The first 200 lines.
Không ai thực sự biết Quyền Năng đến như thế nào.
Thậm chí quyển sách lời nguyền cũng không ghi lại sự bắt đầu của nó.
Nhưng những người sở hữu nó thì luôn bị săn đuổi.
Vào giữa thế kỷ 17,
nhiều người đã thoái khỏi cuộc săn đuổi phù thủy tàn bạo ở Anh và Pháp
bằng cách chạy sang Mỹ.
Khi cuộc khủng bố tàn bạo với những người có quyền năng lan khắp Massachusetts
những dòng họ của Ipswitch đã tạo ra một thỏa ước im lặng
Và trong 300 năm, nó đã giúp họ được an toàn.
Cho đến tận bây giờ.
Gì vậy, fellas?
Cậu đã ở đâu? Tớ đã ghé ngang qua để cho cậu đi nhờ.
Có gì đó làm à? Bữa tiệc thế nào?
Tớ không biết. Tớ chỉ vừa đến.
Nào, các chàng trai...
...cùng tham dự nào.
ừ, chết tiệt.
Tyler!
Thôi nào, Caleb. Nó không có vẻ sẽ giết chúng ta đâu..
Ai ở đằng kia vậy?
Điều đầu tiên cậu phải biết là Aaron Abbot là một kẻ ngu ngốc.
- coi các cô gái chẳng ra gì. - Okay.
- Ai vậy? - Anh chàng mới.
Cậu ta đang nhìn về phía này.
Tớ không biết nhiều về anh ta, nhưng tớ đang dự định tìm hiểu.
Anh ta dễ thương đấy.
- Này, ai đang nói chuyện với Kate vậy? Sarah gì đó.
Cô ta từ Boston chuyển đến.
Cô nàng hấp dẫn đấy.
- Caleb. - Họ đây rồi.
- Họ là ai? - Những đứa con của Ipswich.
- Này, Kate. - Caleb.
- Chào. Anh tới trễ. - Anh bận chút việc gia đình.
- Ai đây? - Bạn cùng phòng mới của em.
Sarah, đây là Pogue Parry, Tyler Simms...
...Reid... - Garwin. Reid Garwin.
- Xin chào. - Xin chào.
Cậu biết đấy, Sarah là tên bà mình.
- Cậu đã đôi chút làm mình nhớ đến bà. - Caleb Danvers.
và cậu không nhắc mình nhớ đến bà.
Good. Sarah.
- Này, Caleb. - Kira.
Mùa hè của cậu thế nào?
- Mình là Kira. - Sarah.
Oh, phải rôi. Từ cộng đồng Boston đến.
Nói cho mình biết, một người đi đó đây đang cố gắng hòa nhập vào Spencer như thế nào?
- Sao cậu không thôi đi, Kira? - Sao mày không thôi đi?
- Tôi không muốn bất kỳ rắc rối nào nữa, Aaron. - Tao chắc mày không muốn.
Điệu bộ của mày làm tao muốn nôn.
- Đúng vậy không? - Này, đi nào.
Tao nghĩ mày nợ Kira một lời xin lỗi.
Chính xác, tao nghĩ Kira nợ Sarah lời xin lỗi.
Mày là loại người khó chịu.
Thật ghê tởm! Ngu ngốc!
Mọi người, Dylan vừa gọi.
Cậu ấy nói nhìn thấy 3 xe cảnh sát đã hướng về lối này trên đường Old Dell.
Đi thôi!
Đi nào!
- Cậu cần đi nhờ không? - Không, Sarah lái xe đưa bọn mình đến đây.
- Anh sẽ gặp lai em ở ký túc xá chứ? - Sẽ muộn mất. Em sẽ phải lẻn vào.
Gọi cho em vào sáng mai chứ?
- Tớ có thể đi nhờ chứ. - Không vấn đề.
- Này, Vui vì sẽ quay trở lại đó, Caleb. - Chase.
Thought that guy and I were about to go at it.
