The first 200 lines.
...dù đó là một con đường hẹp
Nào, hãy chạy đi, hướng đến điều kỳ diệu
Hãy đưa tay, vẫy chào ánh sáng
Hãy để những cảm xúc không nói nên lời được kết nối
Reflectia
Fly, fly, fly!
Điều ta thật sự cần là sự lấp lánh trong đôi mắt
Fly, fly, fly!
Chỉ với cơ thể này, tôi sẽ chạy thật nhanh trên con đường của mình
Từ tận thâm tâm, tôi luôn có niềm tin...
vào những điều sao thật mơ hồ
Như vậy cũng có sao đâu
Vừa mới hôm qua
Dù như vậy, tôi vẫn tiễn nó đi với nụ cười
Người với người...
Rồi, rồi. Đợi một chút nhé.
Tao xong rồi đây.
Không được leo lên đó!
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Nào. Đi xuống.
Wakana, có cơm chưa?
Đợi chút ạ. Cho Dora trước.
Đây.
Đây.
Cái gì đây?
Đồ thừa từ tối qua.
Này.
Tại bố toàn làm bữa tối quá tay đó.
Thì ít nhất cũng rán lại với trứng hay gì đó chứ.
Con đi học đây.
Bố ăn xong rồi rửa bát nhé.
Hể...
Không hể hả gì hết.
Ai bảo bố không chịu dậy sớm.
Không được tặc lưỡi.
Thôi, con đi đây.
Ơ...
Nè, bố có thấy bó hoa con để đây đâu không?
Trồng rồi.
Trồng rồi?
Ngoài vườn ấy.
Sao lại thế?
Thì thấy con bận mà.
Đã bảo để con mang tới trường mà!
Hể?
Bảo lúc nào?
Thiệt tình. Chẳng thể tin được.
Đi cẩn thận.
Con đi đây.
Tập 1
Chạy và rủ
Sabure, dừng lại một chút.
Miyamoto!
A, chào buổi sáng.
Sáng này cũng tập hả?
Ừ.
Chơi cầu long một mình không thấy buồn sao?
"Cầu lông" đó.
Cố lên nhé, Lonely Boy.
Im đi.
Lúc về con đi tàu điện được chứ hả?
Vâng.
Con đi đây.
Cám ơn ạ.
Khách hàng là thượng đế mà.
Hôm nay là thứ 7 nên tao sẽ về sớm. Gặp lại mày sau nhé.
Cứ mải ăn như thế là mày béo lên đó.
Thôi, tao đi đây, Sabure.
Cháu đi đây.
Dừng lại.
Phải lắng nghe phần của người khác nữa.
Sopranos, em hát cao quá.
Tenors, hát mạnh lên.
Đừng bắt cô phải nhắc đi nhắc lại.
Chỉ còn một tháng nữa là đến hội âm nhạc rồi đó.
Sau giờ học, chúng ta sẽ tập tiếp.
Giải tán.
Miyamoto-san.
Chào.
Cám ơn đã vất vả.
Miyamoto-san, cậu muốn hát, đúng không?
Hở?
Tớ thuộc bản nhạc rồi...
nên không cần cậu lật trang nữa đâu.
Hể?
Đây là buổi diễn cuối của năm rồi. Cậu thử đi xin cô hiệu phó xem.
Ưm! Để tớ thử!
Sakai-san, chào buổi sáng!
Chào buổi sáng.
Ồ, hoa của cậu đẹp ghê.
Hoa tươi à?
Ưm.
Mấy bông tú cầu nhà tớ đấy.
Nhà cậu?
Chào buổi sáng.
Nè!
Phải rồi, Konatsu.
Giúp tớ gói hoa đi.
Nhanh lên, nhanh lên! Cô Takahashi sắp đến rồi!
Ôi trời, đúng ra phải gói từ nhà chứ.
Sawa, qua đây giúp tớ một tay nào.
Rồi, đợi tí!
Konatsu, cho tớ chép bài tập toán đi.
Ta-da!
Hôm nay là nô lệ của tớ nhé!
Ở Úc thì em sống ở đâu?
Wien ạ.
Wien? À... Vienna nhỉ?
