The first 200 lines.
Đây là thành phố quê tôi Grinnell, Iowa.
Nơi cả gia đình tôi và tất cả hội bạn tôi sinh sống.
Nhưng giờ thì tôi làm gì có ở đó.
Tôi ở đây, thành phố New York.
Nhà của tám triệu dân, mà phân nửa số đó là đàn ông.
Có nghĩa là phân nửa thành phố có xu hướng di truyền lừa dối nửa còn lại.
Bạn thấy đấy, tôi là người phụ nữ rất thành kiến với nam giới.
Tôi biết bạn đang nghĩ gì.
Bạn có thể băn khoăn về điều đó.
Nhưng không chắc.
Nhưng tôi thì chắc đấy!
Bạn trai thời cấp hai của tôi, Tommy, bỏ tôi vì...
chỉ vì bộ ngực non nào đó...
Cậu bạn trai thời trung học của tôi, Charlie, bỏ tôi chạy theo...
Chà, "cô" nào đó thậm chí chẳng có ngực.
"Amanda, việc này không giống như cậu tưởng đâu."
Nhưng tất cả đã ở lại sau lưng rồi.
Tôi có việc làm tốt phục chế tranh ở Bảo tàng Mỹ thuật Metropolitan.
Tôi thuộc Bộ phận Nghệ thuật Phục Hưng, nơi mọi người dễ chịu làm việc với nhau.
Anh đây rồi, chàng đẹp trai.
Được rồi, "hót gơn" mới đến, Paulina, ở trên lầu chỗ điêu khắc thế kỷ 20.
Cổ quá ngọt ngào luôn. Và tớ thề, tớ sẽ làm tất cả để lên đó và tớ...
Lisa, cậu lại nghĩ ngợi lung tung rồi.
Nhưng nghiêm túc mà nói, chúng ta cần đặt vấn đề xin chuyển.
Thời Phục Hưng là bế tắc.
Chúng ta sẽ kết thúc cuộc đời như ba bà cụ mãn kinh đằng kia.
Gì hả? Hứ?
Tớ thì không nghĩ tớ có thể rời khu Phục Hưng này.
Ý tớ là, tớ sẽ nhớ những bức họa này lắm
Nghĩa là, chúng thật quá lãng mạn...
Chết tiệt! Lão Rankin già lại tới rồi. Ra vẻ bận rộn đi.
Tớ bận thật đây này. Rồi, giúp tớ trông bận rộn đi nào.
Xin chào, các quý cô.
Cà-vạt đẹp thế. Chào.
Bao giờ chúng ta lại đi Poconos vậy?
Amanda, tôi cần cô giúp.
Liếc qua hộ cái của nợ này một tí.
Ôi, Chúa ơi. Đó là...
Là bức "Bacchanal" của Ti-xiêng.
Cô bé lại thế rồi!
Nhìn mặt người đàn ông này đây. Biến mất hết rồi.
Cô sẽ bắt đầu công việc với chỗ xước sát này.
Đặt các việc khác sang bên, Amanda.
Giờ việc này ưu tiên số Một.
Ôi!
Cậu có vấn đề gì với cái tật "yếu đầu gối" vậy?
Cậu như thế mỗi khi nhận được một bức tranh mới.
Không phải. Có phải lúc nào cũng thế đâu.
Ý tớ là khi tớ nhìn bức tranh này,
Tớ chỉ có thể nói rằng những người này đã yêu.
và yêu cho đến tận ngày họ chết.
Amanda, chỉ là bức tranh thôi mà.
Nếu là ở ngoài đời, chỉ hai năm thôi,
cái cô kia sẽ chửa tướng,
còn cha kia sẽ lượn đi "choảng" gái quán bar.
Vì thế có lẽ tớ thích nghệ thuật hơn đời thường.
Trong đó họ có thể yêu nhau mãi mãi.
Nói đến đời thường, liệu cậu có gì đó để thay đổi cho tối nay?
Ối, chết thật! Phải rồi. Tớ muốn làm Michael ngạc nhiên vào bữa tối.
