The first 200 lines.
Ồ! Cái mặt đó là chỉ khi nào trym cậu bị cháy thôi.
Cậu chắc đấy chứ?
Chắc chắc luôn.
36 cái HooliPhone bị nổ ở Hoolicon
và 17 cái bị nổ trên toàn nước Mĩ
đều có chứa code của chúng ta trên đó.
Richard, đây là người thật việc thật
hàng họ thật và bị cháy thật.
Chúng ta phải lên tiếng thôi. Đây là lỗi của chúng ta.
Không. Không phải. Bản demo của Keenan chỉ dùng được với thiết bị giá 10,000 đô.
Jack tích hợp nó vào điện thoại chỉ trong 4 ngày.
Bọn họ viết code lởm quá nên làm cái phần thu sóng cứ bị kích hoạt liên tục
để kết nối với cái kính.
Thế là khiến phần thu sóng phải dùng nhiều năng lượng
làm pin bị nóng quá.
Xong rồi khi bọn mình cho phần của mình vào nữa thì thế là
- cháy trym thôi. - Richard,
thế còn việc từ nay trở đi chỉ làm Abe thành thật thì sao?
Bọn mình phạm tội rồi đấy.
- Gần như thôi, Jared. - Vấn đề là bọn mình hack mấy cái điện thoại này
là vì việc của mình cả. Tất cả code đều bị ẩn rồi.
Đồng ý. Rồi khi Hooli phát hành phần mềm cập nhật mới để sửa
thì mạng của bọn mình vẫn hoạt động ngon lành, Melcher sẽ vui vẻ,
Monica sẽ cấp vốn cho bọn mình và không ai sẽ biết về việc mình làm hết.
- Tớ biết đấy! - Phải! Tôi cũng biết nhưng có làm sao đâu.
Tớ xin lỗi.
Cái vẹo gì thế này?
Lúc nào nhận việc mới tớ cũng viết ba lá thư.
Một là kế hoạch của cá nhân tớ,
một là thư tớ gửi cho tớ năm 40 tuổi
và đó, là một thư xin nghỉ việc.
Tớ sẽ chuyển đồ về lại căn chung cư.
- Thế còn thằng của nợ kia? - Ồ, cậu ta đi mấy tháng rồi.
Đi bán cocaine ở chỗ biểu tình chống Keystone Pipeline rồi.
Tớ ở lại gara là để tăng tình đoàn kết với mọi người thôi.
Cậu không thể bỏ đi được.
- Đừng nài làm gì, Richard. - Tôi không nài.
Theo cuốn sổ tay nhân viên
mà cậu đã soạn thì một nhân viên không được bỏ việc
mà không thông báo trước hai tuần.
Cậu- cậu đọc cuốn sổ tay?
- Ừ, có đấy. - Thôi được rồi.
Tớ sẽ làm đúng bổn phận của mình mà không chống đối nữa
nhưng tớ sẽ không làm gì bất hợp pháp
hay vi phạm đạo đức và tớ sẽ không nói dối đâu.
Lương tâm tớ đã có 50 cái trym cháy phải lo rồi.
Richard, thế là đủ lắm rồi.
Cứ coi đó là thông báo trước 2 tuần của tớ đi.
Được rồi. Cứ để ý trang HooliNews,
rồi báo tôi ngay nếu Jack thông báo cập nhật cho HooliPhone.
Anh nói không phát hành bản cập nhật là ý làm sao?
Ai mà hiểu tại sao điện thoại mà Gavin Belson mang ra thị trường
lại bị nổ khi chúng ta tích hợp công nghệ của Keenan Feldspar vào nào?
Lỗi của Gavin? Của Keenan? 50-50? Ai mà biết?
Chúng ta cần thay đổi câu chuyện ở đây.
Có ai ở đây phải đi máy bay bình dân chưa?
Tôi cũng chưa nhưng hình như người ta vẫn thông báo cấm mang
Samsung Galaxy Note 7 ngay từ ngoài cửa.
Ta không thể để mọi người nghĩ là điện thoại của chúng ta sẽ làm nổ tung máy bay được
chẳng cần biết là Gavin hay Keenan muốn vậy cỡ nào.
