The first 200 lines.
THE TREASURE
Đang khó chịu hả, con trai?
- Một chút. - Sao vậy?
Tại ba tới đón con trễ.
- Mà con biết sao ba tới trễ không? - Tại kẹt xe.
Con biết vậy mà sao còn giận ba?
Tại con nghĩ ba cố tình tới trễ.
Có lần nào ba cố tình làm con phải đợi chưa?
Chưa.
Robin Hood không bao giờ tới trễ! Anh ta chỉ đang trốn thôi.
Ba đâu phải là Robin Hood, mà ba cũng đâu có đang trốn.
Con đúng rồi. Ba xin lỗi vì tới trễ.
Con tha lỗi đó.
Nơi đó nếu ai xâm phạm đều rất là nguy hiểm.
Vua Richard đang sống hạnh phúc với con gái của ngài, công chúa Marian.
Nhưng người anh đố kị của ngài, hoàng thân John,
đang mưu tính một điều là: đoạt lấy ngôi vua.
Rồi một ngày khi những kẻ thù của nước Anh phát động chiến tranh,
và vua Richard phải đích thân ra trận.
Người anh độc ác và tham lam- Nhìn hắn nè!
Hoàng thân John bất ngờ chiếm quyền và cho quân lính tiến vào cung điện.
Và khi-
Hàng xóm trên lầu 4 muốn gặp anh kìa.
- Hàng xóm nào? - Anh Negoescu.
- Chào anh. - Chào anh.
- Xin lỗi đã làm phiền. - Không sao.
Có hơi khó nói,
nhưng tôi có một chuyện muốn bàn với anh.
- Vào trong bếp nói nhé. - Không, tôi không muốn phiền anh lâu.
- Anh nói đi? - Tôi muốn mượn anh ít tiền.
- Bao nhiêu? - 800 euro.
Trong 1 hay 2 tháng tôi sẽ trả lại.
Tôi xin lỗi. Tôi không có tiền.
Vậy 700?
Tôi không có tới 700 đâu. Hiện giờ tôi eo hẹp lắm.
Tôi hết hi vọng rồi. Tôi không biết phải làm gì nữa.
Ngân hàng sắp phát mãi căn nhà.
- Anh thế chấp bao nhiêu tiền? - 76,000 euro.
- Sao nhiêu vậy. - Riêng tiền lãi là 17,000.
- Anh vay tiền hồi nào? - Năm 2006.
- Lần cuối anh trả tiền lãi là lúc nào? - Khoảng 3 năm trước.
Anh nên trả tiền đi, nếu không là mất nhà.
Tôi trả xong tiền vốn rồi.
Phần tiền lãi nó đang giết tôi.
- Lãi suất bao nhiêu? - 13%.
- 13%? Sao nhiều vậy? - Giao kèo là vậy.
- Tiền Franc Thụy Sĩ hả? - Không. Tiền Euro.
Lúc đó tôi ngu quá. Nếu 7 hay 8%, tôi còn trả nổi.
Của tôi là 8%, còn thấy nhiều đây.
Lúc có lương, lúc còn đi làm, thì còn tạm lo được.
- Nhưng từ hồi công ty tôi đóng cửa... - Công ty nào?
Tôi có một nhà xuất bản. Nó bị phá sản rồi.
Lúc trước làm ăn được lắm.
Rồi khủng hoảng kinh tế tới làm công ty tiêu tùng luôn.
Người ta nghiên cứu chỉ có 2% người Rumani đọc hơn 1 cuốn sách mỗi năm thôi.
- Thực ra, tôi không phải xuất bản sách. - Không phải hả?
Tôi làm tờ rơi, tờ quảng cáo cho mấy chương trình khuyến mãi.
Hiểu rồi.
Tôi có in cuốn sách cho nhà thờ Orthidox, mà cũng không được bao nhiêu tiền.
Mấy cái khuyến mãi kiếm tiền khá lắm.
Lúc bị khủng hoảng kinh tế rồi tiêu tùng luôn.
Này anh, tôi rất tiếc nhưng tôi không thể giúp anh được.
800 euro là số tiền rất lớn với tôi bây giờ.
Tôi còn phải trả tiền thuê xe và thuê nhà nữa. Thực sự không giúp được.
- Tôi hiểu. - Tôi rất tiếc.
