The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
MỘNG DU
Mùa thu năm 1944.
Eetla...
Chân con ướt nhẹp.
Lên đây. - Cái gì?
Con ướt.
Đồ đạc của con đâu rồi? - Đồ đạc. Đồ đạc gì?
Túi và vali của con và... Những thứ con đã có với con?
Con đã để chúng trên thuyền à? - Con phải đặt chúng ở đâu đây.
Bố đã bảo con làm điều này. - Đã nói với con chưa?
Ta đã không nói với con bất cứ điều gì. Ta muốn con rời khỏi đây.
Họ có trả lại vàng không?
Để vượt biển? - Con phải cởi váy ra.
Ta đang hỏi, họ có trả lại tiền cho con không? - Con, tại sao lại là con?
Đó là vàng của bố, bố là người phải trả tiền.
Con không có thời gian để đòi lại nó, phải không?
Họ đã rút ra khỏi bờ.
Và con đã nhảy xuống nước? - Vâng, con đã nhảy...
Vậy, bây giờ thì sao?
Con định ở lại đây à?
Con muốn ở lại đây?
Tại sao con nên đến Thụy Điển? Ai đang đợi con ở đó?
Con nghĩ có ai đó đang đợi con ở đây. - Dĩ nhiên là không.
Con sẽ thấy...
Vậy hãy để con.
Hãy để con xem vài điều, mà nó có thể xảy ra.
Tại sao con lại hét lên? - Bố đang hét lên.
Bố không hét. Bố đang nói chuyện rất lặng lẽ.
Con lạnh. Bố hiểu không.
Vậy thì hãy mặc cái gì đó vào.
Lau khô người rồi quay lại bờ biển.
Cởi nó ra, con không muốn.
Bố!
Bố!
Họ đã đi rồi! Đây là chiếc thuyền cuối cùng!
Con không đi đâu hết. Đây là chiếc thuyền cuối cùng.
Ta không hiểu gì nữa. Khi họ tới đón con...
Nghe này!
Chúng ta sẽ trốn thoát, con biết điều đó.
Con mơ thấy bố và con sẽ đi... Bố có nghe con nói không?
Đừng bắt đầu điều đó nữa.
Và con thuyền đã đến đón chúng ta, lao thẳng vào chúng ta.
Chúng ta chạy dọc bờ biển, bố và con.
Chúng ta đã cố gắng chạy trốn, nhưng không thể, và nó vẫn đang lao tới.
Mẹ bảo chúng ta đừng sợ, nước ấm lắm...
Bây giờ tất cả chúng ta sẽ đi bơi.
Và bà ấy nói là mọi con chó không biết bơi đều bị bắn chết ở đây...
Và một con chó đi xuống, nhìn chằm chằm vào con, như một con người...
Đôi mắt đầy sợ hãi. Đôi mắt của con chó đó...
Con nóng lòng muốn nó chết đuối.
Lũ chim hét lên như điên...
Có vẻ giống như chim te te nhưng thực sự không phải vậy.
Chúng là những con vịt nhưng lại kêu như quạ...
Con tưởng chúng là chim te te, những con chim te te đó đang la hét...
Mẹ nói tất nhiên đây là chim te te,
dù sao đây cũng là lúc để tang... Chúng cũng đang để tang...
Và con muốn khóc nhưng không thể... Muốn hét lên với những con chim te te,
nhưng chẳng có tiếng nói nào vang lên, chẳng có gì cả.
Không thể thở được...
Con không thể thở được, không thể và...
Bố có nghe con không, con mắc nghẹn,
con không thể ở lại trên chiếc thuyền đó... Bố có nghe không!
Eetla.
Mở cửa và đi xuống.
Con chắc chắn bố muốn xem họ cưỡng hiếp con như thế nào.
Hiếp dâm con, đây có phải là điều bố muốn thấy không?
Họ đốt nhà để bố có thể nhìn rõ hơn. - Eetla!
Suy cho cùng thì con cũng là phụ nữ, giống như mẹ vậy.
Con đã nghe tất cả những gì bố biết. - Vậy thì lần này là sao vậy!
Mẹ đang la hét. Con chỉ nhớ, con nhớ như thế nào...
Con cảm thấy... con cảm thấy...