PR kiểu đó thì chết.
Ta cần phải rào đón trước vụ này,
đó là lí do tại sao tôi sẽ nỗ lực hết sức
đưa tất cả HooliPhone bị ảnh hưởng ra khỏi thị trường
và thay thế nó trong ba ngày nữa.
Hơn 9 triệu cái đó.
Gavin Belson đã phải hết sức chạy vạy mới khiến bên Trung Quốc lắp ráp
được 2 triệu cái một ngày
và thương lượng với nhân công cực kì khó đấy.
Trung Quốc đã bao giờ thương lượng với Jack Barker này đâu.
Việc anh đề xuất là cực kì tốn chi phí
và gần như là bất khả thi.
Chúng tôi sẽ không thông qua đâu.
Tôi hiểu.
Tạm ngưng nhé. Có lẽ tôi sẽ cho bên truyền thông
để ra thông cáo báo chí về việc thu hồi
và nó sẽ đưa ra vào lúc--
- Xong rồi đó. - Jack.
Tôi xin nói điều này: hãy khởi động chiếc HooliJet đó
và tôi sẽ thẳng tiến tới Trung Quốc!
SILICON VALLEY S04E10 "Server Error" Người dịch: Ailend166
Thế là mỗi cái HooliPhone mình hack được
sẽ bị thu hồi và thay thế
bằng cái mới không có code mình trên đó.
Một nửa bộ nhớ sẽ biến mất.
Bọn mình sẽ để dữ liệu của Melcher ở chỗ đéo nào chứ?
Khoan đã.Mình có nguyên cả dàn server trong gara mà?
Thế cậu tưởng nếu Anton có thể cứu cái mạng cùi của mấy đứa
thì chẳng lẽ tôi lại không bảo ngay từ trước à?
- Sao lại không được? - Cậu bị sao thế, bại não à?
Để cân được chừng đấy dữ liệu
bọn mình phải chạy RAID 0, không backup
nên nếu chỉ mất một cái đĩa thôi
là mất dữ liệu của Melcher vĩnh viễn luôn.
Nữa là theo tình trạng Anton hiện giờ
tôi sợ là làm thế nó sẽ cháy luôn.
- Phải gọi Melcher thôi. - Không, không được gọi Melcher.
Nếu bọn mình hó hé tí gì về vụ này thì sẽ là tự sát đấy.
Này, nếu phải chết thì cứ chết đi.
Việc gì phải lôi Anton theo cùng chứ?
Giời ạ. Cậu biết là nó đâu phải sinh vật sống, đúng chứ?
- Cậu tính phịch với mấy cái máy ngu si đấy chắc. - Khoan đã. Thật á?
Cậu phịch cái máy ngu si đấy thật hả?
- Đấy là bí mật trong điện thoại phải không? - Đệch mợ.
- Đệch mợ! Làm không bao có sướng không? - Nào. Mọi người!
Hay là cũng bọc cho cái trym bé tín hin đấy rồi phịch nó ở chế độ an toàn nhỉ?
- Hai thằng phịch nhau mẹ nó luôn đi cho rồi. - "Ôi, Anton, chơi anh đi!"
Tôi sẽ phang cả hai thằng bọn cậu--
- Mọi người! Đây là Gladys - Cái đệch chứ.
Cô ấy đến phỏng vấn thay chỗ của tớ.
Xin chào.
Áo len đẹp đấy.
Nói chuyện bên ngoài vậy nhé.
- Được thôi. - Ngay đây thôi.
Gilfoyle, Anton sẽ ổn cả thôi, được chứ?
Cho nó làm đi mà. Xin cậu đấy.
Nào anh bạn.
Để xem mày được làm từ gì nào.
Hay lắm.
Tôi xin lỗi vì để cô chứng kiến cảnh đó.
Chắc nó sẽ khiến cô có ấn tượng là công ti có hơi lộn xộn
nhưng tôi đảm bảo với cô là có lời giải thích đơn giản cho việc đó.
- Đúng-đúng vậy. - Xin lỗi?
