The first 200 lines.
Bắt đầu từ nửa tiếng trước. Cô ấy vừa chạy vào vừa hét rồi nổi điên.
- Này cô, mở cửa ra! - Cô ấy dựng cả khu này dậy.
- Im mồm đi, con khốn! - Vào đi! Kêu mấy người này vào nhà ngay!
Này cô, mở cửa đi!
Hắn cố giết tôi!
Khốn kiếp!
Hắn sẽ giết tôi!
Này cô, chỉ có cô trong phòng thôi chứ?
Tôi chẳng làm gì cả! Tôi chẳng... làm gì cả!
Xin đừng hại tôi!
Tôi không tháo ra được.
Lấy thứ khốn kiếp này ra khỏi tay tôi!
Làm ơn... lấy ra khỏi tay tôi!
Lấy chúng ra.
- Bình tĩnh. Giữ yên. - Bỏ chúng ra!
Làm ơn bỏ chúng ra!
Ổn rồi. Ổn rồi.
Ổn rồi. Shhh.
Mọi chuyện xong rồi. Hắn không đến đâu.
Cô ấy đã quan hệ tình dục. Có vết bầm và trầy xước đã cũ.
Dấu vết mới duy nhất là từ chiếc còng tay.
Thưa cô, xin hãy ở yên đấy.
- Tôi đi được không? - Chúng tôi cần cô
đến sở cảnh sát và xem xét lại vài thứ.
- Tôi không biết nói thêm gì nữa. - Tôi hiểu.
- Tôi đã kể hết rồi. - Thưa cô, chúng tôi phải giữ lại đồ của cô.
Ký vào đây. Cô có thể mặc đồ này.
Đã kiểm tra chi tiết. Địa chỉ, đăng ký xe...
Đều khớp với nghi phạm. Cô ấy nói cô ấy trốn đi
- khi hắn đưa cô ấy lên máy bay. - Hắn chối hết.
Nói rằng gia đình đang đi chơi xa còn hắn ở nhà bạn cả đêm.
Cả hai đều xác nhận. Ngay cả người giao pizza cũng thấy hắn ở đo.
Rồi hắn xích cô vào một cái cột
và cưỡng hiếp cô?
Tôi nói rồi, hắn cưỡng hiếp trước.
- Trên tấm da gấu. - Cô nói với cảnh sát khác là trên giường.
Không, là tấm da gấu trên sàn nhà.
Hắn định làm cái quái gì vậy?
Cô nói hắn đã quan hệ với cô bao nhiêu lần?
Một lần. Hắn...
Chỉ một lần.
Qua đường âm đạo hay... bằng miệng?
Ý tôi là, trước cô nói là cả hai.
Nghe này, hắn làm kiểu thông thường... nằm trên.
Rồi hắn...
hắn quấn xích quanh cổ tôi.
Hắn tính giết tôi.
- Yeah, còn cái giường? - Làm gì có giường nào!
Lúc xích tôi hắn trải chăn lên nền đất.
Cô là gái điếm phải không?
- Thật 23 tuổi không? - Phải.
Sao hắn lại muốn cho cô lên máy bay?
Hắn nói muốn đưa tôi đến ngôi nhà trong rừng.
Hmmm.
Ông tính bắt tôi phải không?
Nghe này, tôi đã nói chuyện với Bob Hansen.
Có hai người bạn nói rằng cả đêm hắn ở cùng với họ.
Giờ tôi đang tìm hiểu xem có phải cô ở cùng với hắn tối qua không.
Yeah?
Chờ chút, có chuyện gì?
- Oh shhh. - Okay.
Tôi...
Em gói ngũ cốc rồi à?
Yeah, nhà bếp được đóng gói gần hết rồi.
- Bố ơi - Oh, hôm nay con đi bắt gấu xám à?
Con đi đâu đấy?
- Hai tuần nữa thôi. - Sao anh không vào giường nằm đi?
Mười năm nữa là của em nhé?
- Anh ký séc chưa? - Anh chưa kịp ký.
Anh yêu, người ta sẽ không mang đồ đi
nếu mình không trả tiền.
Tìm thấy tối qua ngay thượng nguồn sông Knik.
