The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Cảm ơn, nhưng tôi không cần giúp.
- Tôi không phiền đâu. - Tôi biết.
Chúng ta khác bên. Thật sự không nên đâu.
Thật ra, tôi chỉ muốn ra ngoài. Hít thở không khí.
Còn chưa bắt đầu mà.
Thì ý tôi là thế. Bắt đầu rồi thì sẽ thế nào chứ?
Ý tôi là, cô ta khá là cứng đầu đấy.
Cô nào?
Vậy những thứ này có ích gì?
Áo sơ mi trắng công sở bó sát này. Mặc cho ai xem thế?
Cho ai đó bên kia đúng không?
Bên kia tấm gương buồn cười ấy?
Cô ta thích thế này à? Ăn diện cho trai ngắm?
"Xin lỗi mấy bé. Hàng trưng bày. Cấm động vào".
"Nhưng đừng nhìn vì kì thị giới tính đấy". "Ừ, tôi biết". Tôi hiểu mà!
- Stacey. - Cô ta không lừa được tôi đâu.
Dĩ nhiên, trừ khi tôi được lợi.
Tôi không nghĩ thế. Tôi biết được ai là đồng tính. Không phải cô.
- Stacey, cô có thể... - Nhìn móng tay là biết.
Xin lỗi cưng, tôi lỡ ngắt lời. Nói tiếp đi.
Stacey,
bình tĩnh lại đi.
Nếu cô muốn tôi bình tĩnh thì đã không đưa tôi vào đây rồi, nhỉ?
Dù đây là gì đi nữa,
dù trong đầu cô nghĩ tôi làm đã gì
thì cô nên nghĩ cho kỹ vào.
Cô mà cố gán tội cho tôi thì ngoài kia sẽ có người không để cô yên đâu.
- Chẳng ai cố gán tội cho cô cả, Stacey. - Tôi thấy tội cho cô, thật đấy.
Chuyện này...
Nếu chuyện này cứ diễn ra như tôi nghĩ...
thì tôi lo cho cô đấy.
Tôi không kiểm soát được mấy người đó đâu.
Stacey, giờ thế này,
hay là ta bắt đầu thẩm vấn trước,
để dành phần đe dọa của cô vào cuối buổi.
Thế được không?
Thôi làm màu đi. Bên kia làm gì có ai. Hôm nay thì không.
- Vụ móng tay là sao vậy? - Ngồi xuống đi, Hugo.
Được rồi.
Ta bắt đầu nào.
Cảm ơn.
Anh đặt bàn chưa?
Rồi. Bàn bảy người lúc bảy giờ.
Tốt lắm.
Buổi thẩm vấn bắt đầu lúc 4:44 chiều.
Thanh tra Warren và Thanh tra Hobbs có mặt.
Được rồi, Stacey, mời cô khai đầy đủ họ tên.
Stacey Doyle.
- Và ngày tháng năm sinh của cô. - Ngày 18 tháng 6 năm 1982.
- Cô biết sao cô ở đây không? - Không.
- Biết vụ này liên quan đến ai không? - Không.
Tôi đoán nó liên quan đến Roderick,
nhưng có liên quan gì đến tôi chứ... Cô đoán cũng giỏi như tôi mà.
Giỏi hơn tôi nữa.
Ta ở đây, Stacey à,
là vì sáng sớm ngày 7 tháng 12,
ngày thứ Sáu vừa qua,
cảnh sát được gọi đến khu căn hộ Peabody ở Olympia,
sau khi được báo về vụ ầm ĩ tại nhà của Roderick Samuels.
Phải, Roderick. Tôi vừa nhắc đến ông ta.
Khi xông vào nhà, họ phát hiện ra ông Samuels
nằm sõng soài ngoài sảnh trong tình trạng nửa hôn mê.
Ông ta hiện đang hôn mê hoàn toàn ở bệnh viện Charing Cross.
Nạn nhân bị đầu độc bằng tali. Cô có biết về chất tali không?
Tali là thuốc diệt chuột. Không màu, không mùi, không vị.
