The first 190 lines.
Em phải hỏi anh một câu này.
Anh có phải sát nhân hàng loạt không?
Trong ba năm từ 2018 đến 2020,
kẻ sát nhân hàng loạt người Mỹ khét tiếng và lập dị nhất thế kỷ 21
đã thực hiện chuỗi thảm sát liên bang đầy mưu mô,
bắt đầu từ Denver, Colorado,
tiếp tục tới thị trấn Grand Lake,
rồi mở rộng phạm vi tới bang Wyoming và vùng Trung Idaho,
trước khi dừng lại ở vùng rừng rậm thuộc hạt Hood River, bang Oregon.
Dựa trên các buổi thẩm vấn của cảnh sát,
mô tả chi tiết của nhân chứng,
cùng lời khai và sự theo dõi của các cơ quan hành pháp
đây là một tác phẩm được chuyển thể từ câu chuyện có thật,
về vụ giết người cuối cùng trong chuỗi thảm án.
MỘT CÂU CHUYỆN GIẬT GÂN TRONG 6 CHƯƠNG
NGƯỜI LẠ DẤU YÊU
CHƯƠNG 3
"CÁC BÁC LÀM ƠN CỨU CHÁU VỚI?
...về nơi mà giáo phái Velvet Emerald đang ẩn náu.
Mặc dù những kẻ hoài nghi không tin vào điều đó.
Vụ việc sẽ được cập nhật trong bản tin sau.
Hôm nay chúng ta sẽ nói về
phát hiện rợn tóc gáy về một gia đình Bigfoot
trong khu rừng gần nhà của Mitchell,
và xem anh ấy đang xử lý như thế nào.
Một chủ đề tương đối nghiêm túc.
Vào việc ngay thôi.
Xin chào, Mitchell W. Mahoney đây.
- Mitchell, anh nghe rõ không? - Có, tôi có.
Nghe cả hai tai luôn.
Tôi đếch có chơi đồ gì...
Nào! Nào! Tôi phải ngắt lời anh rồi.
Như anh biết, quy tắc quan trọng nhất...
Chết dở. Ừ, phải rồi, xin lỗi nhé.
- Tôi lỡ mồm thôi. - Buột miệng thì không sao.
Đây là vấn đề nhạy cảm. Tôi hiểu mà. Anh tiếp tục đi.
Thế là tôi làm một ngụm Old Grand-Dad
rồi đi ra ngoài.
Khẩu shotgun lên nòng sẵn.
Trước đó tôi nghe thấy chó sủa mãi,
nhưng khi mở cửa bước ra ngoài,
mọi thứ bỗng im bặt. Nhanh đến dị thường.
Có ai không!
Các bác làm ơn cứu cháu với?
"ĐÂY RỒI, MÈO YÊU"
CHƯƠNG 5
Đây này, mèo yêu ơi.
Điều đó khiến tôi thấy ghê,
vì sắp tới chúng tôi định thịt nó.
Giờ thì nó đã biến mất.
Hơi khó nghe rõ.
Nhưng điều tệ nhất là,
toàn thân nó lốm đốm bạc.
Đó. Đúng thuật ngữ rồi đấy.
Nhỡ nó tấn công tôi thì sao?
Nội tạng của nó bị lôi hết ra ngoài và bị ăn nham nhở.
Dù có là thứ gì, nó cũng chỉ là một đống thịt đầy lông biết đi.
Ban đầu tôi tưởng nó màu xám.
Lúc trước chúng tôi cũng từng gặp rồi.
Xin được nói rõ với các khán thính giả,
Mitchell đang nhắc tới các thực thể ngoài hành tinh.
Đúng vậy. Cảm ơn nhé, Art.
Đây rồi, mèo yêu ơi.
...đã tới Nova Scotia năm 1972,
và rơi ở Breckenridge, Colorado năm 1987.
Rồi lại xuất hiện lần nữa ở hạt Moran vào năm 2013.
Tôi không lạ gì cấu tạo cơ thể cả,
và dù chỉ tờ mờ thấy đường nét trong đêm trăng,
tôi cũng biết ngay nó là gì.
Tất nhiên. Tất nhiên rồi.
Chuyện chỉ dừng ở đó, hay anh vẫn tiếp tục bị...
không biết nói sao, quấy phá chăng?
Không, không dừng đâu. Chúng vẫn cứ tới.
Và ăn thịt đàn gà mái tôi nuôi.
Mèo cưng ơi, tới rồi này!
Mẹ kiếp!