Trung úy Hawks đang đi thuyền từ phía cầu xuống.
Cám ơn. Trung úy, đây này.
Tôi không biết. Nhìn xem.
Hey, Jack.
- Một trong số người bị mất tích à? - Eh, cũng có thể.
Là nữ.
Tuổi thành niên, khoảng đầu 20.
Người tôi cần tìm mặc áo khoác y như thế.
Gấu đào xác lên. Nằm đó... Tôi không biết...
Sáu tháng, có khi cả năm.
Không giống người đi leo núi.
- Thấy ví không? - Họ vẫn đang tìm.
Vụ này khó đấy. Một nhân viên tìm thấy cái này,
trong mộ. Theo kiểu hành quyết.
Anh có bao giờ muốn ngồi bàn giấy không, Lyle?
Anh nói y như vợ tôi.
- Anh nhận vụ này chứ? - Yeah.
Cô ấy không mất tích nữa.
Tôi hỏi thẳng. Tôi bảo "Phải anh làm khong?"
Hắn nói "Làm sao hiếp gái điếm được chứ hả?" Thấy sao?
Hey, cậu cho cô ta đi được rồi.
- Cô ấy nói thật mà. - Cô ta là ả điếm không chịu dùng máy kiểm tra nói dối.
- Đi vào ngõ cụt rồi. - Anh muốn cô ấy làm sao chứ?
- Ta nên vào lại đó và đi xin trát tòa! - Hey, nghe này!
ai mà biết được chuyện quái gì xảy ra. Hansen là công dân gương mẫu.
Anh ta có vợ con và không tiền án tiền sự.
Trung úy và tôi đã nói chuyện với phòng tư pháp
và không đủ bằng chứng để nói rằng cô ta có ở nhà anh ta.
Nên sẽ không có trát đâu. Tôi nghỉ từ giờ.
Nạn nhân là Sherry Morrow, 23,
Hay còn gọi là Sherry Graves hay Sherry Georgia.
Được báo mất tích từ tháng 11 vừa rồi
sau khi nói sẽ đi gặp một người đàn ông
để chụp hình với mức lương $300.
Có liên quan gì tới vụ Jane Doe năm ngoái
- có tên Eklutna Annie không? - Không, Sheila. Chúng tôi không biết.
Một sĩ quan khác miêu tả Sherry và Sue Luna là hai bản sao trùng khớp?
Cả hai đều là vũ công ở The Wild Cherry
và Good Times và cả hai điều nói họ
đi gặp một nhiếp ảnh gia.
Chúng tôi và cục cảnh sát Abington đang xem xét cả ba vụ án.
Giờ chưa có gì
chỉ ra được rằng đó không phải là trùng hợp.
- Có bằng chứng không? - Còn những cô gái khác thì sao?
Đến giờ họ vẫn được coi là đang mất tích.
- Chi tiết có hết trong tờ rơi. - Đến khi nào các anh mới công nhận
rằng có ai đó đứng sau toàn bộ vụ này?
Chúng tôi đang điều tra mọi mắt xích,
nhưng chúng tôi không nghĩ đó là giết người hoàng loạt.
Chúng tôi chỉ có vậy. Cám ơn.
Phải khó khăn lắm mới đưa được cô ấy ra đó.
Không có lối đi. Chắc dùng thuyền.
- Sao cơ? - Thật ra đi gần hơn cũng được.
Tên đó muốn đưa cô ấy ra đó khi còn sống, để không bị làm phiền.
Hắn bắn bốn lần... hai phát vào chân,
hai vào ngực, như thể cô ấy đang chạy trốn. Rồi thay đồ cho cô bé,
quấn băng quanh đầu.
- Vỏ đạn loại .223. - Vậy ta có gì đây?
Đón cô ấy từ quán bar, lái xe mất một giờ để ra thuyền.
Không ai nhìn thấy hay đi tìm.
Hắn hoạt động về đêm, rất cẩn thận.
Có thể hoạt động vào ban đêm Công việc cho phép như vậy.
Như... công nhân làm theo ca.
Christ, là nửa số dân ở đây đấy.
