The first 200 lines.
Chào chị. Xin kí tặng cho Mylène, chị họ tôi.
Chị ấy cuồng cô lắm, tôi cũng thế.
Tiểu thuyết của chị làm tôi thật cảm động.
Cảm xúc rất chân thật.
Cảm ơn vì mọi thứ chị viết. Cảm ơn.
- Chào cô. - Chào bác.
Rất vui khi được gặp cô. Tôi thích cuốn sách của cô lắm.
Xin kí tặng cho con gái tôi.
- Cô ấy tên gì? - Justine.
Món quà cho sinh nhật tuổi 37.
Tôi chắc con bé sẽ thích lắm đây.
Thật tuyệt đẹp.
Cảm ơn.
- Chào chị Delphine. - Kí tặng cho ai?
Cho mẹ tôi.
Món quà sinh nhật của bà ấy và bà là fan hâm mộ lớn của chị.
- Tên bà ấy? - Nathalie.
Bà ấy liên tục nói về chị. Thật điên rồ.
- Cảm ơn nhiều lắm. Chúc ngày tốt lành. - Cảm ơn. Tạm biệt.
Ký tặng Jeanne.
Ký tặng Jeanne.
Tôi đã ở trong bệnh viện trong một thời gian dài
và cuốn sách của chị mang đến cho tôi một hy vọng đáng kinh ngạc...
rằng mặc dù bệnh tật, mặc dù...
tất cả chúng ta đã trải qua, một ngày nào đó con tôi sẽ yêu tôi.
- Cảm ơn. - Cảm ơn.
- Thế là đủ rồi. Thế là đủ rồi. - Đủ rồi? Nhưng có những người khác mà.
Mọi người, xin thứ lỗi, nhưng hôm nay tới đây thôi.
Cô ấy đã ở đây từ 8:00 sáng nay.
1 quyển nữa được không.
Cho người hâm mộ cuồng nhiệt nhất của chị.
Họ sẽ quay lại xếp hàng ấy.
Nếu làm bí mật, không ai biết đâu.
Nếu tôi làm khác, tôi sẽ ngất mất. Tôi thề tôi sẽ ký nó.
Tôi đã mất quãng đường xa để tới đây mà.
- Tôi phải tới sao? - Cứ xuất hiện ở đó đã rồi đi.
- Tôi mệt rồi. - Chỉ mất vùi phút thôi.
- Tôi chỉ làm điều này để làm cho bà hạnh phúc. - Họ tới vì cô mà.
- Ai? - Agencies, nhà xuất bản nước ngoài...
- Karina. - Chỉ vài phút thôi.
- Delphine. - Cảm ơn, Oriane.
Cạn ly.
Leonello Brandolini hân hạnh làm sao!
1 buổi tối đẹp trời! Xin chào, cô thế nào?
Bà Dayrieux, rất hân hạnh được gặp.
- Cô không nhớ tôi đúng không? - Không.
Tôi là Leonello Brandolini, nhà xuất bản Ý của cô.
Và cảm ơn cô vì cuốn sách. Và thật là cuốn sách hay!
Thật tuyệt. Cô khiến tôi khóc rồi đấy.
Nhưng số liệu doanh thu sẽ không làm chúng ta khóc.
Kể tôi nghe coi...
Tôi xin lỗi chuyện trước đó.
Không sao đâu.
Cuốn sách đó rất khó với tôi.
Tôi rất vui khi gặp chị. Tôi ngưỡng mộ công việc của chị.
Đôi khi đối với tôi...
chị chỉ viết cho tôi, rằng chị đọc được suy nghĩ của tôi.
- Cô có mang sách không? - Tất nhiên.
- Và kí tặng cho...? - Cho Elle.
- Elle? - Phải, viết tắt của Elisabeth.
Cảm ơn.
Làm ly Vodka?
Sao lại không?
Tôi rất muốn biết cách chị làm việc thế nào.