Roderick đã uống gần 200ml tali
vào tối ngày 7.
Hiện đang rất nguy kịch.
Nếu ông ta chết, chúng tôi sẽ phải điều tra vụ này như một vụ án mạng.
Và nếu chúng tôi chứng minh kẻ đứng sau vụ đầu độc này
là kẻ đang bị tình nghi,
thì Stacey à, kẻ đó sẽ đi tù chung thân.
Cô hiểu không?
Cô đã rõ hơn sao mình lại ở đây chưa?
- Cô biết Roderick à? - Phải.
Cô thích ông ta không?
Ông ta cũng ổn.
Ông ta hẹn hò với Mary nhỉ? Mary, chị gái tôi.
Và họ sống chung ở căn hộ Peabody à?
Mới dạo này. Từ đầu nó là của chị tôi, không phải của ông ta.
Chị ấy vẫn luôn đứng tên. Ông ta gạ gẫm để đưa tên mình vào.
Ông ta là người quyến rũ à?
Có lẽ thế.
Ông ta là người thế nào?
Cao lớn, da đen,
và thanh lịch.
Đứng ở góc phòng trong các buổi tiệc, như một cây đại dương cầm.
Vậy cô thừa nhận đã đến căn hộ của ông ta?
- Xin lỗi, nói lại xem. - Cô thừa nhận đã đến căn hộ.
Không, đừng dùng từ "thừa nhận" như thể tôi làm gì sai không bằng.
- Ý tôi là... - Không, ý cô là gì không quan trọng.
- Cô ta là người mới à? - Để tôi hỏi lại cách khác.
- Cô có đến căn hộ của Roderick Samuels? - Dĩ nhiên.
Cảm ơn.
Lần cuối đến đó gặp ông ta là khi nào?
Thấy chưa? Lại nữa.
Tôi có đến gặp ông ta đâu. Tôi đến gặp Mary.
Khác nhau đấy. Điểm khác biệt quan trọng.
- Tại sao? - Vì tôi hiểu các người.
- Nhỡ cô ấy không có ở nhà? - Gì? Đang nói về ai thế?
- Mary. - Chị ấy luôn có ở nhà.
Nếu không có ở nhà, tôi sẽ đợi. Tôi uống rượu với hắn, với Roderick.
Đó là điều chúng tôi làm. Ngồi đợi đến khi chị tôi về.
Trở về từ...
Từ đâu chẳng được. Trời ạ.
Và chuyện này hay xảy ra không? Cô uống với Roderick?
Nghe tôi nói này.
Cả hai người. Cô ta bị lây từ cô rồi đấy.
Cách cô diễn tả nghe như nó đã xảy ra hơn một lần.
Tôi chỉ nói là nếu chị tôi không có ở nhà vì bất cứ lý do gì,
thì tôi và hắn sẽ ngồi xuống và làm vài ly,
vì đó là điều hắn thích làm vào buổi tối.
Đây là buổi tối mà hai cô đang nói đến à?
Ông ta thích uống đến đâu?
- Roderick à? - Ừ, Roderick.
Hắn là một gã da đen 50 tuổi ở Olympia. Có gì uống nấy.
- Vậy đó là vấn đề à? - Không. Với hắn, đó là giải pháp.
Chắc là vậy rồi.
Chắc vì hắn phát rồ nên tự nốc số thuốc độc đó luôn.
Nghĩ thử đi.
Hai cô nghe chuyện này rồi nhỉ?
Người ta uống bất cứ thứ gì họ lấy được.
Nhựa thông hay đại loại thế.
Còn thuốc chuột?
Tiếp tục đi.
Viết vào quyển sổ nhỏ của cô đi.
Mary, chị cô, đã tường trình với chúng tôi
lý do tại sao cô ấy ở lại Kent trong sáu tuần liền, tại Ashford.
- Nếu cô nói thế. - Không, chị cô nói, không phải tôi.
Trong đoạn này, Vanessa có nhấn mạnh cho cô thấy đấy.
Chị cô nói đã gọi cho cô và nói cô ấy sẽ đi đâu
và nhờ cô cho mèo ăn.
