The first 200 lines.
Janni, Jimmy, vô đây ngay!
Ta chán mấy cái trò đánh nhau này lắm rồi. Tụi mày chẳng có đầu óc!
- Nó đánh con trước. - Nó đánh con trước.
- Nói dóc! - Ta chẳng cần biết ai đánh trước.
Phải chấm dứt ngay. Ta muốn hai đứa sát cánh bên nhau.
Các con phải hiểu rằng một ngày nào đó...
... các con sẽ thừa kế đế chế của ta, hiểu chưa?
- Đế chế là gì? - Câm miệng.
Cái này sẽ nhắc nhở các con rằng các con là hai nửa của một.
Hợp lực cùng nhau, các con sẽ mạnh mẽ hơn là tách ra. Hiểu chưa?
Cái này có ý nghĩa gì?
Một ngày nào, các con sẽ hiểu ra.
LÃNH TRỌN PHẦN NHÌ Dịch phụ đề: QKK
Chào ông.
Lazlo Gogolak được ra tù
- Đứng yên! - Chào, cưng.
Vừa mới hút bụi cái thảm này, thấy chưa? Chút xíu nữa là xong rồi.
Làm ơn cởi giầy ra. Em biết luật mà.
Nào, làm ơn, đừng làm Bạch Nhạn sợ.
Đừng khua. Em đang làm nó sợ! Nghe nè, em làm Bạch Nhạn sợ rồi, Jill. Jill.
Một phút nữa là xong. Đừng vô đó.
Có một ngạc nhiên trong đó! Đừng nhìn.
Ok.
Mới làm xong hôm nay.
Đây là tất cả những sát thủ yêu thích của ta. Tất cả những vụ ám sát yêu thích của ta.
Nào, anh không nghĩ là em đã từng gặp Tony Cái Răng. Anh đã đội mũ cho hắn ở Chicago.
Bởi vì anh đã khoét một cái lỗ trên đầu hắn bằng cây gậy sắt số 9.
Santo Ba Ngón. Có nhớ con chuột cống với cái miệng tía lia đó không?
Và, dĩ nhiên, Frankie Figs.
Ai có thể quên Frankie Figs được?
Quào, Jimmy, anh đã bắn tôi.
- Frankie tội nghiệp. - Jimmy.
- Gì? - Ta cần nói chuyện.
Ý anh là, anh...
... anh chỉ muốn mọi chuyện hoàn hảo để đón chào em bé. Vậy thôi.
Đó chính là điều mà chúng ta cần bàn.
Vậy công việc làm ăn thế nào?
- Tốt. - Vậy sao?
- Vậy là em đã để cho hắn thoát. - Không!
- Vậy là hắn đã chết? - Vâng.
- Vậy có vấn đề gì? - Em đã không giết hắn.
- Nhưng hắn chết rồi. - Đầu tiên, mọi việc đều trôi chảy.
Em đã làm mọi điều anh nói. Em có taxi, em có hoa.
Chẳng ai thèm chú ý tới em. Em còn có thể tàng hình được nữa.
Vậy là em không vô phòng hắn được?
Ôi, cưng ơi, cuối cùng em đã dùng bộ giải mã khóa của em!
Như vậy đó, em đã vô trong đó và em chờ và em thủ thế...
... em tĩnh queo như một trái dưa leo. Bất ngờ, điện thoại của thằng chó đó nó reo.
Em ngập ngừng.
- Em lia cây súng vòng quanh... - Em đã lưỡng lự!
... và em quơ đổ sốt cà chua của hắn.
Em phải tập trung khi giết người chứ!
Rồi em bị rơi vào một đống lộn xộn.
Em càng lau chùi, nó càng tệ thêm.
Sốt cà chua là một loại vết bẩn khó chùi. Em cần phải có chất tẩy dầu mỡ tốt.
Rồi cuối cùng, em nghe tiếng gã mở khóa cửa.
Nào bây giờ, để anh đoán: Em đã để súng ngoài tầm tay.
Rồi em phải tùy cơ ứng biến. Em chạy tới chỗ cây súng...
... hắn trượt dài trên sàn nhà và...
Em có thể kể thêm, nhưng chỉ cần nói...
... hắn đã rời khỏi cao ốc.
Vậy thì được rồi, nếu gã đó đã chết thì chúng ta bỏ nó vô bảng thành tích được rồi.
Cũng giống như với Spiegelman. Hắn đã rơi xuống trục thang máy.