Phải, tạm gác lại phần xu hướng tính dục chưa rõ ràng
việc ngoại tình, sự trẻ trâu và ngu học của CEO chúng tôi
về cơ bản chúng tôi là một tập đoàn tội phạm
đưa ra những sản phẩm là những malware độc hại.
Tôi thấy cô ghi là thành thạo tiếng Nhật.
Cô có thấy thoải mái nếu bị phân biệt chủng tộc không?
Tôi xin lỗi. Ở đây bị sao thế?
Cố ý đốt nhà ấy mà.
- Gavin. - Gì?
Lúc nãy đâu phải là bữa sáng đâu nhỉ?
Ừ.
Thật đấy á?
Cậu làm cái quái gì thế?
Tôi xem một tập House đây.
Bỏ cái thứ chết tiệt đấy ra.
Ông sợ nó nổ tung à?
Đời nào chứ. Có phải HooliPhone đâu.
Sao HooliPhone lại nổ được?
Này! Làm xong phần di chuyển rồi!
Trong đây thế nào rồi?
Đừng có chạm vào đèn. Một cái hỏng là chết đấy.
- Cái đéo gì thế? - Gì cơ?
À, mắt. Kính áp tròng đấy.
Này, mọi thứ sao rồi?
Ối trời!
Tôi làm vỡ kính. Không có cái dự phòng
nên là lấy tạm cái này trong ngăn kéo. Làm từ Halloween lận.
Tôi giả làm mèo.
Thế sao rồi? Có vừa không?
Có nhưng mà Anton đang nóng lắm.
Chắc sắp nướng cháy ba cái đĩa đấy.
Tôi đã bảo là không ổn rồi mà.
Đệch. Mình làm sao bây giờ?
Xin lỗi nhé. Nhân tiện thì Gladys cũng từ chối rồi.
Ồ, chào Richard, lâu quá rồi không gặp.
Ừ, bọn mình đều bận cả mà.
- Thế à? - Ừ. Mà Đầu To này,
cậu cho tớ mượn tài khoản đăng nhập Stanford của cậu
để tớ vào truy cập dãy server của khoa được không?
Ôi trời. Tớ nghĩ là không được đâu.
Chắc là được mà. Cứ click vào chỗ "Quên mật khẩu".
Không, là-là--giờ tớ đang khó xử
với ông trưởng khoa lắm.
Sau cái vụ SeeFood của Erlich,
Standford đi tìm thông tin về trình độ học vấn của tớ
và phát hiện ra là tớ chẳng có cái gì cả
nên là giờ tớ đang phải làm tập sự,
họ còn cho cả giáo viên thật ngồi lớp xem tớ giảng nữa.
Rỗi việc thật đấy. Nhưng mà Đầu To này
họ có làm phân tích giải trình tự gen trên cụm server Sherlock nhỉ.
Chắc người ta không dể ý có thêm vài petabyte đâu nhỉ?
Bọn tớ chỉ on off một tí nên chắc chẳng ai biết đâu.
Đi nào. Tớ cần lắm đấy. Không thì tớ đã chẳng hỏi.
Được rồi. Username của tớ là "password"
còn password là "password."
Username là "password"?
Để dễ nhớ hơn ấy mà.
Được rồi, Đầu To có gọi điện hỏi thăm.
Tôi đảo nguồn rồi.
Bọn mình truyền dữ liệu bất cứ khi nào sẵn sàng nhé.
Vấn đề nhỏ này. Tôi không vào mạng được.
Đéo gì?
Tôi cũng không này.
Gilfoyle, cậu lại làm cháy cái router rồi à?
Không!
Jared! Cậu trả tiền băng thông chưa?
Chưa. Vì mình có tiền đâu.
- Cái gì? - Tớ đã cố nói với cậu rồi
nhưng mà cậu lại bảo là, "Biến đi mẹ già".
Khoan đã.
Ý mấy cậu là Anton bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài?
Tức là dữ liệu của Melcher đang offline.
Chết chắc rồi.
Mẹ nó. Được rồi,
mấy cậu cố giữ Anton sống nhé. Tôi sẽ đi tìm cách.
Thu hồi sản phẩm ở quy mô đó?
Barker nghĩ cái đéo gì thế?
No comments yet. Be the first to leave one.