Chị có ghi chép hoặc sử dụng máy ghi âm?
Tôi có, trong cuốn sổ tay.
- Tôi luôn mang chúng theo. - Luôn sao?
Phải, bảo đảm hơn nhiều.
- Tôi xem được không? - Xem sao?
Không sao, tôi không xem đâu.
Tôi có 4 quyển.
1 quyển là tôi làm việc.
1 quyển là tiêu đề hoặc các ý tưởng.
Và quyển này là những việc riêng tư.
Hẳn là khó khăn lắm.
Thành công, những bình luận, phản ứng từ gia đình...
Ánh đèn sân khấu bất chợt.
Tôi đoán chị đang trên bờ vực sụp đổ.
Của sự sụp đổ? Âm thanh hơi cường điệu.
Tuy nhiên, bất chấp tất cả, đôi khi chị sẽ cảm thấy cô đơn.
- Sao? - Em đã sẵn sàng chưa?
- Không hẳn, em mệt rồi. - Anh sẽ đưa em về quê chơi.
Bữa tiệc thế nào?
Anh không nhớ gì cả. Còn anh?
Anh đã tổ chức một cuộc họp fan Amos Oz với Sollers.
Sau đó, có một buổi tiếp tân...
Anh rời đi sớm.
Em đã gặp 1 người phụ nữ thú vị.
Giờ nói đến phụ nữ à?
Thôi đi.
Chúng em nói chuyện cả tối. Tuyệt lắm.
Cô ấy là một người biết lắng nghe, rất chu đáo.
Những người như vậy hiếm lắm.
- Cô ấy tên gì? - Elle.
- Rồi, cô ấy tên gì? - Em nói rồi. Elle.
- Cô ấy là Elle? - Ừ.
Viết tắt của Elisabeth.
Elle: được hiểu là cô ấy, chủ ngữ trong tiếng Pháp, giống như She trong tiếng Anh vậy.
- Tôi có thể? - Tất nhiên, Raymond.
- Tô thấy xe anh. - Anh muốn cà phê không?
Không, cám ơn. Tôi đã mang chút rượu táo.
Ồ, cảm ơn anh không cần phải vậy đâu.
Dễ thương thật.
Tôi có cuổn sách của Delphine.
Nếu cô có thể kí tặng cho tôi.
Xin lỗi, lễ ra tôi nên gửi bản sao cho.
Đây.
Vợ tôi cũng trải qua một thời gian khó khăn nhiều năm trước.
Cô ấy cũng phải nhập viện.
Có vẻ như câu chuyện của cô.
- Cô ấy không tự tử chứ. - Tạ ơn Chúa, không.
Không, giờ cô ấy ổn rồi.
Cảm ơn. Tốt quá...
Hẹn gặp cô.
- DAnh có muốn ở lại không? - Không, cảm ơn.
- Chúc 1 ngàu tốt lành. - Cảm ơn.
Lũ trẻ đều ổn.
- Em nhớ chúng. - En nhớ chúng cũng là chuyện thường tình.
Nhưng em có nhiều thời gian hơn.
- Để tới đây? - Gần vậy.
Ý tôi là chuyện viết sách. Sau khi làm nghiên cứu trong nhiều tháng.
- Em nên bắt đầu ngay bây giờ. - Nghiên cứu là một phần lớn của công việc.
Anh biết mà... Dĩ nhiên là cần thời gian.
Nhưng em đang trong tình trạng gián đoạn.
Là bước vọt lớn, cuộc phưu lưu mới.
Tôi sẽ dành hai năm với những nhân vật này, điều đó là bình thường.
- Có gì bình thường? - Phản xạ, tự đặt câu hỏi.
Em có thực sự muốn hay không? Liệu có thực sự thú vị không?
Nếu nhầm thì sao? Mọi chuyện như thế đó.
- Em có nghĩ mình nhầm? - Không.
Cũng không hẳn.
Em sẵn sàng.
Em hạnh phúc khi bắt đầu.