Nhưng lúc đó em rượt theo ngay phía sau hắn trước khi hắn chết.
Nhưng em chỉ muốn bắn một người nào đó!
Thôi được rồi. Thôi được rồi, bé yêu,
Giết một mạng người khác có thể là một trải nghiệm rất thương tâm.
Nghe nè.
Anh có ý này.
Em nghĩ sao nếu chúng ta đi giết một ai đó, chỉ hai chúng ta?
Chúng ta sẽ đi tìm một tên khách du lịch say xỉn nào đó, dẫn hắn ra bãi biển và nã ba phát vô cái sọ dừa của hắn.
Em thích loại súng nào?
- A. 45. - Tuyệt.
Chúng ta sẽ quậy tưng lên. Nghe được không, búp bê?
Thịt quay của anh.
- Không êm xuôi chút nào. - Lò nướng chạy tốt mà, Jill.
Không, cái này, cái này, Jimmy.
Em lấy một sát thủ, không phải Martha Stewart.
Ê, anh đang ngụy trang, được không?
Phải, trò ngụy trang ngớ ngẩn.
Ý em là, tự nhìn anh đi.
Anh đang làm gì trong lúc ngụy trang? Ai cũng tưởng là anh đã chết.
À, em có bao giờ nghĩ vậy không?
Em hãy ngồi xuống và thưởng thức bữa ăn này.
Anh đã xin công thức nấu món này của bà Sanchez, nhà kế bên.
Đây là một loại sốt súp rau mùi. Ê, coi chừng mấy ngón tay!
- Anh đã lau chùi hết cả buổi sáng đó. - Có cái gì không bình thường với anh rồi.
Ê, không có gì không bình thường với anh. Không có gì không bình thường với anh.
Bất cứ ai có một quan hệ tình dục đều đặn...
... đều trải qua những lúc mà sự ham muốn lên tới đỉnh cao hay xuống đáy vực sâu.
Lần cuối cùng em thấy đỉnh cao là đã gần một năm rồi, ông Jimmy hoa Tulip Tudeski à.
Ta đang ở dưới vực sâu. Ta đang ở dưới mực nước biển. Chìm dưới nước.
Hoa Tulip đã:
Jimmy hoa Tulip vẫn sống và sống khỏe.
Em không tin đâu. Em đã gặp một bác sĩ ở L. A.
Đây là một món sốt súp rau mùi.
Em ướp thịt trong rượu tequila trong hai tiếng rưỡi...
- ... và nó tan chảy... - Anh có đang nghe không vậy?
Ông ấy nói không phải tại em.
Jill, làm ơn tới ăn đi. Anh đã nấu cả ngày.
Jimmy!
Có thể anh đang bắn đạn lép.
Đó không phải là một trò ngụy trang ngớ ngẩn. Bây giờ, đi ăn đi.
Bắn chậm thì chết!
- Strabonitz! - Cha.
Đây là món quà sinh nhật tuyệt nhất mà con từng có.
Tới đây. Con trai bự của ta, người khổng lồ của gia đình.
- Một ngày đẹp trời, phải không? - Phải.
Không?
Không.
Không nghĩa là có.
Không nghĩa là có.
- Lên xe đi, ta đang chết đói đây! - Được.
Nếu không được ăn ngay, ta sẽ ra đi.
Chào, chim nhỏ. Chíp, chíp
- Em yêu, em nóng bỏng quá. - Oz, thôi đi.
Anh chỉ kiểm tra chảo ra-đa xoay thôi mà. Mới mua đó.
Nội buổi sáng nay anh đã kiểm tra ba lần rồi. Không có ai tới đâu, Oz.
- Thôi đi. - Được.
Lazlo Gogolak được ra tù
Anh tới đây, em yêu!
- Ai cử con tới? - Đội hướng đạo sinh Buttercup.
Con ở nhóm nào?
- Sao? - Con đã nghe rồi.
Trưởng nhóm của con tên gì?
Carol?
Chúa ơi, Oz, anh đang làm quái gì vậy?
- Nó là một hướng đạo sinh Buttercup. - Anh không có liên hệ gì với đội hướng đạo sinh này.
Vả lại, anh nghĩ có gì đó trong tay nó.
Bánh. Minty Thins.
Đây là con gái của Ellen Wasserstrom.
Em đã bảo với mẹ nó em muốn mua bánh của nó.
Ngố.