Nhưng tại sao để lại vỏ đạn? Như vậy không khớp.
Tôi không nghĩ hắn cẩu thả. Quá tự tin thì đúng hơn.
Hắn không nghĩ rằng xác sẽ được tìm thấy.
Như những người khác.
Người khác nào?
Trung úy, vụ này được lên kế hoạch quá kỹ.
Không phải lần đầu. Cũng không phải lần cuối.
Hắn đã làm rồi và sẽ còn làm nữa.
Trung úy, tôi có điện thoại...
- Tôi không có ở đây, cho tôi 10 phút. - Mới nhận được từ cục cảnh sát.
Chị gái của một người mất tích vừa gọi, cô ấy muốn nói chuyện.
Cũng dành cho những ai đang phụ trách vụ mất tích của cô vũ công.
Nói rằng rất cấp bách.
Không, tôi không nên chen vào việc này.
- Tôi chỉ còn hai tuần. - Well, xui thiệt.
Anh cùng với đám đồ quý giá sẽ không đi đâu cả.
Triệu tập bất cứ người nào anh cần.
Còn bao nhiêu vụ chưa được giải quyết?
Tính cả thợ săn, dân leo núi, đi thuyền và lũ dở người lang thang đây đó,
là khoảng 600 trong hai năm vừa rồi.
600.
Được rồi. Bắt đầu nào. Lấy một thùng đi.
- Jodi, tớ đi chụp hình đây. - Đệch! Chờ tí được không?
- Taxi đến rồi. Tớ mượn được không? - Cậu vét sạch đồ của tớ rồi đấy.
- Deb, thấy dây chuyền của tớ đâu không? - Uh... không, không thấy.
- Mấy giờ về? - Không nhanh đâu. Gặp cậu ở bar nhé.
Tôi là Debbie.
Xin lỗi vì đến muộn. Tôi muốn mang chó theo nếu được.
- Oh hey, Bobby. - Hey, Al, chào buổi sáng.
Hey, John nói đang mùa sói.
Tôi tính dẫn tụi nhỏ đi
- đến đó và săn vài con? - Tuần sau đi.
Chắc rồi. Ta sẽ vẫn ăn tối với Joan, yeah, thứ Ba nhé?
Nếu chị em muốn thế.
- Anh biết đấy, tùy ý họ. - Yeah.
- Oh hey, Bob. - Hi.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng, Bob.
- Hi. - Hey.
- Oh không! - Tôi biết.
Tôi chẳng bao giờ làm được việc này, Bob.
Ấn mạnh nữa lên. Thế.
Tuyệt.
- Đơn hàng của Clausen xong chưa? - Rồi.
Hôm nay họ có gọi và đổi hàng nhưng tôi lo được.
Okay. Làm đi nhé.
Yeah. Hey, tôi làm được.
- Tôi xếp ra cho anh nhé, Bob. - Okay, cám ơn.
- Anh muốn mang một cái về không? - Có chứ.
Okay. Ta vẫn tổ chức Halloween chứ?
- Chắc chắn rồi. - Tụi trẻ nhà tôi thích lắm.
- Phải không? Vậy thì tốt quá. - Yep.
- Được rồi. Cứ thế nhé. - Được rồi. Gặp anh sau.
Tôi đang soát lại những kẻ tình nghi ở tòa và các vụ hiếp dâm.
Sáng mai tôi sẽ kiểm tra phần còn lại.
Anh ở lại à?
Cậu tìm được gì ở vụ Robert C. Hansen không?
Năm 1971 bắt một cô gái.
Đưa cô ấy đi khi bị gí súng vào đầu, trói tay và khỏa thân, đến hồ Kenai rồi hiếp.
Hắn lĩnh 5 năm, ba tháng sau ra tù.
Có vẻ hắn chỉ cãi cọ một chút với gái điếm.
Cô ấy kể cho cảnh sát Anchorage một câu chuyện y hệt.
- Tại sao tên đó không có trong danh sách? - Đã 12 năm rồi.
- Nếu ta tìm ở thời điểm đó... - Lấy tất cả những gì có thể ở bản lưu.
No comments yet. Be the first to leave one.