The first 200 lines.
Sub by Pjah-2004 HDVietnam 4/2011
CHAT ROOM
Xin chào.
- Nơi đây là gì vậy? -Tôi không chắc lắm.
- Chứ đây không phải là phòng chat của anh à? -Không, đây là phòng chat của tôi.
Mà tôi cũng chưa quyết nữa.
Những người trẻ tuổi từ Chelsea?
- Có gì buồn cười sao? - Ý cô là sao?
- Của anh à? - Ừ
- Nào, chatroom này để làm gì ? - Tôi không biết nữa.
Chat với thanh thiếu niên nhiệt tình của Chelsea?
Vâng ... có thể.
- Và anh là... ? -Uh.
Có lẽ. Và cô là...?
- Vâng, có thể lắm. -Tôi cũng vậy!
- Tôi là Emily. -William.
- Tôi là Jim. -Vậy thì...
...khi tập hợp những người trẻ tuổi của Chelsea lại sẽ có những ích lợi gì?
- Đó là một câu hỏi hay lắm, Emily. - William?
Tôi nghĩ chỉ là để nói chuyện vui vẻ với nhau thôi.
Kết bạn mới,
và sau này chúng ta sẽ quyết định chọn mục đích của room này.
Vậy chúng ta bắt đầu trò chuyện như thế nào?
Chọn một người mà bạn ghét, chia sẻ điều này với các nhóm khác và từ đó chúng ta sẽ nói thêm nữa.
-Tôi là Mo - Anh ghét ai hả Mo?
Những người ghét TV, họ cho rằng ...
...những người xem TV là những thằng ngu,
- Tôi ghét những người như vậy. -Bởi vì TV rất quan trọng?
- Đúng. - Anh xem truyền hình nhiều phải không?
- Đúng thế, thường là đủ. -Quan trọng là phải có một sở thích.
- Đó không phải là một sở thích. -Nó chỉ để giúp anh bận rộn thôi sao?
Đó được gọi là một cuộc sống bình thường, William.
- Được rồi. - Anh ghét ai, William?
- Mẹ kiếp. -Tiếp tục đi!
- Thực ra, Tôi không ghét cái gì cả. -Nhưng chắc chắn phải có gì đó làm anh bực tức chứ?
- Grace Rollins. -Tôi nghĩ đó là cuốn sách tuyệt vời về Ripley!
- Và nó làm tôi bực mình nhiều vô kể. -Nhưng cô ấy viết hay đấy chứ.
- Cô ta giả dối! - Người ta quan tâm đến trẻ em với lịch sử.
Khi tôi đã đọc "Ripley ở Pompeii" , tôi không cần ...
phải đọc gì thêm về Pompeii hay núi lửa cả.
Vậy là tốt đó!
Đó là một trong những điều chán nhất mà tôi đã từng được nghe.
Thật vậy à?
Nếu các bạn có thời gian, tôi muốn cho các bạn thấy cái này.
Nam và nữ, đó là bệnh dịch hạch đen ...
... trong phong cách của Grace Rollins.
WILLIAM GIỚI THIỆU
Ký sự của Rollins Grace
Ripley, kỳ nghỉ
Hoặc tẩy não như thế nào để tin được một kết thúc có hậu!
LONDON, 1349
Đây là Ripley, con người lịch sự tuyệt diệu của chúng ta.
Vinh quang, hay là không! aha! Đó Lute, tay chơi nhà quê!
Lute có nói với tôi là chúng ta có một ổ dịch, thưa ngài.
Lũ chuột khốn khiếp.
Đã đến lúc giới thiệu bạn bè của tôi trong tương lai.
Nào, hồ biến!
Thuốc giải độc.
Ông Ripley, ông lại làm như vậy nữa!
Bằng cách này hay cách khác, Ông ta đã bảo vệ được Ngày phép thuật.
Điển hình cho Rollins duyên dáng.
Ghét kiểu tóc của mình à?
Hay đó, William.
Ý tôi là tôi hay xem trên mạng internet nhưng chưa bao giờ thấy cái gì như thế này.
Anh có điều gì mạnh mẽ hơn để phá bỉnh Grace Rollins không ?
