The first 200 lines.
CÁNH CỬA DƯỚI SÀN
Chết có nghĩa là gãy hả bố?
Thân thể thì gãy...đúng rồi.
-Và họ ở dưới đất? -Thân thể họ dưới đất, ừ.
Chết là gì hở bố?
Ừm...khi con...
Khi con nhìn hình ảnh của anh Thomas và Timothy...
Con có nhớ những câu chuyện kể về những điều họ làm không?
-Có. -Vậy thì...
Anh Tom và anh Timmy còn sống trong trí tưởng tượng của con.
Con buồn khi nghĩ đến họ.
Bố cũng buồn nữa, Ruthie.
Nhưng Mẹ buồn hơn.
Ừ...
Con trai anh có bằng lái không?
Chúa ơi.
Anh khỏi phải la, Minty.
Thế à? Để tôi suy nghĩ lại đã nhé.
Ừ.
Đồng ý. Tôi sẽ gọi lại, chào nhé.
Chiều tối vẫn lạnh quá em nhỉ?
Cảm ơn anh.
Chúa ơi, nhìn cái sân kia.
Mình nên dọn mấy bãi hoa dại xơ xác kia.
Anh muốn làm 1 cái bể bơi.
Để làm gì?
Cho Ruth, khi nó lớn lên.
1 bể bơi như ta từng có ở Providence. Chúng nó đã rất thích.
Và bãi cỏ...nó phải giống 1 sân vận động hơn.
Thôi.
-Nhìn ảnh này này. -Ai thế?
Con của Minty Ồ'Hare, giáo viên môn Văn học Anh ở Exeter của bọn trẻ.
Nó cần việc làm cho mùa hè.
Muốn trở thành nhà văn.
Nó có thể làm gì cho anh được?
Có lẽ chủ yếu để lấy kinh nghiệm.
Anh muốn nói là nếu cậu ta muốn trở thành 1 nhà văn,
Thì phải thấy 1 nhà văn sáng tác thế nào, cần những gì.
Cậu ta làm gì được cho anh?
Mmm, thật ra...
Anh đã suy nghĩ kỹ ...
Anh muốn ta thử ly thân... trong mùa hè này.
Tạm thời thôi em.
Anh đã bắt đầu sự nghiệp Bằng cách viết tiểu thuyết?
Vâng, tiểu thuyết rất dở. Rủi thay, tôi đã phải viết đến 3 quyển...
Trước khi hiểu được tôi không thể viết truyện người lớn...
Tôi chỉ là người kể chuyện cho trẻ em nghe, và tôi thích vẽ.
Edưard, đừng căng thẳng vì ông ấy nổi tiếng
Ông ấy là cựu học sinh Exeter
Con trai ông ấy là 2 thanh niên rất ngoan
Nhưng học hành kém cỏi.
Vì sao những chuyện kể giáo dục Trẻ đến v với a nhi qúa tự nhiên Như vậy? Cả 2 đã học với bô.
Tôi nghĩ mình có thể hình dung Và diễn tả những nỗi sợ của chúng
-Trong chuyện của tôi -''Dù sao đi nữa...''
Ta có thể biệt trước nhưng không Thể biệt trước được mọi đìều Học hỏi được gì thì cứ học hỏi
Ghi nhận thói quen làm việc của ông ấy.
Xem ông ta có 1 phương pháp nào trong sự điên khùng đó không?
Và trên hết là ...
Cứ cố nhập tâm và làm những gì ông ấy bảo làm.
Theo tôi, không mở đầu Nào hay hơn
Câu đầu của ''Con chuột bò Giữa 2 bức tường''
Dòng đầu tiên''Tom tỉnh Giấc, nhưng Tìm thì không''
Bố ơi, con nằm mơ...
Con nghe có tiếng động.
Tiếng động thế nào, Ruth?
Nó ở trong nhà, nhưng nó cốLàm m sao cho thật khê.
Nếu thế thì ta đi tìm nó đi.
1 tiếng động đang cố làm cho thật khê? Nghe như thế nào?