"Thật dễ dàng để biến cuộc sống của chị thành những câu chuyện.
Thay đổi vài cái tên.
Chị có nghĩ rằng có thể quay lại cuộc sống cũ tốt đẹp của mình?
Đã quá muộn.
Bán rẻ mẹ chị vì sự danh tiếng.
Bán rẻ chuyện riêng gia đình khác có tốt không? Chị phải kiếm được nhiều tiền lắm.
Cứ đọc thư của anti đi, cảm ơn.
- Alô? - Alô. Elle đây.
Thật điên khi gọi như vậy.
Tôi không biết là tôi lại gọi chị sớm vậy.
Tôi đã đưa cho cô.
Có, nhưng mọi người làm điều đó vì sự lịch sự.
Chị có rảnh... uống cà phê không?
Có chứ, sao lại không?
- Xin lỗi nếu làm phiền chị. - Không, tôi mừng khi gặp được chị.
- Chào cô. - Chào anh.
- 1 ly Tariquet, như thường lệ? - Vâng cảm ơn.
Tôi nói rất nhiều về bản thân, nhưng tôi lại không biết gì về cô.
- Tôi không phải con người thú vị. - Nhưng với tôi thì có.
Nhưng không sao nếu như không muốn nói. Cảm ơn.
Tôi viết cho người khác.
Vậy đấy, họ trả tiền cho tôi để viết cuộc đời họ.
Nữ diễn viên, chính trị gia...
Cô viết và họ nhận được tiêu đề.
Một tác giả vô hình. Nhà văn ma cho người nổi tiếng.
Vậy cô chọn khách hàng của mình?
Ý chị là bệnh nhân của tôi.
Và bây giờ bệnh nhân của cô là ai?
Một người dẫn chương trình truyền hình.
Mùa hè năm ngoái chúng tôi đã thực hiện 30 giờ phỏng vấn.
Bây giờ tôi đang cố gắng biến nó thành một cuốn sách.
Cô không muốn viết gì đó về bản thân?
- Tôi? - Về đời cô ấy.
Ồ! Đời tôi chả có gỉ để nói hết.
Chồng tôi chết từ nhiều năm trước, tôi sống đơn độc. Không con cái.
Lựa chọn của cô?
Tuy nhiên, tôi không có hối hận.
Chúng tôi sống riêng. Nó hoạt động như thế này, giữa chúng tôi.
Tôi sợ thói quen, thỏa hiệp.
Làm sao có thể sống sau một vài năm bên nhau.
Mọi người ghen tị với chị rất nhiều.
Cô đã tìm tôi trên Google?
Chả cần Google về chị, ai cũng biết hết.
Tất cả?
Có, chị đang có một người dẫn chương trình truyền hình.
Ông ta đã bị chỉ trích vì mời chị.
Tôi có nên bị cấm khỏi chương trình của ông ấy?
- Mọi người ghen tị, đó là chuyện bình thường. - Sao lại bình thường?
Nhiều nhà văn muốn được mời. Bao gồm cả tôi nữa.
Heck, gần như quên mất. Tôi phải đi. Tôi phải gặp biên tập viên của tôi.
- Xin thanh toán. - Được ạ.
- Chỗ nào thế? - Quận 6.
Tôi cũng tới đó, đi cùng nhau đi.
- Con cái chị đã đi hết rồi sao? - Ừ.
Chúng rời bỏ tôi.
Paul đang ở trong một trường nghệ thuật ở Bỉ.
Và con gái tôi muốn vào ngành hàng không dân dụng.
Nó đang học ở trường bay ở Lyon.
Con gái chị muốn trở thành phi công?
Tưởng tượng nổi không?
Đây là điểm dừng của tôi.
Bye.
Chết tiệt, mấy cuốn sổ của mình!
Alô?
Tất nhiên ở nhà rồi.
Cô có thể thấy tôi sao?
Thật sao?
No comments yet. Be the first to leave one.