Tất cả những điều dối trá đều đã được nói từ thời thơ ấu của chúng ta .
- Cái gì cũng bảo là Cấm trẻ em. - Đúng lắm.
Điều đó cũng cần phải làm với ông bà già bọn mình, đúng không?
Các bạn có nghĩ rằng cha mẹ mình sợ chúng ta?
Có chứ. Và họ nên như vậy.
Chúng ta được giáo dục tốt hơn họ.
- Và chúng ta giao tiếp với thế giới tốt hơn. -Nhưng không phải lúc nào bố mẹ mình cũng thấy như vậy,
Họ thấy điều ngược lại. Họ xem chúng ta như là một thử nghiệm.
Tôi không biết cha mẹ tôi đã lên kế hoạch gì với tôi,
Nhưng ngoài chuyện đó ra, họ hủy hoại tôi.
- Nhưng không phải cố ý. -Ồ, không.
Nó thường là một quyết định có ý thức để bạn hủy hoại chính mình đó Jim.
Tôi thông minh hơn, và có khả năng thích ứng cao hơn so với cha mẹ tôi.
Nhưng ... bạn vẫn còn trẻ con.
Chính xác.
- Hãy nắm lấy quyền lực, Emily. - Quyền lực?
Đúng. Cô có biết trên thế giới.
cái gì làm cho con người phát triển không ?
- Biết. -Các bạn cần phải có tham vọng nhiều hơn nữa!
Nắm lấy thời cơ này! Sáng tạo cho thế giới!
- Sáng tạo, hoặc hủy hoại một cái gì đó? - Đúng.
Còn làm cả hai thứ thì sao?
Lần lượt xem nhé. Chúng ta phải sử dụng cuộc sống của mình, phải không?
Nếu trong hai tháng tới chúng ta khám phá thế giới thì sao?
- Wao! -Sáng tạo và tích cực.
Anh thực sự là một "thiếu niên" với một dấu chấm than.
Xin lỗi, nhưng có vẻ như rất nhiều chuyện vô lý.
- Chúng ta cần đến với nhau. - Chắc chắn vậy rồi.
Tôi rất thích trò chuyện một cách thường xuyên.
- Tôi cũng vậy. - Tôi cũng vậy. Còn Eva thì sao?
- Có. Có, tại sao không. -Tuyệt lắm!
- Còn anh thì sao, William? - Có chứ. Chúng ta hãy là bạn bè.
Vâng!
Cô ấy đang ngồi đợi. Cậu sẵn sàng rồi chứ?
Ổn chứ ?
Này.
"Modelz One" vừa mở cửa.
- Cậu nghiêm túc đấy chứ? -Có. Họ vừa mở cửa sáng nay.
- Lạy Chúa Kitô. - Cậu định làm việc lại với ai?
"Modelz a la mode."
Gửi danh mục đầu tư của cậu đến "Modelz One."
- Cậu tuyệt đẹp. -Đó là sự thật.
- Cảm ơn. Cậu thật nhẫn tâm. -Không phải luôn luôn như vậy đâu.
Tớ biết cô ta từ khi học mẫu giáo, cô ấy là một loại biểu thức mặc định.
- Cậu phải đối mặt. -Rot.
Model này vượt quá sở thích của cậu.
- Nhỏ quá. -Cô ấy rất vui.
Thumbelina bé nhỏ!
Ồ!
Tôi sắp chết rồi!
Nào! Hãy giúp tôi!
Vâng, tôi nghĩ đây là phiên cuối cùng của chúng ta.
Hoặc chúng ta nên gặp lại để nói chuyện?
Bây giờ cậu cảm thấy tốt hơn, đúng không?
Vâng, tôi thấy tốt rồi.
Còn Paul thì sao?
Chúng tôi đều thấy tốt hơn. Cảm ơn vì tất cả.
Bà giống như là một phần của gia đình.
Tốt, nếu như chúng ta đang ở phòng khách sẵn sàng để cởi mở ...
Vâng, tôi muốn tất cả các bạn có mọi điều tốt nhất.
Hãy nói chuyện.
Được không, William?