1 tiếng động như khi 1 người nào đó cố không gây tiếng động.
Con chim bố trông kỳ quá.
Chim của bố kỳ lâu rồi.
-Tiếng động ơi, đâu rồi? -Mi đâu rồi?
Để bố kể con nghe câu chuyện về 1 tiếng động khác nhé.
1 hôm, khi anh Thomas chỉ bằng tuổi con...
Và Timothy còn quấn tã...
-Tommy đã nghe 1 tiếng động -2 anh ấy cùng thức giấc?
Tom thức giấc...
Nhưng Tim thì không.
Và Tom đã đánh thức Bô
Và hỏi ''Bố ơi, bố có nghe tiếng động đó không?''
''Đó, lại tiếng động đó'' Tom thì thầm với Bố.
''Đó là 1 con quái vật!'', nó la lên.
''Đó chỉ là 1 con chuột...
''bò giữa các bức tường...''
Bố nói.
Và bố đập tường thật mạnh bằng bàn tay mình.
Và con chuột...
...vội vã chạy đi.
''Đó chỉ là 1 con chuột,
Thế thôi.' Tom bảo.
Và anh ấy đã ngủ lại rất nhanh chóng...
Nhưng Tim,
Tim thì trằn trọc cả đêm...
Và mỗi lần con chuột lẩn lút giữa những bức tường quay lại...
Anh Tim lại đập tường
Và lắng nghe con vật xấu xí...
Vội vã chạy đi...
Với bộ lông dầy, ướt của nó
Dầy đến nỗi không thấy 4 chân nó đâu cả.
-Và đó... -...Ià kết thúc câu chuyện.
Mẹ đâu?
Mẹ...đến phiên mẹ ra nhà kia ở rồi, con nhớ không?
Tối mai là đến phiên bố. Nhưng sáng mai mẹ sẽ về, Ok ?
-Ok -Nhà này có chuột không?
Nhà ai cũng có chuột cả.
Chuột ở khắp nơi, con ạ.
Sáng mai gặp lại nhé, Ruthie bé con.
''một tiếng động như ai đó cố không gây ra tiếng động''
Eddie? Eddie?
-Bà CoIe? -Marion.
Theo tôi.
-Cậu biết lái xe, phải không? -Vâng, tôi lái được.
Tôi biết thanh niên tuổi cậu... họ thích lái xe khi nào có thể.
Vâng. Nhưng tôi không biết lái xe có cần số.
-Đây là xe tự động. -Ok .
Vâng.
Xin lỗi bà về lúc nãy...tôi...
Tôi cứ tưởng ông CoIe đến.
Ted mất bằng lái cách đây 3 tháng.
Cậu đâu còn ở Exeter nữa. Cứ gọi chúng tôi bằng tên đi.
Vâng.
Bà không vào nhà sao?
Tối nay thì không.
Có đau không? Có đau lắm không?
Không, tôi đâu có sao. Khỏi lo cho tôi.
Rất hân hạnh được gặp ông.
Tôi xin cảm ơn trước vì kinh nghiệm này.
Tôi cũng mong cậu cảm thấy nó hữu ích.
Ed, đây là Bác sĩ Loomis. Eddie là trợ lý mới của tôi đấy.
-Xin chào. -Phải. Exeter, 5.
Tôi ra trường nâm 196 1 Khá chứ hả?
-Vậy thứ ba nhé? -Đồng ý, Hẹn gặp lại thứ Ba.
Rất vui được biết cậu, Eddie, xin chào.
Tôi đã đọc hết tiểu thuyết và sách thiếu nhi của ông...
-3g 30 nhé? -Vâng. 3g30.
Tôi...đã đọc hết tiểu thuyết của ông và sách thiếu nhi của ông.
Và tôi thích nhất quyển ''Cánh cửa dưới sàn''.
Có lẽ cậu ở trong số ít những người trên trái đất này đã đọc hết sách của tôi viết đấy nhé.
Điều gì khiến cậu nghĩ là muốn trở thành nhà văn, Eddie?
Tôi có viết 1 chút gì đó, và có mang theo với tôi đây.
