The first 200 lines.
Xin chào Karim, hãy cho ông chủ biết anh đã vận chuyển hàng cấm như thế nào.
Tôi mang 7kg đến chất lượng phải là tuyệt hảo.
Trong hai giờ nữa, Patrice sẽ gặp anh ở khách sạn Adriano,
tại rue la ronde d'or, ở Barbès. Anh hiểu không? Hãy đúng giờ vào.
Nó có giá 500.000 mỗi kg đấy. Đây là loại cực kỳ ngon đấy.
Bình tĩnh lại mau!
Người phiên dịch đâu rồi? Người phiên dịch tới đây mau!
Chúng tôi là biệt đội phòng chống ma túy.
Các người đã bị bắt vi vận chuyển buôn bán ma túy.
Các người có thể mời bác sĩ, thông báo cho gia đình và thuê luật sư.
BÀ HOÀNG BUÔN CỎ
TRỤ SỞ ĐỒN CẢNH SÁT PARIS
OK, hỏi lần cuối cùng này
Anh đã giấu 7kg ma túy đó đâu rồi?
Anh ta bảo, "Mẹ kiếp ông. Luật sư của tôi đâu rồi?"
Ăn nói cẩn thận với người phiên dịch chứ!
Tôn trọng người khác chứ!
Biết điều vào.
Đừng có thái độ với chúng tôi nữa!
Anh đã giấu 7kg ma túy nơi chúng tôi bắt các người ở khách sạn đâu rồi?
Đồ phản bội!
Chuyện quái gì vậy? Thôi thì hãy tạm giam anh ta đi vậy.
- Em có sao không, Patience? - Không sao đâu.
Trông em có hơi xanh xao quá.
Em đã vậy rồi.
Đúng rồi, em làm việc cả ngày lẫn đêm cơ mà.
Không phải làm việc mà là tồn tại.
Em lo cho cái tương lai sau này.
Anh sẽ nuôi em mà, chúng ta sẽ cùng đi du lịch,
em sẽ bị hấp dẫn bởi gốm sứ Nhật Bản.
Gốm sứ Nhật Bản cơ à? Cảm ơn nhé.
- Có thính nào hay hơn không? - Sẵn sàng cho chuyện này chưa?
Ôi trời đất ơi!
Em thích văn phòng cũ của anh hơn. Ít phô trương.
Anh rất vui vì em vui mừng về chuyện anh được thăng chức.
Tất nhiên, tôi rất vui mừng cho ông,
ngài Cảnh sát trưởng.
Vậy, về vụ phiên dịch chuyện gia đình Abdelaziz,
thì em nghĩ thế nào? - Em đã tìm được...
Có gì sao?
một vài điều thú vị. Nhìn đi.
- Em lấy được từ đâu thế? - Facebook chứ đâu.
Em phải biết em sẽ phiên dịch cho người như nào chứ!
Trong chuyến tiếp theo, bên anh sẽ bắt chúng. Đừng có dính theo đấy.
Nhân tiện thì em vẫn còn hai "con cá nhỏ" đấy.
Scotch và Chocapic hai đứa đần mà em vẫn dính lấy nó vào tháng trước đấy.
- Anh đã quên béng luôn sao? - Sao anh dám chứ?
Phát mệt vì mấy chuyện vớ vẩn này!
- Chúng vẫn đang bán ma túy sao? - Phải.
Hai đứa đần đó không phải việc ưu tiên.
Cứ thong thả mà làm đi.
Nhân tiện thì cảm ơn anh.
Về chuyện gì?
Vì đã giúp em trả tiền đóng thuế.
Đùa thôi mà.
Cây nhân hạnh - Viện dưỡng lão
Gà tây với rau trộn đấy.
Trông ngon đấy chứ.
Biết sao bố mẹ lại đặt tên con là Patience không?
Con chịu thôi.
- Mẹ mang nặng đẻ đau con 10 tháng đi. - Con biết mà.
Và bố thì mong đó là đứa con trai.
Con to lắm luôn.
5kg lận đấy, trâu vật thật sự.
Và xấu lắm đã vậy nửa bên đầu của con còn bị kẹt lại...
