The first 200 lines.
Chào mừng đến với hãng hàng không Canada, Đây là chuyến bay thẳng từ Toronto đến Paris.
Chuyến bay hôm nay sẽ kéo dài khoảng 7 tiếng 20 phút.
Xin mời quý khách kiểm tra lại thắt lưng an toàn và chuyển ghế về vị trí thẳng đứng.
Chúng tra sẽ bay trong ít phút nữa.
Kate...
Vâng?
Cô đã sẵn sàng cho 1 chuyến bay dễ chịu chưa?
Rồi.
Vậy hãy cho tôi biết, Kate. Cô đang nghĩ gì lúc này?
Ruột gan lộn tùng phèo.
Pháo hoa bay đầy đầu. Hỗn loạn như như tiếng khóc của trẻ sơ sinh đang khát sữa.
Kate. Có chuyện gì xảy ra với ngôi nhà nhỏ của cô?
Hãy thử hình dung xem.
Tôi sẽ cố.
Ôi, chúa ơi.
Và đừng quên bám sát chủ đề chính.
Có giai điệu nhẹ nhàng nào trong đầu cô lúc này không?
Chúng ta đang lao xuống. Chúng ta đang lao xuống.
Kate.
Được rồi.
Tôi yêu Paris khi mùa xuân đến.
Tôi yêu...
Đợi chút! cô biết không? Tôi nghĩ là chủ đề mà cô đã gợi ý chưa chính xác lắm.
Tôi không yêu Paris. Tôi không thích Pháp và tôi hoàn toàn không thích đi máy bay.
Chúa ơi, không.
- Kate, cô có thể mà. - Tôi không thể.
Chuyến bay này không dành cho tôi.
Cho tôi ra! Cho tôi ra khỏi đây!
Tôi không muốn chết!
Kate, số tiền được trả lại của cô.
Cảm ơn.
- ít ra thì vẫn lấy lại được tiền. - Tiền không thành vấn đề.
Anh chỉ cần em đi cùng anh để giới...
Gì thế? Họ phải không?
- Anh không muốn thấy họ tối nay. - Lúc nào anh chả thế.
Đúng. Từ khi chúng ta đính hôn. Họ có bao giờ hỏi 1 câu nào đâu.
Họ có quan tâm đến anh. Chẳng qua là họ chỉ quên đề tên anh vào tấm thiếp sinh nhật thôi.
Kate, hãy đi Paris với anh.
Em chỉ cần uống 10mg thuốc Valium và 1 ít Stoli. Chúng ta sẽ đến đó trước khi em tỉnh dậy.
Lạy Chúa! Sao em lại không muốn đi Paris? trong khi em là 1 giáo viên Sử.
Charlie, người Pháp. Em ghét họ.
Họ rít thuốc. em không thể hiểu nổi sao họ lại ưa chuộng chất béo đến thế.
Tivi bị làm sao thế này? Bác không bật kênh thể thao được.
Bác thử cái nút thứ 3 xem.
- 1 tuần ở Paris với người đàn ông mà em yêu! - Lời thuyết phục bị hủy bỏ.
- Đi dạo vào đêm khuya? - Để đến bệnh viện khám.
- Thế còn tháp Eiffel thì sao? - Tháp Eiffel.
- Em thích ngắm tháp Eiffel. - Tốt lắm.
Tuyệt.
Charlie. Em không muốn bay sang nước khác để trả lời mấy câu hỏi chỉ dành cho người nhập cư.
- Anh sẽ mang nó. - Không cần đâu.
Em có thể nghĩ ra 1 câu chuyện cổ tích nào đó.
Như là bà dì Bridget bị ngã xuống sông Seine.
Họ sẽ phát hiện ra là em chẳng có bà dì Bridget nào cả và trục xuất em về nước.
Giống cái lần em bị cái siêu đun nước hun khói.
Em không muốn thử lần nữa. Em sợ lắm rồi.
Sau đó anh của Ronny Templeton phải gọi cảnh sát và chúng ta bị đưa về đồn.
Đấy sẽ lần lần cuối em làm việc trái pháp luật.
Họ đã đổ phó mát vào pizzas. Herb, con chẳng chịu kiểm tra gì hết.
Mang trả lại đi. Con biết Kate ghét phó mát mà.
- Không sao đâu ạ. - Kate, đây là những thứ em muốn mua ở Paris.
- Quên đi. Kate sẽ không đi nữa. - Đúng vậy.
- Sao không? có phải do đồ ăn ở Pháp không? - Không. Tại phải đi bằng máy bay.
Không phải do đồ ăn hay máy bay.
Con không thể đi đâu cho đến khi tư cách công dân Canada của con được xác nhận.
- Hon, chúng con gần như đã đi. - Kate. Bác suýt quên mất.
Nhà Merediths đang giao bán ngôi nhà của họ.
Sao chúng mình lại đi xem ngôi nhà mà chúng mình không có khả năng mua được?
Charlie, em đã bảo với anh rằng.
Đến khi em đủ 21 tuổi, Em sẽ có 1 khoản nho nhỏ.