Eetla! - Mẹ đã la hét...
Con cảm thấy như có thứ gì đó đang lớn lên...
Đôi khi con vẫn cảm thấy nó đang lớn dần trong con, lớn dần, lớn dần,
lớn dần và lớn lên, lớn lên và...
Eetla! - Bố cũng ở đó và thấy... Bố đã thấy.
Ta không thấy gì hết! - Bố đã thấy và đã nghe...
Ta không nghe! - Bố đang nói dối! Ta không nghe! - Bố đang nói dối!
Ta không nghe! - Bố đang nói dối! Ta không nghe! - Bố đang nói dối!
Bạn phải bôi một chút iodine. - Đừng nhìn chòng chọc.
Bố là lý do chúng con ngồi đây. Mẹ đã muốn rời đi hồi đó rồi.
Khi nào?
Lại là trong giấc mơ của con?
Đang mơ hay đang tỉnh, có gì khác biệt?
Không có gì dành cho con nữa, đó là điều chắc chắn.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Con ngựa đâu?
Con để ngựa ở đâu, nói cho ta biết.
Con đã vào làng hay sao? - Đôi giày...
Giày gì? - Giày của mẹ.
Con điên rồi...
Anh có thể nói tiếng Estonia không?
Anh có thể?
Anh có nghe tôi không...
Anh có đem theo giấy tờ hay gì không? Nói cho tôi biết đi.
Đệch con mẹ nó!
Bố có nhớ khi các chú từ Thụy Điển đến đây cùng với vợ của họ...
Bố làm bia mạnh và mọi người say khướt rồi cười lớn...
Thật buồn cười khi mọi người đều say khướt, phải không...
Đó cũng là sinh nhật cuối cùng của mẹ...
Con nhớ cảnh bà ấy xé mấy cái lông vũ màu trắng khỏi tay bà vào ban đêm
và chúng ta nhìn bà ấy nhổ hết những cái lông vũ đó ra khỏi tay áo.
Bà ấy mặc váy cưới ngồi trên giường,
rất đẹp... Đẹp hơn trong ảnh cưới rất nhiều...
Cái váy hở phía trước nên ngực bà khá lộ ra,
như muốn cho em bé ăn. Bố hỏi tại sao bà ấy lại ngồi đó
khoe ngực, trong khi không có ai mang đồ ăn...
Rồi mẹ bắt đầu cười một cách kỳ lạ
và nói rằng điều đó không thực sự quan trọng, vì dù sao thì tất cả cũng chỉ là một giấc mơ
và bố quá ngu ngốc để hiểu được điều đó...
Sau đó con phải đi vệ sinh
và thấy mọi người đang ngủ trên sàn phòng khách.
Bố, các chú và vợ của họ và... Chỉ còn mẹ là mất tích.
Bà đã lên lầu, vào phòng mình, cửa mở rộng
và bà đang nằm trên giường, trần truồng, chỉ mang giày.
Đôi giày các chú mang từ Thụy Điển về tặng sinh nhật bà.
Con nhìn bà ấy...
Làn da của mẹ dường như tràn đầy ánh sáng...
Như thể một ngọn nến trong bàng quang chiếu sáng khắp cơ thể bà.
Giống như có trăng tròn. Chỉ có ánh sáng tỏa ra từ bên trong mẹ...
Đẹp lắm, bà ấy nằm đó như vậy...
Con không thể không nhìn chằm chằm vào bà ấy...
Và con biết con không thể làm được gì...
Con phải nhìn bà ấy, con muốn xem bà ấy đã dạng chân ra một chút như thế nào.
Rồi mẹ mở mắt ra nhìn con
như thể mẹ đã biết từ lâu là con đang nhìn chằm chằm vào mẹ,
rồi hỏi con có nghĩ bà có đôi giày đẹp không...
Lạy Chúa toàn năng, họ đến rồi.
Tránh mặt đi.
Đợi đã!
Khi tôi, khi tôi mang thai bởi một vị tướng hoặc hai vị đại úy,
người ta sẽ nói gì... Ở Thụy Điển...
Một chiếc thuyền sẽ đến đón tôi để tôi có thể sinh con ở Thụy Điển...
Tôi phải ăn mặc vì điều đó...