Mèo yêu đâu rồi, ra đây nào!
CHƯƠNG 1
"NGÀI SNUFFLE"
Hai thứ này không giống nhau.
Chắc nó tốt cho sức khoẻ em hơn.
Vậy sao?
Tối nay em hút một điếu của anh rồi đó.
Nhưng trước tiên...
10 điểm.
- Thật nhẹ nhõm làm sao. - Tất nhiên rồi.
Em vẫn muốn...
lên phòng chứ?
Ta có thể chỉ...
mơn trớn chút xíu được không?
Được.
Được rồi.
Nghe này, mình có thể...
mình có thể xin số nhau, nếu em không muốn...
Chà, được thôi. Anh muốn xin...
Xin số điện thoại hả?
Bây giờ người ta dùng Instagram hết rồi, ai xin số nữa.
Chắc là anh già mất rồi.
Là vậy mà.
Đúng tuýp người em thích.
Điều em sắp nói nghe có vẻ vớ vẩn, nhưng...
Em không phải kiểu thích là làm.
Ý em là, em không có vấn đề gì với chuyện đó.
Em...
Em chỉ làm khi em thực sự muốn.
Vậy em có muốn không?
Hay là em chuẩn bị bảo anh
cút về nhà mà tự sướng?
Không, không, em muốn thật mà.
Chỉ là... trong chuyến đi,
em thích giữ cho mình tỉnh táo chút,
và bắt đầu tự phán xét bản thân.
Đây, đồ của anh để một ngăn.
Của cô ấy cũng để riêng. Hiểu ý anh không?
Nếu em bận tâm, em đã nói ngay từ khi ở bar rồi.
Và nếu cô ấy quan tâm, anh cũng đếch ở đây làm gì.
Chuyện...
Chuyện của anh không phải việc của em.
Hai ta ở đây là để giải khuây.
Và em xứng đáng được vậy.
Phải rồi.
Được rồi.
Đồ rẻ tiền ấy mà.
Đúng thật.
Anh biết đó...
Vấn đề thực sự ở đây, là sự an toàn.
Khi em đã một mình vào căn phòng đó với anh,
sẽ chỉ còn hai ta, và không ai khác.
Anh có hiểu được rủi ro tiềm ẩn
mà người phụ nữ như em phải đối mặt,
mỗi khi cô ấy đồng ý "vui vẻ" chút không?
Là cả một bi kịch đấy.
Đàn ông cứ nghĩ bọn em là gái tơ,
không thích làm chuyện ấy.
Không, hầu hết bọn em ai cũng thích.
Bọn em chỉ muốn chắc chắn rằng
mình sẽ không bị giết sau đó thôi.
Chúa ơi.
Anh chưa từng nghĩ về việc đó như vậy.
Tất nhiên là chưa rồi.
Anh có phải phụ nữ đâu.
Còn nữa, anh biết đó,
là khả năng không được thoả mãn,
vốn chẳng có gì mới, nhưng...
bạo lực thì...
Không phải trò đùa.
Đó là chuyện sinh tử.
Em nghĩ là...
Chắc em muốn một điếu.
Anh có vẻ là một chàng trai tốt.
Thực sự đó.
Nhưng ta không bao giờ biết chắc được.
Vậy nên, em phải hỏi anh một câu này.
Anh có phải sát nhân hàng loạt không?
Sao cơ?
Em cần anh nhìn thẳng vào mắt em,
và trả lời nghiêm túc.
Không.
- Không...? - Không.
Không gì?
Không, anh không phải là...
sát nhân hàng loạt.
Được rồi.
Được.
Giờ ta có thể nói về những điều mà em muốn anh làm với em, được chứ?
Chặt vào.
Mạnh nữa lên.
Dừng lại.
Anh cởi giúp em được chứ?
Chẳng hiểu sao em không cảm thấy gì.
Là ý của em mà.
Có thể là do anh.
Em vừa nói gì thế?
Có lẽ em không cần làm chuyện ấy với anh.
Chà...
Này, thà em nói rõ từ đầu
có phải tốt hơn không.
"Từ đầu".
Nếu mà em không biết,
em đã nghĩ anh muốn xin số em lắm rồi.
Vậy cho anh số đi?
Thôi nào.
- Tài khoản mạng cũng được. - Em đâu có dùng.
Đó...
Anh lại càng muốn xin số em hơn.
Chuyện lại phức tạp lên rồi đây.
Chà, anh vội thế sao?
Anh đang làm gì thế?
Em thích chứ?
Thôi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.