Tuần nào, em cũng tiết kiệm tiền.
Rồi hưởng tiền lãi thật cao có thể lên tới 14%.
- Em đang nói về cái gì thế? - Em sẽ có cả 1 giỏ trứng.
- Bao nhiêu quả? - 45, 782 quả.
Sao em lại không nói với anh trước đây?
- Em muốn dành cho anh sự bất ngờ. - Đúng vậy, thậm chí...rất là bất ngờ.
Nhưng, chúng ta cần sự giúp đỡ của cha mẹ anh, sau đó chúng ta có thể tự lo được.
Cuộc sống đã trôi đi ngay trước mắt anh và thậm chí chúng ta còn chưa nghĩ đến chuyện con cái.
Hãy đi Paris với anh nhé.
Chào, hãy giúp em giải khuây bằng các tin tức mới nhất đi.
- Mọi thứ ra sao rồi? - Tốt, lại 1 cuộc hẹn khác nữa.
Ở bên đây tuyệt lắm. Mọi thứ đều quyến rũ đến nỗi cứ như là bị bỏ bùa vậy.
- Bữa tối thì sao? - Lúc nào cũng có món nước sốt này.
Vị của nó lạ lắm. Nó có C'est incroyable.
Charlie, món này luôn có incroyable để chan lên thịt ngựa.
Em vừa xem nó trên TV 60 phút trước...
Em nên tiếp tục theo dõi chương trình. Thế là em chẳng bao giờ muốn ra khỏi nhà nữa.
Anh không có thời gian để nói chuyện lúc này. Anh có hẹn với vài người nữa ở club. Anh cũng không nghe rõ nữa.
"Bánh mứt" của em, chúng ta có chuyện nhà cửa cần bàn.
Anh biết, nhưng để ngày mai nhé, anh hứa, giờ anh phải đi đây. Yêu em, tạm biệt.
Vì thế em đã nói chuyện với người môi giới và bảo cô ta rằng chúng ra sẽ mua nó.
Chị cần nói chuyện với Charlie càng sớm càng tốt.
Anh chị thật điên rồ.
Em sẽ chẳng bao giờ mua 1 ngôi nhà hoặc bất cứ cái gì với giá đắt thế.
Sao không?
Cứ thử tưởng tượng là chị sẽ phụ thuộc vào nó, còn nó thì sẽ thành món nợ của chị suốt đời.
Nó sẽ trói buộc lấy cuộc đời chị. Nhưng đến 1 ngày, có ai đó vứt điếu thuốc cháy dở vào
và nó thiêu trụi toàn bộ.
- Anh yêu, chào anh. - Kate phải không.
Vâng, em đây, Charlie. Anh có sao không? có chuyện gì à?
Không, mà có. Đúng là có chuyện.
- Cái gì nghiêm trọng à? - Kate.
Anh rất hạnh phúc.
Nghe này, anh rất hạnh phúc, và... chết tiệt.
Đúng là.. chết tiệt. Nhưng chắc là do số phận, Kate ạ.
- Em không hiểu? Số phận gì cơ? - Số phận à? phải, chính nó.
Anh đã gặp 1 người đàn bà. Ma quỷ ạ! giống như 1 nữ thần!
- Nữ thần à? - Cô ấy cứ như 1 nữ thần.
Đúng vậy, Kate. Cô ấy là người Pháp. Chưa bao giờ anh có cảm giác như thế này.
Giống như anh có thể làm mọi thứ. Anh có thể sắp xếp lại cả thế giới này, hoặc trèo lên ngọn núi hùng vĩ nhất.
Anh có thể vào phòng vệ sinh rồi đi tiểu, bất chấp 1 dãy những tên to con đang đứng chờ.
Cái gì? Em chẳng hiểu gì hết?
Charlie... anh đã...?
Anh sẽ không về nữa đâu.
Anh đang yêu.
Tình yêu, giống như 1 bài thơ trữ tình, hoặc như 1 bộ phim.
Hoặc như là...
như là...tình yêu.
Anh xin lỗi, Kate.
Anh rất xin lỗi.
Charlie.
Chào mừng đến với hãng hàng không Canada, trên chuyến bay thẳng đến Paris.
Chuyến bay sẽ kéo dài khoảng 7 tiếng 20 phút.
Xin mời quý khách kiểm tra lại thắt lưng an toàn và chuyển ghế về vị trí thẳng đứng.
Chúng tra sẽ bay trong ít phút nữa. Chúc quý vị có 1 chuyến bay dễ chịu.
Tôi ghét mùa xuân ở Paris.
Tôi ghét cả mùa thu nữa.
Tôi ghét mùa hè lạo xạo ở Paris
Tôi ghét Paris trong cái mùa chỉ toàn mưa bụi bay phất phơ.
Tóm lại là tôi ghét Paris.
Tại sao? sao tôi lại ghét Paris thế nhỉ?
Chắc do người yêu của tôi ở bên đó...
với ả người tình nhếch nhắc của hắn!
Đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay. Nên tôi hơi bị xúc động.
Lần đầu.
Ông có biết tiếng Anh không? Mẹ ông không dạy ông lúc sang đây à?
Hình như cô nghĩ là cái cỗ máy này sẽ bị rơi và chúng ta sẽ chết sạch phải không?
Tôi hứa, nhỡ chuyện đó xảy ra thật thì cô sẽ chẳng cảm thấy đau đớn chút nào đâu.
Ông là người Pháp à?
Luc Teyssier. Cho phép tôi tò mò 1 chút. Sao cô nghĩ rằng đi máy bay là vô cùng mạo hiểm?
Có phải cô suốt ngày ở nhà và khóa chặt cửa lại?
Tôi thường dạo loanh quanh... bằng ô tô.
Cô ta nói gì thế? nghe có vẻ nghiêm trọng lắm?
Cô ta thông báo là có 1 vết nứt ở động cơ, nhưng họ vẫn cất cánh đúng giờ.
Xin lưu ý: Quý vị không được phép...
sử dụng điện thoại hoặc bất kì các thiết bị điện tử nào khác.
Tôi không biết anh đã được học gì ở Pháp, Nhưng sự đùa dai và vui tính là hoàn toàn không giống nhau.
Chúa ơi!
- Chúng tôi hy vọng quý khách thích chuyến bay này. - Ổn rồi.
Chúng ta vừa bay được 1 phần 3 đường băng.
Xin hãy thư giãn, chúng ta sẽ bay lên không trung trong vài phút nữa.
Tôi có mang theo vài cục đá trong vườn, vì thế làm ơn đừng nhìn chằm chằm vào tôi nữa.
- Không thể. - Tại sao?
Tất cả các thớ thịt của cô đang căng ra. Thậm chí cả mi mắt cũng vậy.
Lỗ mũi của cô cũng thế luôn. Sao cô làm được thế?
Còn tôi thì rất thích được bay.
Chiếc phi cơ được nạp đầy nguyên liệu bay vút lên không. Tiếng động cơ gầm lên..
Áp suất không khí tăng lên đột ngột và dí chặt mông cô xuống ghế.
Chớp mắt... cô đã ở trên không trung.
Tất cả mọi thứ bị bỏ lại phía sau.
Chỉ có 1 nơi duy nhất trên cõi đời này, nơi tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích đó.
- Là nơi nào? - Là nơi...
Không. Đừng nói. Để tôi đoán.
Nhân viên hàng không đây, Chuẩn bị cất cánh.
Chúa ơi. Tôi không nghĩ là tôi có thế.
Có thể nguyên nhânh chính không phải là do cô sợ máy bay?
- Anh nói sao? - Có thể là cô sợ thứ khác?
- Ý anh là sao? - Tôi có phải nói thẳng ra không?
- Tôi có phải giúp anh im đi không? - Rõ ràng là không phải do cô sợ máy bay.
- Tôi biết rồi. - Anh biết gì cơ?
- Cô sợ cuộc sống. - Chúa ơi.
Cô sợ cuộc sống, sợ tình yêu và sợ tình dục..
- Thật lố bịch. - Nét mặt của cô nói tất cả.
Cô mặc đồ thế nào, và đóng cúc nào trước...
- Xéo đi. - Cô là kiểu phụ nữ trên giường...
Chỉ biết ôm lấy chăn, chờ cho đèn được tắt đi.
- Giống như 1 con thỏ... - Cái gì?
- Anh bị ấm đầu à? - Tôi biết...
Anh không biết gì về tôi hết. Hoàn toàn không biết gì hết.
- Cô nhát như cáy. - Và Charlie luôn hài lòng.
Đủ rồi. Đúng là đôi lúc tôi không thích làm chuyện đó.
Nhưng đó là cách đây rất lâu rồi, và tôi vẫn còn là sinh viên.
Đúng. Và anh chỉ biết ngồi đây ra vẻ ta đây để dạy đời tôi...
Nhìn lại đi. Anh chỉ là 1 lão người Pháp nhơ nhác đang bị phê ni-cô-tin.
Xem kìa. Thật tuyệt diệu.
Giờ thì nếu cô vui lòng, Tôi đi làm 1 phần tất yếu của cuộc sống.
Thưa ngài, tôi e là ngài không được hút thuốc trên máy bay.
Được thôi. Vậy tôi có thể xin 2 ly có đá không?
Xin lỗi, tôi có thể hỏi 1 chút không?
Có phải là Luke không?
- Luc. - Luke.
Không phải Luke. là Luc.
Luc.
- Cô còn muốn hỏi gì nữa không? - Không, quên đi.
- Quên thật à. - Là thế này.
Khi anh nói những chuyện vớ vẩn, là do thói quen của anh hay là chỉ cố làm tôi phát điên lên?
Có phải tôi trông giống như người ngờ ngệch không?
Cô mất nó năm bao nhiêu tuổi?
- Mất? Mất gì? - Mất...hoa.
Mất hoa? Đó không phải nghề của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.