- Xin lỗi vì làm phiền anh. - Không có gì đâu.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
“Nếu các anh sợ, ta sẽ đi một mình!"
“Một mình ư? Dĩ nhiên là không!" những chiến hữu của ngài nức nở.
Ngày lễ đăng quang đã tới.
Trên lầu cao của cuộc thi bắn cung.
Hoàng thân John đang ngồi đó. Công chúa Marian đứng sau ông ta.
Giả dạng làm một người ăn mày, mang cái nón rộng vành che kín mặt,
Robin Hood nhìn lên tầng lầu kia. Anh bắt gặp ánh mắt của công chúa..
Anh ra một chút được không? Anh ta muốn nói chuyện với anh.
Em đọc tiếp đi.
- Từ đoạn nào? - Chỗ này.
Có một lời đồn ở làng của ông bà tôi.
Người ta nói ông bà cố tôi
đã chôn kho báu của ông bà trước khi quân Cộng sản tới.
Tôi muốn thuê một người tới đó dò tìm xem có gì không.
Nếu anh trả chi phí, tìm được thứ gì tôi sẽ chia cho anh phân nửa.
Có người nhà nào kể với anh chuyện này không?
Ông tôi có kể, nhưng ông cũng không rõ lắm.
Tôi nhớ là...
khi họ đưa ông tới bệnh viện, trước lúc lên xe cấp cứu,
ông đã kêu tôi lại và nói: “Con nhớ giữ căn nhà."
Ông chỉ nói với tôi vậy.
Ông mến tôi lắm. Ông rất thương tôi, và muốn tôi làm mục sư.
Ông tôi là mục sư.
Buồn thay, ông tới bệnh viện rồi không về được nữa.
- Ông bị đau tim và mất. - Mong ông được an nghỉ.
Tôi nghĩ lúc ông nói: "Con nhớ giữ căn nhà",
có thể ông nói vậy do, ở đó có kho báu.
Mẹ hay ba anh có biết chuyện không?
Cha tôi chưa bao giờ thân thiết với ông.
Ông là ba của mẹ tôi.
TÔi đã hỏi mẹ, nhưng bà không biết gì.
Anh nói ông cố của anh đã chôn kho báu, đúng không?
- Đúng. - Vậy sao ông anh không đào lên?
- Ông nào? - Ông ngoại anh.
Ông không đào được, vì ông không còn ở đó nữa.
Hồi năm 1947, quân Công sản đã đuổi họ ra khỏi nhà.
Họ bị chuyển tới Caracal sống 4 năm,
rồi trở về và sống cùng bà con họ hàng.
Về sau tôi mới lấy lại được căn nhà, khi xong cuộc cách mạng. Khoảng năm 1998.
Tôi nghĩ...
chuyện này có thể có lợi cho anh.
Bây giờ tôi không có tiền. Thực sự là không có.
Tôi đã đi mướn người dò tìm. Họ đòi 800 euro.
Nếu anh biết chỗ nào giá rẻ hơn...
- Ông cố anh có giàu không? - Có, rất giàu.
Còn bà cố anh?
- Bà cố tôi thì sao? - Anh có biết gì không?
- Không, bà mất trước đó, hồi những năm 50. - Tôi sẽ suy nghĩ và gọi cho anh.
Anh lấy đâu ra 800 euro?
Anh còn 300 trong tài khoản.
Nếu tháng này mình nợ tiền phí, thì có thêm 200 nữa.
Số còn lại em mượn ba em nhé.
Sao anh không tự đi mà hỏi?
Em biết ba không ưa anh mà.
Không phải là không ưa anh.
Ba không quý mến anh nhưng nói chuyện thì được.
Em đi hỏi thì hay hơn.
Em không đi đâu. Ba sẽ nói em bị điên.
Em cứ nói là cần tiền để lo chuyện học cho Alin, hay mua cho nó thứ gì đó.
Thứ gì?
Anh nghĩ đây là cơ hội ngàn năm có một.
Em không gọi ba đâu. Khi nào thực sự cần em mới gọi.
- Ta đang bàn về việc đầu tư... - Không, phải nói về vấn đề môi trường,
bởi vì việc này đã được Hiến pháp chương thứ 35 bảo vệ rồi.
Quyền lợi về việc làm cũng đã được Hiến pháp bảo vệ.
Đó là nội dung của Hiến pháp chương thứ 41.