Bố sẽ không đến, ngọn hải đăng là tất cả những gì quan trọng với ông ấy... Chỉ có mình tôi phải đi...
Nhưng tôi quay lại... tôi nhảy xuống nước và bơi vào bờ
và bố rất tức giận và muốn biết tôi đã để đồ đạc ở đâu,
tại sao lại để vàng trên thuyền.
Và sau đó ông ấy đập chân tôi đến xanh mét... Ông ấy làm điều đó với tất cả phụ nữ quay lại...
Đó là lý do tại sao không ai quay trở lại. Tôi biết điều đó. Tôi thấy tất cả họ đều đi. Đi và đi...
Từng người trong số họ... Và tôi hét vào mặt họ,
muốn biết họ nghĩ họ sẽ đi đâu, lao thẳng xuống biển...
Và tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy một con người khác trong đời mình...
Rằng tôi vẫn một mình, một trinh nữ của một người phụ nữ.
Bây giờ đi nào.
Đây là những người đàn ông khá nhạy cảm.
Nói rằng sẽ không có ai bị bắt đi. Chỉ những người ủng hộ tích cực mới bị trừng phạt.
Chúng ta không phải là người ủng hộ. Chúng ta là những người canh giữ ngọn hải đăng...
Họ bảo chúng ta hãy tiếp tục canh chừng ngọn hải đăng của chúng ta...
Họ sẽ không chạm vào phụ nữ... Không cưỡng hiếp... Những kẻ hiếp dâm sẽ bị bắn...
Đây là những gì họ nói, những kẻ hiếp dâm và những người ủng hộ sẽ bị bắn.
Eetla!
Eetla!
Nằm xuống! Nằm xuống!
Họ đốt thuyền...
Họ đốt thuyền... Con thấy... Cả biển đang cháy...
Con ở trong tòa tháp vào ban đêm và thấy họ bắn.
Tất cả những chiếc thuyền đều bị đốt cháy...
Bố không thấy sao?
Cho ta một chút ánh sáng.
Cứt thật... sắp khô cạn rồi.
Phải buộc nó bằng cái gì đó. Chẳng có gì phù hợp ở đây cả.
Con có đôi vớ. Để con.
Đợi đã! Cô đi tiểu vào... Rồi buộc lại... Lột ra.
Ai làm việc đó không quan trọng... Kéo mạnh.
Con không thể...
Có, con có thể... Con phải!
Dừng ngay việc quay tay đó đi.
Đến, đến đây. Ăn nhiều lên.
Những người đi xe jeep nói không ai được phép ra biển nữa.
Cũng không thể giữ thuyền.
Tốt nhất con không nên nhìn về phía biển.
Họ nói nếu ta nhìn thấy thứ gì đó,
chẳng hạn như ai đó có thuyền, ta phải nói với họ...
Vì vậy, con càng thấy ít thì càng tốt.
Một người đang nói và những người khác chỉ đứng đó.
Anh ta còn hỏi tại sao ta không ra đi...
Juhansen này...
Bây giờ chúng ta đã có Kasper Juhansen này...
Vị bác sĩ mà mẹ con từng gặp ở bệnh viện trong thị trấn...
Làm sao bố biết đó là Juhansen?
Là anh ta thôi. Ta đã xem giấy tờ của anh ta... Cũng là gã đó.
Hôm nay con đã băng bó chân cho anh ta... Với chiếc vớ của mẹ...
Juhansen.
Đi ra ngoài... Cái quái gì vậy!
Vì vậy, nó có!
Ta sẽ bắn tên khốn đó!
Bố! Bố đang làm gì vậy?
Đợi đã!
Đợi đã, bố không thể, bố không thể, bố không thể làm điều này, bố ơi!
Con tránh xa ra! Biến đi!
Đó là thứ khí ga con mẹ nó!
Tạo chút ánh sáng!
Tạo chút ánh sáng! Nghe chưa!
Đây! Và đây!
Bởi vì anh muốn hiếp dâm tôi!
Bởi vì anh đã ngủ với mẹ tôi!
Bởi vì tôi muốn giết anh, đồ khốn!
Bởi vì anh muốn chính anh...
No comments yet. Be the first to leave one.