Mẹ ơi con đã có đủ một ngày xấu tệ lắm rồi.
Nhiều máu đến nỗi giống như mẹ đã giẫm phải mìn vậy.
- Thôi, ăn đi mẹ! - Không! Mẹ không thích.
Mẹ không thích căn phòng khách sạn này!
Mẹ muốn ra khỏi chỗ điên rồ quỷ quái này.
- Chó của mẹ đâu? - Nó đây chứ đâu!
Tuyết sắp rơi rồi, Schnuky đang ở bên ngoài, mau cho nó vào đi.
Không có chó ở bên ngoài đâu. Và đây không phải là khách sạn.
Cái viện dưỡng lão này tiêu tốn của con 3.200 euro mỗi tháng đấy!
Con luôn có ác ý với lũ động vật.
Con ra ngoài hít thở không khí trong lành đây.
Khadija, chị cho mẹ em ăn hộ với. Em chịu thôi.
Ngay sau khi chị đưa bà Léger về phòng ngủ đã.
Tránh đường ra mau. Tôi muộn giờ mất.
Tôi đang mong đợi Chanel đấy!
Chúng ta đi thôi nào.
- Mẹ em đã chịu ăn rồi chứ? - Xong cả rồi.
Bà luôn ở trong thế giới của riêng mình.
Ngay từ khi em còn nhỏ, bà không làm gì ngoài việc mặc đẹp, đọc tiểu thuyết và hút thuốc chứa tinh dầu bạc hà.
Của hãng Gallia đấy.
Mọi thứ khác thì bả chỉ lướt qua thôi: như căn nhà của bà, chồng bà,
thậm chí cả em nữa.
Không cần phải đến đây thường xuyên đâu, cô Portefeux.
Chị sẽ chăm sóc tốt cho mẹ em mà.
Không ai đáng phải trải qua tình huống như thế này.
Không phải bà ấy, hay là em. Kể cả chị nữa.
Sao chứ? Chị yêu quý mấy người già bé nhỏ lắm.
Và bà ấy không hề khó tính đâu.
Mọi người toàn gọi bà là "công chúa" cả.
Không bao giờ có những lúc buồn khi còn là đứa trẻ, hả?
Bà đã kể về tất cả những nơi tuyệt đẹp mà hai mẹ con em đã ở cùng nhau:
Miami,
Venezia, Thụy Sĩ...
Các câu chuyện đã xua tan đi áp lực công việc.
- Thôi nào, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. - Vâng.
Không sao đâu.
Chuyện này khiến tao phát bệnh...
Được rồi.
Chocapic: "Chuyện này khiến tao phát bệnh. Bắt tao phải thức nguyên đêm.
Hắn kể với tao về hàng mẫu,
"thằng mất dạy đó."
- Con về rồi! - Mẹ ở đây.
Bác Fo đưa con thư này.
Bà ấy lại làm gì với thư của mẹ vậy?
Bàn là của con ở trên giường đó.
- Cả em con cũng ở đó đấy. - Con không thể tin được!
Em đã mặc cái áo màu xanh mà con đã tìm khắp chỗ!
- Không có túi sao? - Ở trong tủ đồ của con đó.
Thích ấy thì
đi "mò cua bắt ốc" đi. Ừm!
Thanh lịch làm sao!
"Và mày làm điên đầu
cái thằng khốn hạng A của xã hội. Tao đã bảo rồi đấy."
Tạ ơn Chúa nếu như hắn lấy lại được giấy tờ.
Nói từ "mò cua bắt ốc" trong tiếng Ả rập như nào thế?
Thế hai nhà thơ này là ai thế?
À, đây là Scotch và Chocapic.
Hai đại lý buôn ma túy hoảng sợ vì mớ hỗn độn của họ mà mất đi khách hàng.
- Ở đây ngột ngạt quá. - Đừng mà, cứ để như vậy đi.
Ngoài đó ồn lắm, mẹ không chịu được tiếng kêu la của người ta đâu.
Được rồi, con đi đây.
Mẹ ổn cả chứ?
Có, có chứ à mà không, không hề... Mẹ đang nghĩ về nó đây.
