The first 200 lines.
Dừng lại ngay đó.
Đặt tay nơi tôi có thể nhìn thấy.
Cởi áo ra!
Nhanh lên!
Cởi quần ra! Nhanh nào, đồ khốn.
Tôi luôn nghĩ cuộc đời mình sẽ kết thúc như thế này,
ở một nơi hoang vắng nào đó,
bởi một viên đạn mà tôi không ngờ tới.
Tôi chỉ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ quan tâm.
GIẢI NGŨ DANH DỰ
QUÂN ĐỘI HOA KỲ CHỨNG NHẬN CHARLIE SWIFT
ĐÃ GIẢI NGŨ DANH DỰ KHỎI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN
Một điều bạn không muốn thấy,
đó là tôi trong bộ vest vào sáng sớm thế này.
Có nghĩa là tôi đang làm việc,
có nghĩa là có ai đó sắp
bất ngờ rời khỏi cuộc đời này.
- Stan. - Ừ?
- Cậu ta đến trễ. - Không sao đâu.
Cậu ấy sẽ ở đó, được chứ?
Nghe này, tôi có thể tự mình xử lý gã đó.
- Bây giờ hắn đang ở đó. - Không, không, không, không.
Hơn nữa, tôi đã hứa với Bobby T là sẽ cho thằng nhóc này một cơ hội.
Cậu ta được cho là dùng dao khá giỏi.
Vâng, anh vẫn hay nói vậy, nhưng--
Ồ, khi nào xong việc gọi cho tôi, được chứ?
- Cậu ấy đến rồi. - Này, tôi có cái này cho Rollo.
Vì tôi-- tôi nghe nói hắn là người nghiện bánh rán.
Nên tôi đã nói với hắn rằng hắn đã thắng
hàng chục chiếc bánh rán trong cuộc xổ số hàng tuần của chúng tôi.
Hắn thích kem Boston.
Có chuyện gì với bộ đồ vậy?
- Cái áo bị sao vậy? - Ồ, đó là một phần của kế hoạch.
Tôi đã tự làm đấy.
- Khá thông minh phải không? - Vâng.
Ngoại trừ chữ Krispy Kremes được viết bằng hai chữ K.
Ai biết được chứ?
Không phải cậu.
Được rồi, làm nhanh gọn. Cậu có một cơ hội.
Cậu mà hỏng việc, hắn sẽ biến mất đấy.
Này.
Đừng lo lắng, ông già.
Tôi hiểu rồi.
Trevor!
Gì đấy?
Cái này là cái gì vậy?
Được rồi, anh bạn. Được rồi. Cảm ơn.
Hẹn gặp lại sau!
- Hắn Rollo đấy. - Vâng.
Tại sao cậu không đâm hắn?
Tôi luôn làm như vậy.
- Đó là lý do tại sao họ gọi cậu là Lưỡi Dao. - Vâng.
- Tôi nghĩ sẽ làm một cái gì đó khác. - Hả?
Tôi muốn cho Stan thấy một thứ sống động.
Cậu đã làm gì, đầu độc hắn à?
Cái quái gì vậy?
Kem Boston, đấy cưng!
Ôi!
Đi nào.
Cậu đã cho gì vào chiếc bánh rán?
Ờ, chỉ là, kíp nổ nhỏ bé thôi.
Ồ.
Ý tôi là, làm sao Beggar
sẽ biết đó là Rollo nếu không có đầu?
- À, có vẻ như là-- - Im đi.
Chúa ơi.
- Benny. - Mọi việc thế nào rồi?
Thằng nhóc cho Rollo ăn chiếc bánh rán có bom trong đó.
- Nghe có vẻ hay đấy. - Uh-huh.
Đầu hắn nát bét rồi.
Ý tôi là-- ừ, Stan sẽ dọn dẹp.
Này, nghe này, không cần phải làm phiền Stan.
Tôi sẽ lo việc đó.
Rollo chắc phải có người quen, phải không?
Tìm hiểu xem hắn có quen ai quanh đây không?
Được rồi.
Cô Kramer?
- Xin lỗi làm phiền cô. - Rollo chết rồi.
- Đúng. - Bị giết à?
Đúng như vậy.
Ra là vậy.
Vâng, cảm ơn đã đến cho biết.
Tôi chắc chắn sẽ được hưởng bảo hiểm nhân thọ
mà anh ấy không bao giờ có cơ hội nhận được.
Tôi đến đây để thảo luận một vấn đề nảy sinh.
Và nếu tôi không quan tâm đến vấn đề của anh thì sao?
Ồ, à...
Tôi hiểu rồi.
Anh sẽ dán băng keo vào miệng tôi
và nhét tôi vào cốp xe.
Chỉ khi cô thích bị như vậy.
Chỉ muốn nói chuyện thôi.
Đợi trong xe, Bánh rán.
Tôi định mời anh một chai, nhưng anh vừa giết người yêu cũ của tôi.
Cô có vẻ không quá khó chịu.
Với công việc như vậy, tôi đã mong anh ta đã chết từ lâu rồi.
Huh.
Cô thích xác động vật phải không, cô Kramer?
Marcie. Tôi là người làm thú nhồi bông.
Ừm. Không còn nhiều người làm thứ đó.
Đó là một công việc thích hợp.
Trông nó có vẻ giận dữ.
Giống như ai đó đã đánh cắp quả sồi của nó và nó sẽ bắt chúng phải trả giá.
