The first 200 lines.
Cô từng trộm thứ gì chưa?
Chưa.
Không hẳn.
Bút. Tôi từng trộm bút.
Nhưng chỉ bút thôi.
Điều tồi tệ nhất cô từng làm là gì?
Đó là chuyện riêng tư.
Cô có theo đạo không?
Không.
Gia đình tôi thì có.
Nhưng chúng tôi không thân lắm.
Tôi muốn làm điều này vì tôi biết đó không phải điều tuyệt nhất,
việc chỉ có một mình.
Ý tôi không phải là anh cô đơn mà là anh làm điều này một mình.
Anh đang ghi lại chuyện đó à?
Ý tôi không phải là: "Anh cô độc".
Ý tôi là, kiểu...
Tôi không nghĩ một mình là điều gì đó tồi tệ.
Ý tôi là, nếu gia đình quan trọng với ai đó,
họ nên có cho mình một gia đình.
Thêm vụ tiền bạc nữa.
Không phải kiểu tồi tệ.
Và, anh biết đấy, bỏ chút nhân quả tốt vào ngân hàng
không hại ai cả.
Đừng ghi lại chữ "nhân quả".
Tôi xin lỗi vì đã dùng nó. Tôi hối hận rồi.
Trong đây viết cô có con. Bé mấy tuổi rồi?
Bảy.
Tám.
Tám, tôi đoán vậy.
Cô không biết con mình mấy tuổi ư?
Bé được nhận nuôi, ngay sau lúc tôi sinh.
Đó là nhận nuôi không liên hệ.
Hồi đó tôi học cấp ba.
Vâng, xin lỗi. Tôi chỉ... Tôi tưởng mọi ứng viên phải...
đang nuôi con hoặc từng nuôi con.
Tôi nghĩ, về cơ bản, yêu cầu là phải từng có con.
Mà tôi từng có.
Vâng. Phải.
Tôi không phiền lòng nếu anh bắt buộc phải thỏa điều kiện đó.
Nhưng tôi đã trải qua việc mang thai một đứa trẻ
và rồi từ bỏ nó,
mà lần này nó còn chẳng phải của tôi.
Kiểu như, đây không phải con tôi, nếu vậy, sẽ còn dễ dàng hơn.
Tôi có vài câu hỏi, nếu được phép.
Tôi đã viết chúng ra.
Điều tồi tệ nhất anh từng làm là gì?
TAM CÁ NGUYỆT THỨ NHẤT
Xin chào. Ồ, có ai mặc đồ không vậy?
Tất cả đều mặc quần áo.
Xin lỗi, ý tôi là không mặc.
- Vào đi. - Được rồi. Xin chào.
Xin chào, xin lỗi, vì quá lâu.
Xin chào, tôi chạy cả đoạn đường đến đây.
Được rồi. Chào, Matt.
Mọi thứ đều tiến triển tốt.
Mức HCG của cô ấy rất tốt, gấp đôi bình thường, progesterone đủ.
Tổng kết lại, đó đều là tin rất tốt.
Trên lý thuyết, khả năng cô mang thai là rất chắc chắn.
Quá tam ba bận.
À, ta chưa biết chắc, ta chỉ có thể chuẩn bị và chờ đợi.
Chắc rồi, nhưng, ý tôi là đến giờ vẫn ổn.
Đúng là giờ thì vẫn ổn. Xin chúc mừng.
Đây là lời chúc đầu tiên tôi nhận được, cảm ơn cô... Xin cảm ơn.
Được rồi. Vậy, cần gì cứ gọi cho tôi, Anna.
Tôi sẽ gặp hai người trong vài tuần tới.
Cảm ơn cô.
Tạm biệt.
Cô làm được rồi.
Vâng. Ta thành công rồi.
Thật... Làm tốt lắm.
Anh có đi luôn không?
Có. Vâng, có chứ.
Cô...? Cô cảm thấy thế nào?
Tôi thấy không có gì. Bình thường.
Được rồi, tốt. Tốt lắm. Bình thường là tốt. Đó là...
- Đó là điều cô muốn. - Anh...? Anh cảm thấy thế nào?
Cũng tốt.
Bình thường và kinh ngạc.
- Thế là tốt. - Vâng.
- Ý tôi là, chuyện thật sự diễn ra rồi. - Đến giờ, đúng.
Vâng, nhưng... Nhân tiện, cái này tặng cô.
Cảm ơn anh.
Cái này cho đứa bé à?
- Vâng. - Thế thì có lẽ anh nên giữ nó.
- Hả? Vâng, tất nhiên. - Ừ.
- Được rồi. - Vâng.
Ta có thể đi ăn tối không? Kiểu để ăn mừng một chút?
Vâng. Được, cảm ơn anh.
Tuyệt. Hay đấy.
Giờ tôi phải đi kẻo muộn mất.
- Vậy nên tôi sẽ gọi cho anh. - Được, hoàn hảo. Vâng.
- Tạm biệt. - Chào.
- Chà, chuyện này thật tuyệt. - Tuyệt thật đấy.
Của hai em đây.
Vậy...
Ừ, lo lắng phát rồ. Nhưng cũng phấn khích phát điên.
Con muốn làm lại không?
Tốt.
Anh chỉ cảm thấy là đã đến lúc.