- Ta nghe rồi nhé! - Say xỉn.
Một tình thế khó khăn hả?
Dù sao thì Minty Thins cũng không tốt. Nó có màu...
- Anh phải chấm dứt chuyện này ngay, Oz. - Anh biết.
Không có ai tới bắt chúng ta đâu. Họ không thể tới và bắt chúng ta, bởi vì tất cả họ đã chết.
- Hay ngồi tù. - Đúng.
Nếu anh nhìn lên cái màn hình đó một lần nữa...
Anh sẽ bị tắm nước lạnh?
Món khai vị thôi.
Em mặc áo này trông đẹp lắm.
Con nghĩ là cái này sẽ làm cho Cha rất vui.
Con nghĩ hả?
À, trước hết, ta ghét cái màu.
Vậy! Tụi mày là hai kẻ đã lấn vô công việc làm ăn của ta khi ta đi vắng đó hả?
- Không! - Nói với mọi người là Lazlo Gogolak...
... đã trở lại thị trấn.
Làm sao chúng nó có thể nói với ai một khi đã chết rồi?
Sao?
Tới đây. Ta yêu con, con trai.
Đừng sửa lưng ta. Luật đó.
- Cái gì đó? Đưa cho ta. - Đây, ông chủ.
Ôi, một ngạc nhiên khác.
Vui quá.
Oseransky nghe.
- Là tôi đây. - Ô, Jill, cô khỏe không?
- Phụ tá mới của anh ra sao? - À, cô ấy không có ý đồ giết tôi.
Không bao giờ quên những chuyện vui của chúng ta.
- Ê, nghe nè. Tôi có thể hỏi anh vài điều không? - Chắc chắn rồi, mọi điều.
Anh có nghĩ là Jimmy và Cynthia đã nói chuyện?
Ý cô là sao? Giống như cô và tôi nói chuyện?
Không, giống như, ý tôi là, chuyện trò trò chuyện.
Tôi không hiểu. Tại sao Jimmy và Cynthia lại chuyện trò trò chuyện?
Không, nếu có thì Cynthia đã kể với tôi rồi. Cô ấy kể với tôi mọi chuyện.
- Tại sao? - Anh ấy cư xử như người cõi trên vậy
- Sao, ảnh đang giết người à? - Cầu được vậy.
Không, anh ấy kỳ lắm. Ảnh cư xử như là người mất trí vậy, nhưng tôi không tin điều đó.
Ôi, Chúa ơi, một kẻ cuống sát cư xử hoàn toàn điên rồ. Ngạc nhiên quá chừng.
- Jill! - Tôi phải đi, tôi sẽ nói chuyện với anh sau.
Vâng.
- Vậy đó chính là tên mà ta đang theo dõi? - Vâng.
Con tốn hết 10.000 mới tìm được, Cha biết không, tiền làm răng đó.
- Để tìm hiểu xem có đúng là hắn không. - Con còn giữ biên lai không?
- Không. Biên lai gì? - Ta đùa thôi.
Bây giờ không còn ai giữ biên lai nữa. Đừng lo. Đó là lý do tại sao nó tức cười.
Thật tức cười. Được rồi, vậy con vô đó và tóm lấy nó.
- Vâng. - Con vô đó...
Và con...
Và tóm nó.
- Con làm gì? - Con vô đó và con tóm nó.
Dễ như ăn bánh.
- Không, đó là cháo. - Ta vừa nói gì?
- Bánh. - Và con nói?
- Cháo. Không, đó là bánh. - Dễ như ăn bánh.
Cháo.
Anh White, cái răng cấy đó có bị gì không?
Được rồi.
Vậy anh thế nào? Có khỏe không? Trông anh tuyệt lắm. Rất sáng chói.
Áo len đẹp lắm. Màu cam cháy hay... ?
Bác sĩ Oseransky, vợ ông ở máy số một.
- Cô ấy có bực tức không? - Ông biết gì không...
... tôi không thể biết bà ấy đang khóc hay đang cười.
Tôi nghĩ có lẽ bà ấy đang cười.
- Được rồi, nối máy đi, Julie. - Ok.
Đây rồi anh White. Một chút thuốc gây tê cho anh.
Bây giờ, đừng có lấy cái đó ra cho tới khi nào tôi bảo anh.
Anh sẽ thích nó.
- Chào, em cưng, có gì không? - Có tin mới.
No comments yet. Be the first to leave one.