Bạn anh ta nôn đúng thời điểm đấy.
phải không?
Chúc ngủ ngon.
Sarah muốn cậu đó, chàng trai.
- Thật ngu ngốc. - Đừng ghen tị, Reid.
- Xe mình không khởi động được! - Nhảy lên xe với chúng tôi đi.
- Mình không thể để nó ở đây! - Tớ có thể sửa nó giúp cậu.
- Reid, đừng. - Vẫn chưa kết thúc đâu.
Kệ đi. Đó là cuộc sống của cậu ta.
Thử lại đi.
Cám ơn!
- Chạy thôi. Chuyển sang bên kia. - Đây là xe của tớ.
Sang bên kia, bé trai. Ngay!
Không hề gì.
Chúng ta cần phải dừng xe vào lề đường.
Cậu muốn dừng lại à? Đó sẽ là ấn tượng Harvard.
Được rồi, chết tiệt gì vậy? Bỏ rơi họ đi.
Cắt qua Marblehead. Chúng ta có thể cũng có chút vui vẻ đấy.
Bỏ rơi họ đi!
- Tăng ga đi. - Những đứa trẻ ngu ngốc.
Được rồi, mọi người, sẵn sàng chưa?
Thôi nào, Caleb. Nó sẽ mang tất cả chúng ta đi.
Này, chúng không biết. Bấm còi. Bấm còi!
- Chúa ơi, chúng sẽ tiêu đời. - Harry Potter có thể hôn mông (tạm biệt) tôi!
Dừng xe lại! Dừng xe lại!
Chết tiệt!
Chúng ta hẳn là những người về cuối cùng.
là chúng ta.
- Chờ chút. - Ôi, Chúa ơi!
- Mình ghét những thứ này. - và chúng thì ở khắp nơi này.
Cám ơn.
Thấy không? Xét cho cùng hiệp sỹ không chết.
Không, chỉ vừa chuyển đến.
Chúng tớ sẽ đi vào thị trấn vào ngày mai để mua một vài thứ.
- Cậu có cần thứ gì không? - Chắc rồi.
Mình ở phòng 311. Gọi mình nhé.
Okay.
- Cậu ấy thật hấp dẫn, phải không? - Nghe rồi.
- Cám ơn vì cho đi nhờ. - Được rồi, Thư giãn đi.
- Gặp lại cậu sau. - Gọi cho mình vào sáng mai.
Con về nhà sớm vậy.
Bây giờ là nửa đêm rồi mẹ. Mẹ vẫn đang làm gì vậy?
Nghĩ về con trai mẹ sẽ bước sang tuổi 18 vào tuần này.
Chúa ơi. Trong ánh sáng này nhìn con rất giống ông ấy.
Con biết đấy, ông ấy trẻ hơn con khi chúng ta gặp nhau.
Mẹ đã bao giờ nói với con điều này?
Rồi. Mẹ đã nói với con rồi.
Bây giờ thì hãy để con dìu mẹ về giường.
Thật đẹp trai.
Ông ấy gần như là người đẹp trai nhất mà mẹ từng gặp.
Mẹ sợ sẽ mất con giống như mẹ đã mất ông ấy.
Đã bao nhiêu lần con cần nói với mẹ rằng con không phải ông ấy.
Đó cũng là điều ông ấy nói về ông nội con.
Con biết, những quyền năng...
...mà con và những người bạn của con đã phá triển khi con 13 tuổi...
...không là gì so với cái con sẽ có khi con trưởng thành.
Chúng mạnh hơn gấp 1000 lần.
Caleb.
Chúng cũng cám dỗ.
Con sẽ bỗng nhiên nghĩ...
...chiếm lấy thế giới cho mình.
và sau đó con thực sự bắt đầu sẽ...
...và sẽ...
...già đi sau mỗi lần.
Sẽ lấy đi từng tí cuộc đời con...
...cho đến khi không còn gì. - Con sẽ không như vậy.
Đó là điều ông ấy đã nói.
