The first 200 lines.
"Trong tập trước Gia đình kiểu Mỹ."
Hợp đồng với Mận Vàng đã được ký.
Cháu đã bảo bác kêu Graham hủy hợp đồng.
Đã đến lúc cháu nên tin vào quyết định của ta.
Ông có biết không?
- Biết gì? - Ông là bố tôi.
Sao chúng ta không hợp tác với nhau?
Và em có được bảo hiểm từ công ty anh.
Em nói để em lo.
David không phải bố em.
Em vẫn là người nhà Walker?
Em không biết anh đang vui hay đang buồn.
Sao lại không vui? Tuyệt vời.
Bác sĩ bảo không có phôi thai nào sống.
Không có cái nào.
Anh sẽ rời đi tối nay.
Anh rời đi?
- Mận Vàng vừa phá sản. - Ngân hàng sẽ đòi nợ.
20 triệu đô.
- Đừng nhìn chằm chằm bác nữa? - Ước gì cháu không phải làm vậy.
Bác thấy còn nước còn tát mà.
- Mình có thể bán tòa nhà. - Yeah.
Chẳng đỡ được nhiêu đâu.
Sarah, đã rối lắm rồi mà cháu cứ...
Cứ gì Saul? Cháu rất thực tế hả?
Mình đã gọi mọi đối tác
để thay thế Mận Vàng.
Mà chẳng được gì.
Mình đang kẹt giữa mớ hàng xuất khẩu,
nợ thì sắp bị dí.
Chưa chắc, cậu ta đang gọi điện
cho ngân hàng 15 phút rồi. Chắc đang thương lượng.
Hoặc là sẽ không được.
Saul, sao bác có thể?
Sao bác lại lén lút ký hợp đồng sau lưng cháu,
khi cháu đã nói không?
Họ không chịu.
Trời ơi. Không thể tin nổi.
Họ không thể làm gì khác.
Họ có thể gia hạn khoản vay.
- Thôi nào. - Họ không có khả năng.
Ngân hàng mất 10 triệu đô trên sổ sách mỗi tuần.
Họ không chấp nhận thêm rủi ro.
Khi nào phải trả?
Mình còn 48 giờ nữa,
sau đó sẽ bị cưỡng chế.
Vay ngân hàng khác thử xem.
Ai mà dám cho mình vay 20 triệu lúc này?
Không có đâu Saul.
Tôi nói nhé? Chưa phải kết thúc đâu.
Ngân hàng không thể lấy kiến thức, kinh nghiệm của cô...
Anh nghĩ làm sao?
Anh phá hủy công ty, rồi giờ bày đặt đi động viên?
Sarah, tôi chỉ muốn giúp.
Thế sao anh không trả lại số tiền công
mà anh đã lôi chúng tôi vào vụ này?
Vì tôi là nhà tư vấn.
Tôi không phải thầy bói. Ai mà ngờ được
rủi ro các quỹ.
Cho rõ nhé, tiền cô đưa tôi
là trả công ý tưởng, chứ không phải quyết định.
Đó là việc của cô.
Nếu có trục trặc gia đình
liên quan đến truyền đạt, thì đó không phải lỗi của tôi.
Thật ra Graham, anh chẳng có lỗi gì.
Phiền anh để tôi nói chuyện riêng với Saul.
Tốt thôi.
- Cháu sẽ báo mẹ. - Không, không, để bác.
Không, để cháu.
Mất Ojai sẽ rất khó chấp nhận với mẹ.
Mẹ không cần biết là do bác làm.
Không ai cần hết.
Không ai, Saul.
Xin lỗi, tôi chưa rõ lắm.
Chu kỳ của cô ấy bị sao hay...
Anh à, phôi của chúng ta không sống được.
Khi chúng tôi kiểm tra di truyền,
chúng tôi thấy có nhiễm sắc thể bất thường.
Thượng nghị sĩ, tôi biết liệu pháp này có thể gây ức chế,
nhưng lần tới chúng tôi sẽ giúp Kitty tạo ít trứng hơn,
- chất lượng tốt hơn. - Ok.
Cần phải đợi hết kỳ, Kitty.
Hãy để cơ thể hồi phục.
Chúng ta không làm tháng này hả?
Làm kiểu truyền thống thì sao?
Chúng tôi được phép hay không?
IVF* còn chẳng có tác dụng.
- Mình đã từng có thai mà. - Nhưng bị sẩy.
Thứ nhất, hai người được quyền làm chuyện ấy.
Về việc mang thai, thành thật mà nói, các thống kê không được tốt.
Nhưng như đã bàn, cô đang rụng trứng, Kitty.
Rất khởi sắc đấy.
Khởi sắc.
Trong 48 tiếng.
Khoan đã, còn... còn tụi nhỏ?
Chúng vừa hạ cánh. Mình còn nhiều thời gian.
Khoan, em cần phải nằm ngang.
- Cưng à, bàn uống cà phê? - Nhớ lúc đó chứ?
Em đã phải nằm ở đó 30 phút.
Chân em chổng lên trời. Sẽ ra sao nếu tụi nhỏ bước vào?
Anh muốn chúng thấy hình ảnh đó hả?
Lên giường.
Trời ơi, anh nhớ cảm giác đó!
Em cũng vậy.
Trời đất, tụi nhỏ!
Robert, em tưởng anh nói còn dư giờ.
Anh tưởng vậy.