Hôm qua mẹ đã đến văn phòng thuế
để trả tiền phạt hàng tháng cuối cùng cho bố.
- Thế mẹ đã trả hết cả rồi chứ? - Mẹ trả rồi, và...
Mẹ đã nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng không hề.
Chuyện này làm mẹ thực sự buồn quá.
Mẹ đã phải mất 20 năm cuộc đời mình để trả hết nợ cho gã lừa đảo đó.
Hortense, đừng nói về bố con như thế chứ!
Con không thể tưởng tượng những khoảng thời gian tuyệt vời mà bố mẹ đã chia sẻ suốt những năm đó đâu.
Thế hãy cố gắng tận hưởng hiện tại đi.
Bức ảnh đấu giá sắp tới
Patience? - Ừ, em đây.
Em có làm phiền anh ngủ không?
Afid:
"Houria, anh không thể ngủ được."
Houria: "Tại sao không?"
Bởi vì hôm nay anh đã nhìn em rất nhiều nên đôi mắt em tràn ngập ánh sáng.
"Nó giống như ánh ban mai trong căn phòng em vậy."
Cuộc trò chuyện không liên quan
đến cuộc điều tra hiện tại.
Khi ma túy đã đến Tây Ban Nha,
Afid, người cháu trai, là người mang hàng về Paris.
- Đi nhanh? - Không! Đi chậm,
cùng với con xe chở hàng.
Cậu ta đã che giấu bằng nắp đậy đáy xe giả.
- À! - Không tin thật à. Cậu ta có bằng thiết kế thân xe,
thuộc loại hàng đầu đấy nhé.
Nhà còn nhục đậu khấu không?
Có chứ, nó thậm chí là thứ duy nhất em có.
Đây này.
Và ma túy đi thẳng từ nhà sản xuất đến người tiêu dùng.
giống như rau hữu cơ cho Phong Cách Bobo vậy.
Thú vị thật...
Theo cách em nói về nó, như thể em đang bào chữa cho chúng vậy.
Không, nhưng mà em thích nó khi cuộc sống tìm được cách của nó.
Điều đó nghĩa là gì?
Nó làm em nhớ đến bố mẹ mình.
Khi bố em đến Algérie vào năm 62 và gặp mẹ em,
ông ấy đang ăn trộm đường từ các quán cà phê.
Để ăn đấy.
Họ không có lấy một xu.
Khi em nói không nói gì, thì ý em là không một xu dính túi.
Nên là cuộc đời họ đã đi theo một con đường...
nói sao nhỉ một con đường...
Là gì?
Một con đường mà cảnh sát sẽ không nhất thiết phải chấp thuận.
Bữa sáng đã sẵn sàng.
Nhà đấu giá
Chào buổi sáng, quý bà.
Chào buổi sáng, quý ông.
À bà Portefeux ơi.
- Xin chào. - Chúng tôi đang thiếu nhân sự nên là,
tôi phải tính đến giải pháp khẩn cấp cho mẹ bà.
Khoa lão khoa của bệnh viện có giá cả phải chăng hơn.
Bà ấy sẽ được chuyển vào tháng tới.
Cô định đuổi bà ấy vì tôi nợ tiền 2 tháng sao?
Rõ ràng là bà không thể chi trả thêm mà.
Xin mời, bà Portefeux.
Hãy dọn cho sạch sẽ căn phòng khi bà ấy đi đấy nhé.
Các người đá bà ấy như vậy sao?
Giống như món đồ nội thất cũ sao?
Ghê gớm thật đấy!
Nó không phải được chụp ở hồ Genève trên thuyền của bố sao?
Mẹ nhớ rõ bức ảnh đó,
nhưng không phải là con, mà là cô gái nhỏ mang tiền.
Nhưng cô gái nhỏ đó là con mà!
Chính con là người đã chuyển tiền của mẹ đến Thụy Sĩ đấy.
Trong một con chó nhồi bông lớn.
Một con chó săn basset.
Tên của nó là gì nhỉ?
- Pompidou. - Đúng rồi! Hoan hô!
Pompidou.
Đến giờ ăn tối rồi!
No comments yet. Be the first to leave one.