The first 200 lines.
=Bàn Tiệc Của Phù Thủy=
Nhà hàng này có ở đây từ khi nào vậy?
Đóng cửa rồi à?
Đèn điện cũng tắt hết rồi.
(Hướng dẫn: Thời gian hoạt động: Từ hoàng hôn đến bình minh.)
(Menu: Tùy thuộc vào sự ủy thác. Giá cả: Vô cùng đắt nên không phải ai cũng được ăn.)
Hình như là phá sản rồi.
Gì vậy?
(Tuy nhiên, chắc chắn điều ước nào cũng thành sự thật.)
Tôi...
thật sự...
đã hết mình nuôi nấng hai đứa con
để chúng không phải ghen tỵ với người ta.
Tôi thực sự đã sống rất chăm chỉ.
Nhưng bởi vì
việc kinh doanh của tôi đã bị phá sản.
Tôi đã rất lo lắng cho bọn trẻ.
Có một người anh quen biết đã giới thiệu cho tôi một kênh đầu tư tốt.
Tôi đã dồn hết toàn bộ tài sản vào đó.
Nhưng tôi đã bị lừa... bị lừa rồi.
Tôi còn rút tất cả tiền đặt cọc nhà,
và giờ sắp bị tống ra ngoài đường rồi.
Chúng tôi không còn nơi nào để đi nữa.
Nếu trúng xổ số...
tôi có thể mua hết những thứ bọn trẻ muốn ăn, tất cả những thứ chúng muốn.
Tôi sẽ được người ta khen là một ông bố tốt
và chúng tôi có thể sống đàng hoàng.
Vậy nên kết luận là...
Giải nhất xổ số phải không?
Đây là gan ngỗng.
Thứ được tạo nên từ sự tham lam của loài người.
Đương nhiên là sẽ đi kèm với cái giá phải trả.
Cái giá?
Ánh mắt đó...
tôi thích đấy.
Ăn thứ này vào...
tôi thật sự sẽ trúng thưởng phải không?
Đây là lần đầu tiên
tôi được ăn món ngon như thế này.
Vâng! 37!
Số may mắn thứ năm tiếp theo là số 37!
Sau đây tôi sẽ đọc những số ra cuối cùng.
1, 6, 15
36, 37
Vâng, số may mắn cuối cùng là 38.
Xin chúc mừng.
Được rồi!
Thật sự được rồi!
Jae Ha.
Bố có việc đột xuất nên phải ra ngoài.
Con ở nhà trông em nhé.
Bố! Bố!
Bố sẽ mua đồ ăn ngon về cho các con.
Anh ơi, hãy gọi thằng khốn cướp tiền của em đến House ngay lập tức!
Đúng vậy, để làm một trận!
Cái xổ số đó... lũ khốn kia chết với tao rồi!
Mình sẽ lấy lại tiền gốc và giành luôn cả tiền của lũ khốn kia.
Gì vậy?
Tôi thích ánh mắt đó.
Mắt tôi...
Mắt... mắt tôi...
Mắt tôi!
Vậy nhà hàng sẽ đóng cửa sao?
Đó là vị khách cuối cùng rồi à?
Giờ cô định đến chỗ đứa trẻ đó sao?
Liệu sẽ ổn chứ?
Không ổn thì biết làm thế nào?
(Tuy nhiên, chắc chắn điều ước nào cũng thành sự thật.)
(Hướng dẫn: Thời gian hoạt động: Từ hoàng hôn đến bình minh.)
(Menu: Tùy thuộc vào sự ủy thác. Giá cả: Vô cùng đắt nên không phải ai cũng được ăn.)
Americano lạnh...
À không... loại nóng... cho tôi loại nóng đi ạ.
Con người ta mỗi khoảnh khắc đều bị thúc ép đưa ra lựa chọn.
Ôi trời, ôi trời...
Ban ngày ban mặt sao cứ
vứt rác rưởi lung tung ở đây thế.
Từ những điều nhỏ nhất đến những việc quan trọng.
Chúng ta đều hy vọng các lựa chọn của bản thân sẽ là điều đúng đắn.
Lựa chọn đi, ngay bây giờ.
Vì nó là điều đương nhiên nên chúng ta không thể nhận ra.
Một loạt các lựa chọn lớn nhỏ luôn nối đuôi nhau trong cuộc sống.
1,700 Won ạ.
Cảm ơn, lần sau lại đến ạ.
(Huấn luyện viên đội Inju: Ngày mai hãy chuẩn bị tốt cho buổi đầu đến trường,)
(rồi cùng bàn lại về vấn đề tham gia đại hội toàn quốc nhé.)
Thế nên khi sống ở trên đời,
sẽ có cả các lựa chọn ảnh hưởng tới cuộc sống.
Cho tới khi khoảnh khắc đó đến...
thì chúng ta không thể biết được rằng.