- Chờ xíu! - Em phải làm gì đây?
Anh sẽ bảo em đang ở nhà tắm.
- Trong 30 phút? - Đi ngủ đi.
- Trong nhà tắm? - Thôi nằm đó và yên lặng.
Em có biết mấy đứa 7 tuổi cũng làm được cái này không?
- Vậy nhạc của em không bị mất? - Anh chẳng tài gì,
nhưng anh nghĩ em nên cài. Đồng bộ hóa và đồng bộ hóa.
Ít ra em cũng biết xài máy ảnh phải không?
Yeah.
Anh nên xem vài tấm em mới chụp.
Tuyệt lắm.
Đi, có mấy tấm trong phòng em.
Em biết không? Anh phải đi rồi.
- Anh qua sửa rồi về? - Yeah.
Em nghĩ chúng ta nên làm gì đó.
Anh có công chuyện cần giải quyết, thế thôi.
Justin, chúng ta chưa đi chơi lần nào từ khi cãi nhau,
em chỉ...
Em muốn mọi thứ quay về bình thường.
Em thấy bất thường à? Tất cả đều bình thường.
Không, chỉ là... Mai thì sao?
Đi ăn quán Double-Double,
- coi phim ở Vista? - Ăn tối và coi phim?
Chẳng phải mình luôn vậy sao?
Justin có chuyện gì à?
Không, anh đang hẹn hò.
- Oh! - Cuối cùng cũng có.
- Vi diệu, quá tuyệt. - Yeah. Yeah.
- Hay lắm. Ai thế? - Không ai cả.
Ý anh là... ai đó.
Một cô bốc lửa. Nhưng vẫn thông minh và dễ thương.
Tụi anh nói rất nhiều. Như thể có rất nhiều chuyện để nói.
- Tốt. - Rất là quan trọng.
Thật tâm đầu ý hợp.
- Cô ấy quả là tâm đầu ý hợp. - Khi nào em được gặp cổ?
Chào Becca. Chào Justin.
Holly. Cháu phải đi đây.
- Mừng khi gặp cô. - Bai.
Chúc vui.
Nó đi vội thế.
Dạo này nhiều người cũng giống vậy.
Nếu con ám chỉ David thì mẹ rất tiếc.
Đó cũng không phải điều mẹ muốn.
Mẹ không cần giải thích đâu.
Ước gì mẹ có thể. Mẹ chưa liên lạc lại từ khi ông ta đi.
Mẹ chẳng ngạc nhiên mấy. Mẹ không biết nữa.
Mẹ nghĩ hồi đó và bây giờ đã khác.
- Mẹ biết con quý ông ta. - Không, chẳng có gì to tát đâu.
Nếu con muốn nói,
thì chẳng có lý do gì để không mở miệng.
Con nghĩ mình biết đủ rồi.
Bị tiếp quản? Con đã nói Ojai đang phát triển mà.
Tụi con đã làm tốt. Tụi con nghĩ nếu chúng ta...
mở rộng kinh doanh sang Trung Quốc...
Trung Quốc? Mình không phải tập đoàn đa quốc gia.
Mình là công ty gia đình, kinh doanh trái cây.
Mẹ, bây giờ muốn có tiền là phải xuất khẩu.
Mặc dù đó là một việc rất khó khăn.
Mẹ không có mù Sarah. Mẹ có biết.
Vậy mẹ nên biết ngồi yên không phải là sáng kiến.
Trung Quốc là thị trường lớn nhất thế giới, không may là...
Không may? Không may? "Không may" là...
"Tôi làm hư cửa xe." "Tôi lỡ đổ rượu trên ghế."
"Không may" không phải là "Phá hủy Ojai", Sarah.
Mình nợ bao nhiêu?
20 triệu đô.
Không, không, không thể được.
Con phải bắt máy lên, con phải gọi luật sư,
gọi ngân hàng, gọi Trung Quốc. Mẹ không quan tâm bên đó mấy giờ.
Bảo họ con rút khỏi hợp đồng. Con muốn lấy lại tiền.
Không thể được mẹ à. Tụi con đã thử...
mọi cách có thể, mọi giải pháp.
Tommy nói sao?
Con muốn mẹ là người biết đầu tiên.
Con vừa nói bất lực trước các giải pháp.
- Tommy không thể giúp. - Con còn chưa hỏi!
Hỏi gì mẹ? Để vườn nho làm tài sản thế chấp?
Giải quyết hết nợ của Ojai?
Walker Landing là công ty mới, như thế là tự tử.
Con quá chảnh để đi hỏi hả Sarah? Hay là con ghen?
Con nói mẹ, nó không chịu đâu.
Nó cũng không nên chịu. Và nếu nó chịu,
Holly cũng không muốn.
Nhờ họ chỉ thêm... Sẽ rất nhục nhã.
Mẹ rất tiếc Sarah. Con không được quyền lên tiếng nữa.
Mẹ, gửi tin nhắn đi.
Thôi được, gửi cho Justin. cho đỡ tốn tiền,
bảo nó 1 giờ nhé. Bai.
Em tưởng trưa nay mình ăn với nhau.
Đúng vậy. Chỉ là...
Sarah vừa gây trọng tội,
Mẹ đang hoảng lên. Anh phải đi giải quyết, được chưa?
Anh xin lỗi, anh biết mình đã hẹn nhau.
No comments yet. Be the first to leave one.