Mẹ không thể mất cả hai.
Lần này mẹ sẽ không thể sống được.
Mẹ sẽ không thể.
Vậy sao cậu gọi bọn họ là "Những đứa con của Ipswich"?
Họ là gì? Như một ban nhạc?
Cậu biết gì không? Tớ thích cậu Cậu thật khôi hài.
Không giống như tất cả những kẻ hợm mình khác.
Không. Họ là hậu duệ của 5 dòng họ...
...đã định cư ở Ipswich Colony vào những năm 1600s.
Old money.
Caleb và Reid, cải hai đã nhìn cậu tối nay.
Nếu là mình, mình sẽ chọn Caleb.
Tại sao?
Anh ta chỉ là một trong đa số những anh chàng tử tế.
Vậy ý cậu thế nào?
Cậu ấy có thể ở đây và vui đùa với chúng ta...
...nhưng cậu ấy ở nhà để chăm sóc mẹ.
Có chuyện gì với bà ấy?
Sau khi bố Caleb chết, bà ấy trở thành một người nghiện rượu.
Vậy cậu ấy đang nhìn ai đó?
Vậy chúng ta đang được quan tâm.
- Vậy ai là người thứ năm? - thứ năm gì?
Cậu đã nói 5 dòng họ.
Họ nói người thứ 5 đã bị giết trong khi đi săn phù thủy.
- Cái gì? - Thú vị, huh?
hoặc sởn gia ốc.
Không thể thấy gì nhưng đèn hậu của họ ở trong đám sương chết tiệt.
Nhưng tôi thề với Chúa...
...dường như là chúng lao ngay vào vách đá.
Có thể cái anh nhìn thấy...
...là đèn báo không trên ngọn hải đăng Marblehead.
Đội trưởng, chúng tôi thấy một chiếc xe nghi ngờ ở gần Dells.
Respond and advise.
Chúng tôi cố gắng đánh thức anh ta, nhưng anh ta không tỉnh.
Tất cả các cửa đề bị khóa.
Này, anh bạn.
Mở của ra!
Đưa đèn pin cho tôi.
Đập vỡ của sau.
Con trai.
Ai đó?
Xin chào?
Xin chào?
- Ôi, Chúa ơi. - Tớ không có ý làm cậu sợ.
- Ôi, Chúa ơi. - Tớ vừa quay lại.
Xin lỗi. Tớ chỉ hơi sợ một chút.
Cảm giác giống như ai đó đang quan sát tớ trong nhà tắm.
Chúng ta xem qua, được chứ?
Ổn rồi.
Không thấy ai cả.
- Gặp cậu sau. - Yeah.
- Điều gì khiến cậu nghĩ đó là Reid? - Luôn là cậu ấy.
Tớ chưa bao giờ cảm nhận thấy nó khi một trong số chúng ta sử dụng quyền năng.
Không. Tớ không biết, có thể bởi vì cậu quá gần tuổi trưởng thành.
Tớ không biết. Có thể.
Tớ đang nói với cậu, nó đủ mạnh để đánh thức tớ khởi giấc ngủ sâu.
Cậu ấy chỉ sử dụng những quyền năng của cậu ấy để chọc tức cậu...
...bởi vì cậu ấy ghen tị cậu là người trưởng thành đầu tiên.
Tớ nói với cậu, ...Chúa ơi!
Caleb?
Chuyện gì vậy, Caleb? Cầm máy lên đi .
Caleb, Cầm điền thoại lên đi.
Caleb, chuyện gì vậy?
Tớ vừa nhìn thấy bóng tối.
Nó ở trong thi thể của thằng bé mà họ tìm thấy ở Dells.
Tớ thấy hình của nó trên báo sáng nay.
- Nhưng ai đã gửi bóng tối cho cậu? - Tớ không có ý kiến.
Có gì đó đã xảy ra. Tớ có thể càm nhận được.
Tối nay chúng ta phải nói chuyện với Reid.
No comments yet. Be the first to leave one.