Release info

Kholodnoe leto pyatdesyat tretego 1987 HDTV 1080i AVC
A Commentary by dtsinhbig
Sub của bạn Duchuy tôi chỉnh sửa cho bản HDTV

Tags

HDTV
hdtv
1080
HD
Published on: 2018-04-15
Downloads: 56
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

HÃNG MOSFILM.

HIỆP HỘI NGHỆ THUẬT.

MÙA HÈ GIÁ LẠNH NĂM 1953.

"Trời thu xanh ngát mây ngàn,"

"Đàn chim di trú từng đàn bay đi."

"Về miền ấm áp Phương Nam,"

"Nhưng tôi vẫn ở bên người thân thương."

Kịch bản Edgar Dubrovsky;

Đạo diễn Alexander Proshkin;

Đạo diễn hình ảnh Boris Brozhovsky;

Thiết kế sản xuất Valery Filippov;

Âm nhạc: V. Martynov; Âm thanh: A. Tsygankov;

"Nỗ lực lao động là trách nhiệm của chúng ta vì kế hoạch 5 năm 1953."

Diễn viên:

Valery Priyomykhov;

Anatoly Papanov;

Victor Stepanov, Nina Ussatova, Zoya Buryak;

Yuri Kuznetsov, Vladimir Kashpur;

Với sự góp mặt của:

S. Vlassov, V. Golovin, A. Dudarenko, A. Zavyalov;

A. Kolesnik, V. Kosykh, B. Plotnikov, Ye. Solodova;

Nhấc mông lên đi!

Tại sao tôi phải đổ mồ hôi cho cậu và tôi chứ?

Vậy tôi tệ hơn cậu sao?

Cậu nên làm việc đi,

không thì hỏng bét đấy.

Tôi từng gặp những người như cậu.

Thậm chí loại mà tôi gặp còn tồi hơn nữa.

Chúng đúng là côn đồ đấy.

"Rơm" này!

Mấy người già bảo, sẽ không cho cậu ăn nữa.

Cả tháng trời sống bám vào họ. Thế là đủ!

Ai có cá thì người đó có lý!

- Cậu sẽ chết đói mất. - Không đâu...

Mùa hè thì không.

Họ đang về.

Đây, mài sắc cái thìa đi. Làm cái gì đi chứ.

Mẻ cá không lớn, song cũng đủ để muối một thùng.

Mang đi đi, Spade.

Lida! Tôi muốn chữa cái lò nhà tắm. Cô giúp một tay nhé?

Để sau nhé, Mama.

Anh nhìn chằm chằm gì thế?

Em biết anh nhìn kiểu gì đấy!

Em định hỏi anh:

Anh đến Moscow chưa?

Tôi cũng không nhớ.

Ý anh là sao? Hả?

Sao anh gầy thế?

Anh đói ăn, đúng không?

Khi nào Mama đi, em sẽ lấy thức ăn cho. Nói "bow-wow" đi.

Mẹ!

Mama, mẹ điên à?

Khùng quá mà!

Thật phát cáu lên được!

Xin chào trưởng bến!

- Anh hứa gì có mang về không? - Trong thuyền đấy.

- Xin chào! - Có hàng của tôi không?

Không, Yakov. Tôi không đủ thời gian.

Hơi bé một chút.

Hàng nhà máy đấy.

Mấy bác chụp ảnh đưa cho tôi.

- Gửi ông ấy ít cá tầm. - Sao cơ?

Tôi nói, gửi ông ấy một ít cá tầm.

À, trong đất liền có tin gì mới không?

Hôm kia tôi vừa dự đám tang một người bạn.

Chúng tôi đã chiến đấu cùng nhau.

- Anh ấy bị vết thương hành hạ sao? - Bọn tội phạm đã sát hại anh ấy.

Ngay trước cửa nhà mình. Trên đường từ chỗ làm về.

Chúng lột trang phục và cướp súng.

Cướp một cửa hàng nữa, quân khốn nạn!

Cướp có vũ khí... Chúng mừng ân xá đấy.

Chúng tôi đã trấn áp chúng,

nhưng có sáu đứa thoát vào rừng.

Chúng đang trong vùng đó.

Thật tệ là chúng tôi quá ít chó nghiệp vụ.

Anh bảo ân xá là sao?

Mùa xuân năm ngoái, khi đồng chí Stalin qua đời,

Beria đã ký lệnh ân xá

cho tất cả tội phạm.

Tôi không tài nào hiểu được:

Cả nước phải để tang, mà trả tự do cho bọn cướp.

Bọn này đã nhanh chân biến mất.

Nó là một cuộc tắm máu khốn kiếp...

Không, họ nghĩ ra đủ thứ chuyện.

Bất cứ chuyện gì đang làm đều đúng cả.

Có nghĩa... nó là chủ trương của Đảng.

Vào lúc mờ sáng, khi chất đồ lên thuyền,

tôi thấy Dmitryuk, cảnh sát trưởng,

buộc cái gì đấy vào lưng ông ấy.

Sương mù dày quá,

tôi chỉ thấy được cái đầu con ngựa.

Phía trước Dmitryuk có một bức ảnh.

Không phải một, mà ba bức.