Cảm ơn.
Đến lúc mà cậu cảm thấy bạn bè mình từ các lớp đầu tiên ...
... sẽ làm nếu các thân xác dại dột còn đó.
Và điều đó thật sửng sốt .
Cảm ơn cậu đã dành thời gian, điều đó rõ ràng là rất khó khăn ...
Đừng vội vã.
Vì vậy. ..
Chào các cô
Xin chào mừng các cô đến với khóa học hai ngày về hành vi ...
... và hùng biện.
- Đây là phòng của cậu? -Ừ!
Và đây là tính cách của cậu?
Đây là một khía cạnh của tính cách của tớ.
Theo tớ!
Đây là phòng.
- Xin chào! - Chào, William!
- Tuyệt vời! - Emily thế nào?
Đây không phải là nơi đẹp nhất mà anh đã từng nhìn thấy?
Tôi yêu nó.
Nó thực sự tuyệt vời!
Eva?
Tôi không nhớ là anh đã mời tôi ở đây.
Lại đây, cô cần phải xem! Tôi thực sự không thể nào tránh.
Tôi xin lỗi. Cô không thấy vậy là quá đáng, phải không?
Cô có muốn tôi đi?
Hãy để anh ta tiếp tục, Eva, thôi nào. Đừng thất vọng.
Được rồi. Nếu anh muốn tôi dễ chịu.
Chỗ này trống, đúng không?
Cái gì vậy?
Đây là một con cá chép vàng.
Tôi vừa mới mua nó.
Anh đã mua một con cá chết.
Khốn thật.
Anh nói ai vậy?
Con bé là một đứa trẻ cô độc. Bị điểm A thứ hai là bị phạt.
nhưng không chỉ như vậy.
Tất cả nghe có vẻ rất tuyệt vọng
Chúng ta bị thay đổi với những người nhàm chán như vậy.
Nhảm nhí và tầm thường. Đó là một sự kết hợp tuyệt vời.
Tôi biết là chúng tôi may mắn nếu nó được chấp nhận như vốn có.
Tôi muốn tất cả chúng ta phải sửng sốt.
Và tôi thực sự yêu nơi này.
Điều gần nhất mà tôi từng có
là khi cha tôi bị ung thư tuyến tiền liệt.
Khối u từ phía sau là một sự kiện hạnh phúc ...
... và là thời gian hạnh phúc nhất của cuộc sống chúng tôi.
Cậu có nghĩ có thể giả vờ thời kỳ cuối của bệnh ?
- Tớ chưa bao giờ thử. - Còn bạo lực thì sao?
Cậu thực sự tin điều đó ?
Một gia đình cảm thấy bị đe dọa vẫn luôn ở bên nhau.
Điều đó có đúng không?
Một chút lo sợ ... và họ ngừng hòa nhập xã hội ...
... và quay lại vấn đề cơ bản là tình yêu con gái họ.
- Anh nghĩ vậy? -Đó là một tín hiệu, Emily.
-Thậm chí cô sẽ cho họ một đặc ân. -Được rồi.
Bởi vì các HCR của mình ...
sẽ làm cô có tính hung hăng tùy tiện. Cô có thể trở nên điên cuồng với cha mẹ mình không?
- Tôi sẽ thử hung hăng tùy tiện xem sao. -Tuyệt lắm.
Đương nhiên là... tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.
Được rồi, William và tôi biết một ít...
....thủ thuật nhỏ để bắt đầu. Phải vậy không, William?
Tôi phản đối chủ ý giết người.
- Nhưng bạo lực ngẫu nhiên thì tốt. - Hoan hô anh bạn.
- Thật tuyệt vời! - Hãy bắt đầu thôi.
Jim là ai?
- Đẹp lắm. -Chỉ cần chút màu sắc, phải không?
Anh ít nói quá.
Có phải anh nhút nhát, hay là anh không thích mọi người?
Nhút nhát.
Anh có cho phép mình có bạn bè không?
Không.
Anh có nghĩ anh vẫn ở đây nếu tôi quay lại?
Tôi thực sự hy vọng là có.
No comments yet. Be the first to leave one.