Há há há...
Có gì buồn cười ạ?
Chẳng có gì. Chỉ là cô đang chuẩn bị để chết cô đơn thôi.
Gì cơ?
Cô bé đang chuẩn bị chết trong cô đơn.
Oh.
Nghiêm túc nhé, sao cháu lại phải cần cuộc sống riêng nếu công việc làm cháu hạnh phúc?
Bời vì chỉ công việc là không đủ.
Cháu cần có ai đó để cùng chia sẻ cuộc sống.
Và nếu bây giờ cháu đã từ bỏ điều đó,
sẽ không dễ để tìm thấy nó sau này.
Polly, tôi có thể gặp cô trong văn phòng được chứ?
Tôi cần xem qua các báo cáo phục chế.
Ôi, Trời ạ. Cậu có nghĩ điều đó sẽ đến với tớ lúc nào đó?
Khồng, nếu sẽ tệ như thế, tớ sẽ xử cậu và sút cậu ra khỏi vũng bùn.
Rồi. Tớ nghĩ tốt hơn là tớ đi gặp Michael.
Michael?
Ối, chết tiệt.
Ái! Amanda, không hề như em tưởng đâu!
Hơ, trông như anh đang làm tình
với cô trên bìa cuốn catalog đồ lót.
trên cái giường của chúng ta.
Ừm...
Amanda, cậu biết vấn đề của cậu là gì không?
Cậu nghĩ mọi người tự nhiên là tốt, và cứ ngã nhào ngay lập tức.
Có đến 4 triệu đàn ông ở New York.
Sao tớ không thể kiếm được một người tốt? Chỉ một người thôi?
Chỉ một thôi. Cậu biết rồi, chỉ cần một.
Có nhớ lúc cậu nhìn bức tranh của Ti-xiêng và nhũn gối ra không?
Có bao giờ cậu cảm thấy như vậy với một chàng nào đó?
Lisa.
Làm ơn đi, người phụ nữ đích thực không nhũn đầu gối trước một chàng nào đó.
Ờ, hầu hết phụ nữ không nhũn gối trước một bức tranh đâu.
Tớ hiểu hội họa.
Tớ hiểu cảm xúc với tranh là thật.
Đàn ông, họ rất phức tạp, cậu biết chứ?
Điều tớ cần làm bây giờ là tập trung vào công việc và quên chuyện anh em đi.
Tớ thì nghĩ đó là điều thông minh nhất cậu nói trong cả đêm nay.
Như thế này được chứ?
Tớ nghĩ tớ nên kiếm một chỗ ở mới vào Thứ Bảy này.
Hừm...
Hoặc mai làm luôn.
Khò khò khò...
Chào ông. Tôi lên căn hộ số 9.
Ông ơi?
Gâu... Gâu...
Hamlet, không!
Lùi ra đi!
Lùi ra đi nào. Thôi nào, chó hư.
Cô ổn không?
Tôi nghĩ nó thích cô. Hí hí...
Hở?
Uâu.
Này cô, tôi nghĩ cô vẫn còn hơi choáng thì phải.
Không, không, Tôi ổn mà. Chỉ là đầu gối tôi hơi yếu.
Anh biết không, anh thực sự cần học tự làm chủ bản thân đấy.
Tôi, tôi muốn nói, làm chủ con chó của anh.
Ồ, nó không phải của tôi đâu. Tôi giúp hàng xóm dắt nó đi dạo thôi.
Cô ấy có cái hông đang bị "sang vành."
Rồi, anh nói vậy để tránh bị kiện cáo.
Thôi nào, Hamlet, Không là không, thằng ranh!
Tôi rất xin lỗi.
Đúng là như quỷ ấy, nhể?
Dà, cháu chịu, Cháu vừa mới gặp anh ta thôi.
Là chú nói con chó.
Cháu, cháu hiểu. Cháu hiểu mà.
À, tôi có thể lấy cho cô chút gì đó? Như là Kleenex hay điếu thuốc lá?