Tôi hiểu. OK. Giờ ta hãy nghe ông Radu Rey thành viên Viện hàn lâm Romani phát biểu.
Vấn đề của chúng ta là sự bền vững.
Dự trữ vàng ở Rosia Montana là có giới hạn,
rồi cũng sẽ hết. Ta đã thấy nhiều ví dụ khủng khiếp
về loại hình thành phố công nghiệp mono, hay những gì còn sót lại của chúng rồi.
Tôi vừa trở về từ Bazinul Dornelor,
và tôi vẫn còn nhớ cảnh khai thác lưu huỳnh ở Calimani.
Các bạn chưa từng thấy cảnh tượng như vậy bao giờ đâu.
Chúng tôi đã cố gắng để khôi phục mọi thứ trở lại.
Đó là chuyện không thể, trong vòng 200 năm, sẽ chẳng thứ gì sống nổi ở đó cả.
Nói theo nghĩa bóng. mức độ ô nhiễm giờ như một vụ thảm sát cấp độ toàn cầu rồi.
Chuyện gì sẽ xảy ra với những ngọn núi? Các bạn là những người thực sự sẽ bảo vệ chúng...
- Tìm được gì không? - Anh thấy có một công ty.
Ngày mai em sẽ điện cho ba.
- 300 euro đúng không? - Đúng.
- Em đi ngủ đây. - Anh sẽ vào ngay.
- Cô giúp tôi việc này được không? - Gì vậy?
Tôi có việc phải đi…
Tôi định nói với sếp là sẽ đi kiểm tra cùng với cô.
- Tôi không có thời gian. - Thôi mà. Lúc trước tôi đã giúp cô rồi.
Anh muốn đi đâu?
Tôi cần đi gặp vài công ty.
- Công ty nào? - Tôi không nói được.
Thôi nào, tôi từng giúp cô lúc cô phải đi thăm cháu gái rồi.
OK.
- Xin chào, sếp. - Chào, Costi.
Tôi phải đến số 20 đường Moise Nicoara.
Chúng ta nhận được than phiền từ tổ dân phố
báo là chủ đất đang xây dựng trên đất công cộng.
- Họ có được cấp phép chưa? - Người ta chỉ báo vậy.
Nhưng tổ dân phố nói là xây trái phép.
OK. Anh đi và kiểm tra xem.
- Anh sẽ đi với ai? - Với Liliana, sếp.
OK.
- Tạm biệt. - Chào.
- Ta đi chứ? - Anh xin được chưa?
- Rồi. - Đi thôi!
- Mọi người ra ngoài à? - Ừ.
- Sẽ quay lại chứ? - Không.
Quẹo phải. Rồi, quẹo trái.
- Xin chào! - Xin chào.
Anh tìm ai?
- Tôi cần một thiết bị dò tìm. - Anh dò tìm bom chưa nổ à?
Không. Dùng cho nhà người bạn ở dưới quê thôi.
Anh ta nói ông ngoại, không ông cố, có chôn kho báu.
- Chuyện gì vậy? - Anh này tìm thiết bị dò.
- Xin chào. - Chào.
- Mời vào. - Bên này.
Lớp đất bên trên khu đó là gì?
Tôi không biết.
Chuyện này rất quan trọng. Giá cả tùy thuộc vào loại đất.
- Để tôi gọi điện hỏi. - Anh gọi đi.
Chào. Khu vườn rộng cỡ nào vậy?
Đúng rồi, cái dưới quê đó.
Tốt, cảm ơn. Tôi sẽ gọi lại sau. Chào.
RỘng khoảng 800 mét vuông.
Nó ở đâu vậy?
- Tôi không rõ. - Không phải ở Bucharest à?
Nó ở gần…
- Đợi chút, để tôi gọi lại. - Không cần đâu.
Giá tiền là 1 euro mỗi mét vuông, tính ra là 800 euro bao gồm cả VAT.
Cộng thêm tiền xăng cho người của tôi đi theo anh.
- Khi nào anh tới được? - Lúc nào cũng được tùy anh.
Chỉ cần anh kí hợp đồng và trả xong chi phí.
- Vậy tôi phải trả tiền trước à? - Tất nhiên.
- Chi phí thương lượng được không vậy? - Không.
- Bên anh làm ngày cuối tuần được không? - Cuối tuần càng tốt.
No comments yet. Be the first to leave one.