Ông ta ném chúng xuống, tháo ra, rồi bảo tôi: "Đổ xăng vào."

- Tôi nói: "Đây là lệnh phải không?" - "Ừ, lệnh đấy", ông ấy bảo.

Rồi chửi toáng một hơi.

Nên... tôi đốt nó rồi.

Hình ai thế?

Beria. Chứ ai?

Dmitryuk là "kẻ thù nhân dân" rồi.

Đêm qua, trên đài có thông báo.

Chỉ phát đúng một lần.

Dmitryuk gọi về Sở chỉ huy, và họ xác nhận là đúng.

Beria bị lên án.

Bị khai trừ khỏi Đảng.

Và bị bắt.

- Thế đấy! - Không!

Tôi có nghe ai nói gì đâu.

Bây giờ... anh nghe rồi đấy.

Theo nguyên tắc...

thì ai có quyền hủy chân dung?

Ở đây chỉ có tôi và ông.

Đi chỗ khác đi!

Này cậu, nhà triết học!

- Anh mang về rồi sao? - Ừ.

Đưa tôi nào.

Tôi với không tới, đồ quỷ.

Tôi đã muốn có một cái.

Đồ ngoại quốc à?

Chiến lợi phẩm.

Thôi đi!

Ừ, cứ việc.

Đẩy lông lưng hộ tôi.

Cẩn thận chứ!

Đây đâu phải cái chuồng! Ra ngoài kia đi!

Anh có mấy chiếc thuyền?

Chín, cả chiếc của anh.

Có gì đáng cười sao?

Sao kẻ thù nhân dân lại lảng vảng ở đây?

Anh ta vô hại mà.

- Anh ta đã lưu đày hơn 5 năm. - Tôi biết chúng vô hại ra sao mà.

Khi nào tàu đến?

Sắp đến rồi. Nó cả đống trong phòng thu mua.

Cấp trên điều tra xong rồi ư?

Không, vẫn điều tra. Sao thế, nó làm anh lo sao?

Sao tôi phải lo chứ? Sau chiến tranh tôi bỏ việc ở đó rồi.

Một con đường mòn có thể dẫn lại chốn cũ.

Anh muốn nói là mình trong sáng à?

Tôi thấy anh cảnh giác quá.

Anh đang có kết quả cuộc tranh cãi dữ dội trong túi đấy.

Anh biết cách dùng tờ giấy đó, đúng không?

Tôi chắc vậy.

Tôi cũng thế.

Tôi đợi bà tối nay đấy.

Khi bà đến đấy thì bà cắt tóc cho tôi.

Sao người ta gọi anh là "Rơm"?

Trông tôi giống thế.

"Rơm".

Anh là kẻ nói dối.

Và anh cũng chả biết tại sao mình như thế nữa.

Vẫn không làm việc sao?

Mày là cựu binh đấy, Đồ chết tiệt!

Hồi chiến tranh mày ở đơn vị nào?

Phương diện quân Belorussia I.

Rồi sao phải cải tạo?

Hồ sơ tôi ghi đủ cả, thưa sếp!

Mày tự hào lắm phải không?

Tao đã đột chiếm Carpathians trong khi mày ...

...liếm gót bọn Đức trong trại tù binh.

Mày và lão già phải trình diện đấy.

Ngoan ngoãn thì tao để mày sống.

Còn ai ở đây nữa?

Không, chỉ mình tôi.

Có người lạ nào trong làng không?

Không.

Dẫn chúng tao vào.

Đưa thức ăn ra!

Ông ấy tên Vanya, thủy thủ.

Tóc đen như một gã Gypsy. Trước đây ông ấy ở Fadeyich.

Một người vui tính.

Khi tỉnh thì lúc nào cũng hát.

Nhưng hễ say thì lại muốn đánh Mama.

Khi em học lớp bốn, ông ta đã trấn lột em.

Mama nhét 300 rúp vào áo em và bảo: "Đưa cho cô Nina."

Rồi lão và gã bạn thân mang đi uống rượu cả.

Rồi có lẽ ông ta bị lương tâm cắn rứt.

Dù sao ... lão cũng đã bỏ đi trên chiếc thuyền cuối cùng.

Khi họ mở bến tàu thương mại,

tay quản lý này xuất hiện.

Em không thích lão. Lão là người tham lam.

Hôm nay lão bảo: "Sao cô không đến chơi?"

"Để làm gì?", em nói.

"Tôi có kẹo và sữa đặc đây." Anh tưởng tượng được không?

Nghe này, Shura,

thời buổi này cô đừng tin ai hết.

Bọn chúng đáng ghét, Shura.

Hồi trước anh làm gì?

Hồi trước à?

Trước gì chứ, Shura?

Mama muốn em vào trung học.

Em bảo em muốn ở lại để giúp bà ấy.

Nhưng bà ấy lại muốn em đi.

Em muốn lên thành phố sống.

Đến Moscow.

- Để học. - Để làm gì?

Bí mật.

Bà điên à, Lydia?

Anh nghĩ chúng tôi không biết anh là gì sao?

Ở nước mình, họ không bắt người vô tội. Anh hiểu chưa?

Mẹ xấu hổ quá!

The Cold Summer of 1953 subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for The Cold Summer of 1953

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left