Không cần, tôi ổn mà, thật đấy.
Xem này, cũng thật hay khi gặp anh và cả con chó vật vã của anh nữa.
Ý tôi là, "cú nện" khủng của anh ta.
Chú đã từng thấy cú khủng hơn thế rồi.
Ý cháu là, cái "gậy" khủng của nó.
Chó! Đại cẩu! Rồi, OK. Tôi đi thôi.
Cũng rất vui được gặp cô.
Ồ, Hamlet, chó xịn...
Hiểu rồi.
Đặt tên chó thông minh quá.
È, tôi cũng nghĩ vậy.
Ối, Trời. Tôi phải đi. Bye.
Vào đi nào.
Wow. Chỗ này tuyệt quá.
Holly Payton. Ừm, Amanda Pierce.
Tiền thuê là 500 đôla. Cô có thể trả bằng tiền mặt, séc, lệnh chuyển tiền...
Cho tôi xem phòng đã chứ?
Ta-da! Nó đây.
Ồ.
Trông cứ như gian chứa đồ ấy.
Ồi, gian chứa đồ thì làm gì có cửa sổ.
Bên này này, đây mới là gian chứa đồ.
Wow!
Ý tôi là, cô cần bao nhiêu phòng để ngủ?
Nhưng riêng với giày thì, chúng mới cần không gian.
Bây giờ chúng tôi có rất nhiều người quan tâm. Vậy, cô làm việc gì vậy?
Ờ, tôi làm việc vất vả ở... Cô làm việc?
Tôi thích cô rồi đấy.
Tôi đã nói rằng cô là chiến sĩ thi đua của khu vực này chưa?
Hi.
Ồ, các cậu đã về.
Oh!
Đây là Amanda, cô ấy làm việc đấy.
Amanda, đây là Roxana Milos...
Miloslavzniakova.
Hi. Rất "đẹp lòng" được gặp cô.
Cô biết thế nào là "đẹp lòng" đấy. Trả tiền thuê phòng. Thế là đẹp.
Im đi nào.
Xin chào, tôi là Candi, một chữ "i" ngắn.
Amanda.
Trước tôi có con chó đin-gô tên là Amanda đấy.
Chó đin-gô?
Ờ, nhưng bố tôi đã lùi máy kéo chèn lên nó.
Tôi đã tìm các mảnh vụn của nó suốt mùa hè.
Trên tận ngọn cây, cả trong tóc của chị tôi nữa.
Cảm ơn, Candi. Đây là Jade.
Ôi, Trời, Không phải khoe nhẫn chứ!
Wow, Viên kim cương phi thường quá. Cô đính hôn rồi à?
Không. Nhẫn đính hôn thì kim cương phải bự ca-ra hơn thế này chứ.
Cô không phải loại gái hút thuốc chứ?
Không.
Đó là vì sao chúng ta ở cùng với nhau.
Chúng tôi là bốn cô người-mẫu-không-hút-thuốc cuối cùng
trên cả đảo Manhattan.
Ồ, Trời ạ. Các cô là người mẫu.
Ừa.
Ồi không cần ghen tị đâu. Chúng tôi đang phải đấu tranh.
Ở trong nhà này á?
Hãng cho chúng tôi ở đây miễn phí.
Chúng tôi muốn thuê thêm nơi chứa đồ... Tức là phòng để có thêm tiền.
Oh, yeah.
Tôi không nghĩ cô ta thích bọn người mẫu.
Không, bạn trai bỏ tôi vì một cô mẫu.
Không phải ai trong số các cô.
Phù, may quá ta không xúc phải chuyện này lần nữa.
Rồi chúng ta sẽ ổn thỏa đấy.
Không vấn đề!
Chào mừng cô.
Anh yêu em.
Tiếng Anh thế ngon đấy, Dieter.
Này, Mandy. Cần áo cánh hả?
Ồ, không, okay.
Phooey.
Mặc cái của này trông như con nghiện he-rô-in ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.