Đúng vậy không?
- Tôi tin lời cô. - Hoặc chị cô đang nói dối?
Tôi đã nói là tôi tin lời của cô.
Chúa ơi.
Lời khai của Mary được hàng xóm làm chứng.
Kyle Petit.
Họ không nhớ là đã thấy Mary ở căn hộ nhiều.
Nhưng họ nhớ có thấy cô. Vài người ở đó, trong vài dịp khác nhau.
Tôi đoán đó là lúc cô đến cho mèo ăn.
Kể chúng tôi nghe cô đã làm gì ở nhà nạn nhân
vào lúc nửa đêm, theo lời của ba nhân chứng.
Đến lúc này, tôi chỉ muốn nhắc lại điều tôi nói lúc nãy.
Là cô không cần phải trả lời mọi câu hỏi...
Anh đặt bàn ở nhà hàng Thái à?
Sao mọi người cứ nghĩ là chính tôi đặt bàn vậy?
...dù các thanh tra đó có...
Nhưng có phải anh không?
Tôi cũng muốn nhắc lại là thân chủ của tôi...
Ừ.
...và luật ghi rõ cô ấy phải được nghỉ giải lao đều đặn.
Hiện tại cô ấy đang có hứng nói chuyện. Mọi người cũng thấy.
Nhưng hãy cùng giải quyết vụ này đi.
Dạo này sao rồi, Jeremy? Tôi chưa có cơ hội để hỏi.
- Tôi khỏe, cảm ơn. - Tốt.
Jeremy đã ở đây vào đầu năm nay,
đại diện cho một gã khỏa thân ở công viên Bishops.
Gã tắm nắng.
Đúng vậy.
Tắm nắng đầu năm.
Nhưng tiếp tục nào, nếu Stacey thấy vui.
- Vui à? - À, luôn sẵn lòng.
Xuất sắc.
Vì những điều tôi sắp nói đây sẽ đổi hướng cuộc thẩm vấn này,
và dù tôi không nghĩ cô tin mình sẽ được thả về
mà không bị buộc tội giết người,
tôi tin rằng cô sẽ bất ngờ khi lời buộc tội đó đến nhanh thế nào.
Do đó, tôi muốn cô nghe thật kỹ điều tôi sắp nói.
Hôm nay, ta không ngồi đây để xem cô có đầu độc Roderick Samuels hay không.
Chúng tôi biết cô đã làm...Nghe này.
Cứ ngồi yên tại chỗ và nghe tôi nói hết đã.
Chúng tôi biết cô làm. Và chúng tôi có thể chứng minh.
Các người không có bằng chứng.
Tôi nói là có.
Mấy người chẳng biết gì hết.
Tôi nói là có, và đây là cơ hội lên tiếng của cô.
Cô không có nghĩa vụ...
Buổi tối ngày 7, Stacey.
Im lặng hết rồi.
Tùy các người.
Rồi, nghe này, tôi thích chè chén.
Và Roderick cũng thế.
Nên khi tôi đến cho mèo ăn hay gì đó,
chúng tôi sẽ làm vài ly tại nhà họ.
Vậy chuyện như thế chắc đã xảy ra.
- "Chắc đã xảy ra?" - Đã xảy ra. Đó là việc đã xảy ra.
Nhưng đó không có nghĩa là...
Vì tôi biết chuyện này trông thế nào.
Người ta đã thấy tôi.
Tôi biết cách các người bóp méo câu chuyện. Cách cô ta làm.
Tôi ra khỏi tàu điện ngầm, rẽ trái,
ghé vào cửa hàng ở góc đường Kenway.
Tôi mua rượu whisky cho hắn. Hắn có thích một loại whisky.
Mary nhờ tôi mua cho hắn khi chị ấy đi vắng.
Tôi lượn qua và đoán là hắn ở nhà một mình.
Nhưng rồi chị ấy ra mở cửa. Mary ấy.
Và tôi bảo...
"Uổng công đi một chuyến! Tự cho con mèo chết tiệt của chị ăn đi.
No comments yet. Be the first to leave one.