Thật à?
Tôi không hiểu biểu hiện hải ly của mình.
- Tôi có thể sai. - Tôi định tỏ ra phẫn nộ.
Ồ, vâng. Tôi thấy điều đó.
Đừng bao giờ lộn xộn với những quả sồi của tôi.
Tôi có một vấn đề nhỏ, cô, ừ--
- Marcie. - Marcie.
Tôi phải thuyết phục một người tin rằng
cái xác trong cốp xe ngoài kia thực sự là Rollo.
Khuôn mặt của anh ấy bị sao vậy?
Vâng. Nó bị mất.
Cùng với phần còn lại của cái đầu.
Cô sẽ có 5000 đô trong đó
nếu đi cùng tôi để chứng minh cái xác đó thực sự là Rollo.
Tôi có thể dùng số tiền đó.
Nhưng tôi thề rằng sẽ không bao giờ quay lại thế giới đó nữa.
Vì vậy, tôi sẽ tiết kiệm thời gian cho anh và chính tôi.
Anh trai tôi là nghệ sĩ xăm hình.
Tặng Rollo và tôi hình xăm giống nhau làm quà cưới.
- Ồ. - Gần mông của chúng tôi.
Tôi đã bỏ Rollo vào năm ngoái.
Tại sao vậy?
Sao lại loại bỏ chứ?
Tôi không biết.
Nó thường giống như việc một người nào đó
cố gắng bỏ người khác, kiểu như vậy.
Kiểu như vậy sẽ ở đầu lý lịch của Rollo.
Vâng, bây giờ là của cô.
Dù sao đi nữa, anh ta đã quay lại Biloxi
và tình cờ nó lại là khu vực của sếp tôi.
Vì vậy, chúng tôi đang lịch sự với đồng nghiệp ở New Orleans.
Tôi thích cách lịch sự của các anh.
Mở cốp xe đi, Bánh Rán.
Tấm che thật khủng khiếp.
Vâng, rất hợp với nhà bếp.
- Đúng là mông Rollo rồi. - Thấy chưa? Xem đi anh bạn.
Rốt cuộc chúng ta không cần cái đầu của hắn.
Anh bực tức vô ích thôi.
- Sao cậu không... - Ối.
Cá là anh không biết Beggar và Rollo là bạn tù ở Angola.
Khá chắc chắn là anh ấy đã nhìn thấy hình xăm đó ở khoảng cách gần.
Stan sẽ không thích thế này đâu, Bánh Rán.
- Đừng gọi tôi là Bánh Rán nữa! - Được rồi.
Lấy súng ra! Súng!
Làm ngay.
Vứt nó vào trong xe.
Chết tiệt Stan.
Beggar nói tôi có thể đến làm việc cho anh ta bất cứ lúc nào.
Anh ấy đang thăng tiến.
Và điều này sẽ chứng tỏ tôi đã sẵn sàng gia nhập với anh ta.
Nếu còn nghe ai gọi tôi là Bánh rán,
tôi sẽ quay lại moi ruột anh đấy.
Đồ già dịch.
Đừng gọi tôi là Bánh Rán, đồ khốn!
Tôi không tin là biết được tên của anh.
Charlie.
Tôi đang thăng tiến đấy cưng! Tôi đang thăng tiến!
Ôi!
Ôi, chết tiệt--
Chết tiệt.
Trước đây anh đã từng làm việc với cậu ta chưa?
Chưa, lần đầu tiên.
- Đúng là mớ hỗn độn. - Không sao đâu. Xe ăn cắp mà.
Tôi đang nói về thằng nhóc. Có vẻ như hắn đã tự bắn vào mình.
À, hắn nên dùng dao sẽ tốt hơn.
Chết tiệt.
Tốt...
cô biết đấy, họ hơi--
có cùng kích cỡ.
Có thể đến thăm anh trai cô,
nghệ sĩ xăm hình, có lẽ anh ấy có thể, cô biết đấy,
kiểu như-- không à?
Được thôi, nhưng tôi sẽ không cắt đầu hắn.
Vâng, Scotty Porter
trông rất năng động.
Anh ấy thực sự đang kèm sát anh chàng đó.
- Cậu bỏ rau mùi vào đây à? - Không.
Chà, rõ ràng tôi thấy có vị chanh.
- Vâng. Nó được gọi là chanh đấy. - Tôi ghét rau mùi.
Đó là lý do tôi dùng chanh.
Cậu-- mua gà này ở chỗ Domenic à?
Domenic ở North End. Chúng ta đang ở Biloxi.
Đúng rồi, tôi không biết cái quái gì đã xảy ra với mình nữa.
Dù sao thì vấn đề là nó rất ngon, đừng hiểu sai ý tôi.
Nó rất ngon, ngay cả với rau mùi.
Cá nhân tôi nghĩ cậu nên mở nhà hàng.
Chà, cách duy nhất để kiếm tiền trong việc kinh doanh là hớt váng.
Và anh không thể tự hớt váng.
Không, ý tôi là, người có suy nghĩ đúng đắn
sao lại kinh doanh nhà hàng chứ?
Kinh doanh nhà hàng không kiếm được tiền đâu.
Không có gì cả.
Cậu biết đấy, cậu phải từ bỏ
quan niệm đó, Charlie.
- Uh-huh. - Gì vậy?
Xem trận đấu đi, Stan.
Stan Mullin, sếp của tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.