The first 200 lines.
TÌNH YÊU NÀY BẤT KHẢ KHÁNG
Tôi đã tìm ra…
câu trả lời.
Số phận cả hai…
Số phận cả hai…
- …không thể chia ly. - …không thể chia ly.
- Chấp nhận đi. - Chấp nhận đi.
TẬP 5
Chỗ đó đâu phải của anh.
Cô không thích ăn một mình. Định ăn một mình ở đây luôn à?
Sao anh thành luật sư được?
Anh không biết tế nhị hả?
Chỗ đó không dành cho anh.
Vậy cho ai?
Bố tôi.
Hôm nay là ngày ông ấy qua đời.
Tôi xin chia buồn sâu sắc.
Anh chị muốn gọi món chưa?
Vâng. Một đĩa sò nướng to,
một cân ốc xoắn và một chai soju.
Ôi.
Hai người ăn như thế là nhiều lắm.
Không sao. Đồ cho ba người mà.
Thế à?
Vâng.
Tôi mang đồ ăn ra ngay.
Cảm ơn cô.
Cảm ơn anh đã ngồi cùng tôi vào ngày giỗ bố.
Sao anh không uống?
Tôi còn lái xe.
Anh đâu có lái đến đây.
Ngày giỗ mà không uống rượu là khiếm nhã đấy.
Chịu nổi thói quen khi tôi uống không?
Thói quen gì?
Anh nói nhảm hả?
Hay ngủ lang?
Như thế còn dễ chịu chán.
Đừng bảo là…
anh hôn người bên cạnh hay đại loại thế nhé.
Ai mà biết?
Có khi còn nguy hiểm hơn.
Vì Bùa yêu nên tôi đâu kiểm soát được bản thân.
Lại còn có rượu vào nữa…
Đừng uống.
Vì tôi không bao giờ uống rượu nên không biết thói quen khi đó là gì?
Anh chưa uống bao giờ hả?
Ý là cả đời anh
chưa bao giờ uống?
Không thể nào. Anh nói xạo.
Tại sao…
Nhưng vị ngon mà.
Anh điên rồi. Tôi không…
Có phải là do bệnh của anh không?
Đó là bệnh di truyền.
Không ai tránh được.
Bố tôi nghĩ một lời nguyền đã gây ra bệnh đó.
Tôi không uống vì không thích ông ấy nói thế với tôi.
Người giàu cũng khổ nhỉ.
Anh sống nhàm chán thế cũng chả sướng.
Bố cô qua đời như thế nào?
Tôi không kể chuyện của tôi với người không thân.
Cô không làm thế với người thân.
Cô làm thế để thân thiết với người khác.
- Chín rồi. - Cẩn thận.
Bỏng đấy. Để tôi làm cho.
Bố!
Bố luôn nói
công việc ổn định là tốt nhất.
Nên con đã trở thành công chức.
Đừng lo cho con.
Với cả…
con đã quyết tâm đưa bạn trai tới dịp này.
Nhưng có một gã lạ mặt cứ đi theo con.
Anh làm gì thế?
Nói lời chào đi.
Cháu không phải bạn trai.
Cũng không phải là người lạ.
Mà…
cháu là định mệnh của Hong-jo,
rõ ràng là vậy.
Tôi đã tìm ra câu trả lời.
"Số phận cả hai không thể chia ly.
Chấp nhận đi".
Cô không muốn nói ra vì cô cảm thấy có lỗi hả?
Số phận không thể chia lìa thường có nghĩa là tình yêu.
Ta có thể suy ra rằng bùa yêu mà cô làm phép là không thể hóa giải.
Và tôi sẽ phải theo đuổi cô với trái tim loạn nhịp.
Cô định làm gì?
Tôi say quá. Tôi về đây.
Đừng vô trách nhiệm
với người được số phận lựa chọn cho cô thế chứ.
Người số phận lựa chọn của anh
- đang ở Gangnam mà nhỉ? - Đúng.
Tôi đến đây để kết nối lại định mệnh đó.
Nhưng nực cười thay,
định mệnh đưa ta lại bên nhau.
Chúng ta ở đây là do cô làm phép nhầm còn gì?
Không phải thế.
Bùa yêu đó không phải dành cho anh nhưng anh lại uống.
Tôi cũng là nạn nhân.
Cô phải cẩn thận khi làm phép chứ.
Anh phải thận trọng khi đưa tôi cái hộp chứ.
Hãy ưu tiên giải quyết vấn đề. Dù sao thì hãy chịu trách nhiệm đi.