Nếu anh hạnh phúc, bọn em cũng thế.
Vậy... Nâng cốc nhé?
Mừng...
Để mừng...
- Đây. - Cuộc đời.
- Phải! Ăn mừng đời. - Vâng! Mừng cuộc đời.
- Gia đình. - Em bé.
Các cháu sắp có thêm họ hàng đấy.
- Em bé. - Bé con.
- Đúng thế. - Tuyệt!
- Em bé! - Một đứa trẻ.
- Em bé của cháu. - Không phải của cháu.
Em bé của bác.
Mẹ và bố nói sao?
Mẹ, bố...
Con có vài tin thú vị đây.
- Con lấy nó ở đâu? Con tìm thấy à? - Con có mang.
Ý con là, người đẻ thuê có mang.
Con để chai rượu mở lúc lái xe ư?
Con không được làm thế.
Anh nghĩ con đang cố báo cho ta nó sắp làm cha.
Làm thế thật vô trách nhiệm, việc lái xe với chai rượu mở ấy.
Nuôi một đứa trẻ rất khó.
Cần hai người để tạo ra em bé
vì cũng cần hai người để nuôi nó.
Anh nghĩ không cần bàn việc này nữa.
- Hãy cố trân trọng tương lai. - Cảm ơn bố.
Chuyện thật sự xảy ra. Tuyệt lắm, con trai.
Tuyệt vời.
Mẹ?
Thỏa thuận mang thai hộ như nào? Mẹ quên rồi. Cô ấy độc thân chứ?
Vậy là anh thiết kế ứng dụng?
Đúng, vâng.
Có gì vui không?
Xin lỗi, chỉ là...
Tôi hơi lo lắng một chút.
Về chuyện làm bố?
Không. Vâng, về chuyện đó.
Nhưng tôi đã suy nghĩ về chuyện làm bố
nhiều hơn về việc trò chuyện
với người mang thai con tôi.
Đúng thế. Tôi cũng lo lắng, vậy nên...
Khoan đã.
Cô không đổi ý đấy chứ?
Không. Ý tôi là về việc trò chuyện.
Phải. Tốt. Được rồi.
Tốt. Vì tôi không nghĩ cô có thể đổi ý lúc này.
Về mặt pháp lý.
Ý tôi là, luật pháp không kiểm soát cơ thể cô.
Đó là cơ thể cô. Cô có thể làm bất cứ gì cô muốn...
Cô còn chẳng cần tôi nói vậy. Cô không cần xin phép tôi.
Đó là quyền của phụ nữ. Tất cả. Tôi tôn trọng mọi thứ...
Trừ khi ủng hộ mạng sống
th́ việc ủng hộ lựa chọn trái ý cô, trong trường hợp đó...
Cô ghét phe ủng hộ lựa chọn chứ?
Sao tôi lại ghét họ cơ chứ?
À thì, vì cô sinh con lúc còn trẻ và rồi cho nó đi.
Vậy là cô...
rõ ràng không muốn có con,
nhưng vẫn quyết định trải qua...
cô biết đấy, việc sinh ra nó.
Tôi không nghĩ việc cho con đi là ủng hộ mạng sống.
Tôi cũng vậy.
Nâng cốc vì Anna nào.
Đến giờ thì vẫn ổn.
Mừng Matt và...
- Khoan, chờ đã, trứng là của ai nhỉ? - Người hiến tặng số 45883.
- Mừng tinh trùng của Matt và trứng 45883. - Khoan.
Để tôi nói.
- Được rồi. - Mừng tinh trùng của tôi,
trứng hiến tặng và tử cung của Anna.
- Nâng ly. - Chúc mừng.
- Xin chào, các bạn chọn món chưa? - Rồi.
Cho tôi một suất gà nuôi thả sốt pesto được không?
Cô ăn kèm khoai chiên hay rau trộn?
Khoai chiên.
Rau trộn.
Và khoai tây, làm ơn.
Còn anh?
- Mì thịt hun khói. - Thực ra...
Tôi bớt lo lắng hơn sau khi...
Cô biết gì không? Tôi xin lỗi.
Chỉ là tôi hơi lo khi thấy cô gọi khoai
bởi vì... cô ăn gì nó ăn nấy. Con ăn nấy.
Anh vừa gọi mì Ý với thịt hun khói.
- Vâng, nhưng chỉ có tôi ăn thôi. - Nhưng tôi chỉ quan trọng,
trong khoảng chín tháng tới.
Còn anh quan trọng trong hơn 18 năm nữa.
Giờ anh khoảng, 40 tuổi, vậy nên...
Vâng, nếu tôi là anh, tôi sẽ không ăn mì Ý với thịt hun khói.
Cô nói rất đúng, thật đấy.
Vậy sao cô không lên tiếng khi tôi gọi món đó?
Vì tôi không phải người phiền nhiễu
và tôi ủng hộ lựa chọn.
Tôi thấy dây rốn đã hình thành và điều đó rất tốt.
- Anh cảm thấy thế nào? - Rất phấn khích.
Chúng ta sắp có thể báo cho mọi người,
và tôi thực sự muốn đi báo tin.
Tôi đã nói cho vài người, nhưng tôi muốn mọi người đều biết.
Còn cô thì sao, Anna?
No comments yet. Be the first to leave one.