Em xin lỗi vì không kịp may đồng phục.
Không sao đâu mà.
Năm cuối cấp 3 rồi mà lại về nước, chắc vất vả lắm nhỉ.
Để cô nhờ bạn nào dẫn em tham quan một vòng trường.
Cám ơn cô ạ.
Tanaka!
Lại đến muộn hả?!
Đợi ngoài này nhé. Cô sẽ gọi em vào.
Vâng.
Các em, về chỗ nào.
Hôm nay chúng ta có...
Đưa hoa!
Cô Takai
Cám ơn cô!!
Mẹ tròn con vuông
Trai hay gái nhỉ?
Chúc mừng!
Ôi trời... chỉ là nghỉ sản thôi mà.
Nhưng cô không kịp dự tốt nghiệp các em rồi. Xin lỗi nhé.
Vậy mình tổ chức lễ tốt nghiệp liền đi.
Coi kìa.
Mọi người cùng hát "bài ca biết ơn" chăng?
Hay là Sakai hát đi.
A, hay đấy.
Cậu ấy học âm nhạc mà nhỉ.
Muốn nghe cậu hát ghê!
Rồi, rồi.
Người cuối cùng cô muốn nghe hôm nay là ai, chắc cả lớp cũng biết rồi nhỉ.
Trưởng ban phạm luật.
Tanaka Taichi!
Hả?
Em luôn đến trường sớm để luyện tập mà.
Đâu phải em đi trễ.
Ồ, viện cớ à?
Đúng là con trai.
Được. Vậy để em hát.
Trường ca của trung học Shirahamazaka.
Tôi muốn nghe âm thanh của những ngọn sóng trắng...
nên hãy cùng leo lên những con dốc.
Thôi chết!
Xin lỗi!
Mình đã xa Nhật bản 12 năm...
nhưng sẽ cố gắng để làm quen trở lại.
Hiện giờ, mình chỉ có những quyển sách làm bạn...
nhưng mong các quý bạn tận tình chỉ bảo.
Lạy luôn sao?
Bây giờ là 12 giờ trưa.
Tanaka, nhờ em hướng dẫn bạn nhé.
Vâng.
Đi nào.
Xin nhờ cậu.
Sakai,
phụ cô chuyển mấy cái này được không?
Vâng.
Em đã quen với chương trình học chưa?
Rồi ạ.
Nhiều bạn chưa?
Bình thường ạ...
Bạn trai thì sao?
Xin đừng hỏi nữa ạ.
Nếu chịu đợi thêm "một chút xíu" thì cô sẽ giới thiệu em với đứa bé này.
Là con trai ạ?
Ồ... phải là con trai mới được sao?
Thì tất nhiên rồi.
Đợi một chút nhé.
Cô vào lấy chìa khóa xe.
Em cất công vào đây để nói chuyện đó ư?
A... nhưng...
Chuyện Ueno thuộc bản nhạc, tất nhiên là tôi biết.
Điều bình thường với một học sinh chuyên ngành Piano mà.
Vậy thì đâu cần em phải đứng sang trang...
Âm nhạc không phải là trò chơi.
Hội âm nhạc này không chỉ là một sự kiện truyền thống...
mà còn là một buổi hòa nhạc chuyên nghiệp.
Giáo viên từ các trường đào tạo âm nhạc cũng sẽ đến nghe.
Đối với một học viên âm nhạc, đây là một cơ hội vô giá.
Có nhớ năm ngoái em đã thể hiện ra sao không?
N-Nhưng... vì thế mà em đã luôn...
Ai cũng có thể yêu âm nhạc...
nhưng để được âm nhạc ưu ái thì lại khác.
Để lay động trái tim người nghe, ta cần có một tố chất đặc biệt.
Và em thì không có điều đó.
Bỏ ý định hát trên sân khấu đi.
Sau khi nhạc hội kết thúc...
Vậy em sẽ bỏ.
Gì cơ?
Em sẽ bỏ!
Miyamoto-san.
Nếu muốn nghỉ thì hãy nộp đơn xin rời hội nhé.
Cô thì hiểu cái gì về em chứ?!
Hát được hay không, chưa thử thì sao mà biết được!
No comments yet. Be the first to leave one.