Tôi sẽ rất hân hạnh nếu ông đồng ý đọc qua...
Tất nhiên là khi nào ông không quá bận.
Viết văn là lao động nghiêm túc... nên tôi cố giữ cho mình bận rộn.
-Vâng. -Nhiều sách của tôi cũng chỉ có 500 từ hay ít hơn, nên...
Mỗi từ phải được xem đi xét lại rất thận trọng...
Cậu sẽ mất cả mùa hè để tìm ''Ie mot juste'', như FIaubert nói.
-''Từ đúng''. Từ chính xác. -Ok Thật ra
Tôi sẵn sàng học hỏi và làm bất cứ điều gì ông yêu cầu.
Ừ, bởi vì sẽ có rất nhiều việc làm lắm đấy.
-Vâng. Đồng ý. -Thí dụ, bãy giờ tôi cần mực.
Tôi dùng mực bạch tuộc để vẽ tranh trong sách
Và để vẽ tranh nói chung.
Có một...
Người phụ nữ ở Montauk... buôn cá.
Bà ta thu thập mực bạch tuộc cho tôi.
Cần đi ngay không ạ?
Mai hãy đi. Nếu gặp chồng bà ấy thì đừng nhắc đến tên tôi nhé.
Với lại tôi cũng phải dặn cậu Vì việc này hơi rắc rối 1 chút
Cậu đã đến đây trong giai đoạn buồn nhất của 1 cuộc hôn nhãn dài và hạnh phúc.
Marion và tôi, chúng tôi ly thân...
...tạm thời, coi như thử nghiệm.
Và tôi...có thuê 1 căn hộ nhỏ dưới phố
Và cứ cách đêm thì 1 trong chúng tôi đến đó ở.
Ban ngày, cậu sẽ làm việc ở căn hộ đó,
Trong khi tôi làm việc ở đây...
Nhưng tối thì cậu về đây ngủ.
Tôi biết là nghe lòng vòng vô cùng nhưng...
Cũng khó mà định được ...như thế nào là tốt nhất cho con gái tôi.
Phòng ngủ của cậu ở nhà chính, trên lầu cửa thứ 2 bên trái.
Cậu đưa đồ đạc lên đó nghỉ ngơi đi nhé.
-Hay là muốn tắm? -Sắp dọn đồ đạc ạ.
Ok , được
Cứ tự nhiên như ở nhà, Eddie
Cảm ơn ông.
Và tôi rất tiếc về chuyện gia đình ông.
Tôi cũng thế, Eddie.
Dù sao thì...
Tôi cũng nghĩ cậu sẽ làm việc khá lắm.
Sẽ là 1 mùa hè hữu ích cho cậu đó. Rất vui vì cậu đã đến.
Thấy 'khu tưởng niệm' chưa?
Cũng hơi ớn, hả?
Buồn quá.
-Anh học ở Exeter, đúng không? -Ừ, hệ cao đẳng.
-''Cao đẳng''? -Hệ cao đẳng...
-Cũng như học lớp nhỏ thôi. -Bố anh dạy ở đó chứ gì?
-Nên anh được học miễn phí? -Ừ.
Ông ấy là giáo viên của họ, đúng không? Vì vậy mà anh đến đây?
Có lẽ vậy.
-Anh biết họ trước vụ ấy chứ ? -Không...nhưng nghe nói nhiều về họ.
Năm tôi lên lớp 8, tôi đã đi chơi với 1 người năm cuối ở Exeter.
-Thế à? -Ừ, anh ấy lớn hơn anh, tất nhiên.
Tên anh ấy là Chickie hay Chuckie hay gì gì đấy.
Chắc chỉ là tên gọi riêng thế thôi.
Ở đó, ai cũng có tên riêng...
Thật mà.
Hay quá, cậu mang về rồi.
Vừa đúng lúc. Vâng.
À đây, khoan, chờ chút.
Đây, phiền cậu...
Cho vào đây và bỏ vào ngân đá cho đông lại.
No comments yet. Be the first to leave one.