Sin-yu ơi.
Đừng chăm chăm chấp nhận số phận.
Hãy chống lại số phận đó.
Số phận là để ta chống lại mà.
Sin-yu.
- Anh có muốn là định mệnh của tôi không? - Không.
Tôi cũng không muốn là định mệnh của anh.
Vậy chúng ta hãy cố hết sức để chống lại số phận. Được chứ?
Chúng ta làm được mà.
Được rồi.
Tôi sẽ cố hết sức để chống lại số phận.
Tôi cũng không muốn
là định mệnh của cô.
Được rồi. Kéo tôi dậy.
Chỉ lần này thôi.
Ôi trời ơi!
Anh ta cố ý đẩy mình.
Đáng ghét thật.
Thà là Tay Đỏ còn hơn.
Mùi thơm quá.
Mùi gỗ.
Đây là lý do tại sao…
tôi không thể chống lại số phận.
Gì thế?
Cái gì ạ? Máu ạ?
- Vâng. - Sao thế?
- Núi Onju bị vấy máu. - Cái gì?
Lên núi ngay đi.
- Vâng. - Hãy đi cùng nhau.
Không được.
Ông giả vờ đi cùng rồi lại trốn đi chơi đó.
Cô bảo tôi lo cho bọn họ. Giờ ở trên đó toàn máu mà.
Nhỡ nguy hiểm thì sao. Nên tôi sẽ đi.
Với tư cách trưởng nhóm.
- Tôi đi đây. - Đi nào.
- Gì? Tôi… - Lẹ lên.
Tại sao… Ôi trời.
CÂY SỒI
Ta có nên gọi cảnh sát không?
Nhỡ đây là máu người thì sao?
Biết đâu đằng kia có xác chết.
Máu gà thôi.
Sao ông biết?
Hồi tôi còn nhỏ, không có hàng gà rán đâu.
Muốn ăn thịt gà thì phải giết gà ở nhà.
Máu gà có mùi y hệt thế này.
- Cô… - Ông Gong.
Không chỉ ở đây đâu. Đằng kia nữa.
Nếu cộng tất cả thì có hơn 200 biển.
Ta mới thay cách đây chưa đến mười ngày.
Lau đi là được.
Phun sơn đỏ thì còn hiểu được.
Chứ trét máu gà lên không phải quá kỳ lạ sao?
Nếu là sơn
thì không lau sạch được đâu. Phải thay hết.
Làm công chức 21 năm, tôi chưa thấy kẻ nào điên thế này,
nhưng vẫn còn may.
Vì sao? Vì chúng ta lau sạch được.
Chụp ảnh tất cả nhé
và lau sạch trước khi có ai phàn nàn.
Vâng.
- Cô có khăn ướt không? - Không ạ.
CÂY SƠN THÙ DU
Dùng gì để lau nhỉ?
Mùi thơm quá.
Mùi gỗ.
Sao cô lâu thế?
Tôi đến ngay khi anh gọi mà.
Chuyện gì thế?
Biển cây bị phá hoại.
Đáng lẽ cô phải báo cho tôi đầu tiên.
Anh sẽ báo cáo chứ?
Ngồi xuống đi đã.
Được.
Mùi gì thế không biết?
Tôi chụp nhiều ảnh lắm. Nhìn này.
Bảo nhìn đây cơ mà.
Ta báo cáo việc này được nhỉ?
Không được.
- Tại sao không? - Hai mươi chín biển bị phá hoại.
Cô còn lau sạch rồi.
Báo cảnh sát chỉ tổ phí thời gian của họ.
Thế anh gọi tôi làm gì?
Để xem cô có đến không.
Cái gì?
Đáng lẽ cô không nên đến. Cô bảo tôi chống lại số phận mà.
Cô không nên tất tả đến chỗ tôi như thế, làm chuyện càng khó lên.
Cái bệnh của anh mới làm chuyện khó lên ấy.
- Hong-jo. - Gì nữa?
Cô có cơ hội hiếm có đấy.
Vì coi thường tôi không dễ đâu.
Ở trên nhìn xuống trông tôi thế nào?
Người ta nói lông mi dài làm đôi mắt của tôi quyến rũ.
Sao anh làm thế với tôi?
Tôi muốn gây ấn tượng với cô.
Khi thấy hàng mi mắt là cô không quên nữa.
Cố vấn cái quái gì. Kẻ tra tấn thì có.
No comments yet. Be the first to leave one.