Mọi sự lựa chọn trên thế gian này đều phải trả giá...
cho đến trước khi gặp phù thủy đó.
=Bàn Tiệc Của Phù Thủy=
=Tập 1: Bít Tết Đẫm Máu Của Sự Báo Thù=
Này cô Jinnie, giờ đã mấy giờ rồi?
Ngày nào cũng đi muộn mà không thấy chán à?
À thì... hôm qua bốn giờ sáng tôi mới tan làm...
Biện minh! Biện minh! Tôi ghét nhất là biện minh!
Với cả đâu phải lần đầu tan làm lúc sáng sớm.
Tôi... hôm qua đã xin nghỉ...
Tất cả đều xin nghỉ vào những lúc thế này thì ai sẽ làm việc?
Chẳng lẽ lại là tôi?
Tôi xin lỗi.
Phụ nữ các cô chỉ giỏi xin lỗi thôi.
Rồi gì đây? Cà phê à?
Mấy đứa như cô thì lại luôn nhớ ăn uống rất đầy đủ.
Ăn rất chăm chỉ và ngon lành.
Như vậy đấy!
Dù có thêm tiền thưởng,
dù mỗi tuần có thêm 52 tiếng,
thì quy luật bất biến vẫn không thay đổi.
Trong năm năm cuộc sống công sở,
tôi thậm chí không thể tùy ý dùng ngày nghỉ phép của mình.
Số mệnh của Bên B không thể nào thay đổi được,
nên tôi phải cố gắng hết mình để nhận được lương.
Cạn ly!
Mỗi người cạn một ly nhé.
Ăn nhiều vào nhé.
Dạo này mọi người vất vả rồi, nên ăn nhiều thịt cho khỏe nhé.
Không có gì nhiều nhặn đâu.
Nào cạn ly, cạn ly!
Ôi vui thật đấy, nào ăn nhiều vào.
Tên khốn nạn này, mau cho tôi tan làm đi.
Tự dưng liên hoan gì chứ!
Đến giờ bọn trẻ tan học rồi.
Cô Jinnie,
hãy rót cho mỗi người một cốc soju pha bia đi.
Tôi cố gắng thích ứng với cái xã hội không thể nào thích ứng nổi này.
Và hôm nay tôi vẫn phải tiếp tục pha soju với bia.
Được rồi, chịu đựng đi.
Mình đã vất vả bao lâu để chuyển việc mà.
Nhất định phải nhẫn nhịn một lần cho xong.
Cố lên!
Không biết, không biết, không biết đâu!
Không biết, không biết, không biết đâu!
Trưởng... trưởng phòng Jeon...
Ở kia...
Lần này là nhân duyên hả?
Ôi đừng đừng...
Cô Jinnie hãy thông cảm cho đi.
Có lẽ vì cô mới chuyển đến đây chưa lâu nên không biết.
Việc mà phu nhân làm chỉ là một sự kiện thôi.
Chồng cô ta cũng đâu có điểm gì cuốn hút đâu.
Thì đó.
Uống một ly rồi quên hết đi.
Ôi cô Jinnie... đây là soju mà.
Cô Jinnie...
Ôi uống vào say...
Cô Jinnie...
Ờ, cũng được đấy.
Điều ước của tôi...
vẫn chưa thể thực hiện được à?
Mẹ, mẹ đâu rồi?
Ôi đây rồi!
Ôi lại về muộn.
Ôi mùi rượu!
Lại uống rượu rồi.
Mẹ ơi, con...
Cái này cho mẹ...
Cái này... là thịt nướng...
Đây là táo.
Đống này là gì đây?
Đây không phải tất cả đâu.
Nhìn đây.
Đây là xà lách.
Một lá xà lách...
Mẹ cầm lấy đi.
Đây nữa, đây nữa.
Đồ tặng kèm.
Sao lại uống nhiều như này cơ chứ!
Không phải người mà là con nghiện rượu mất rồi!
Ôi, cuộc sống xã hội nó thế mà.
Uống rượu, xả ra, tỉnh rượu thì lại làm việc, đúng không?
Ôi trời...
Ôi trời...
Không phải có chuyện gì rồi đấy chứ?
Ôi làm gì có chuyện gì.
Hơn nữa con gái của mẹ còn làm rất tốt.
Làm vừa đủ tốt.
Là nhân vật không có trên thế gian này.
Giống... giống...
Có biết không, bà Ae Sook?
Mẹ ơi mẹ à.
Nào nào, chú ý.
Về chỗ đi.
Chào hỏi nhé.
Bạn mới của lớp mình.
Mình là Lee Gil Yong, mong các bạn giúp đỡ.
Gil Yong là học sinh đặc biệt khối thể dục.
Em qua kia ngồi đi.
Young Jae.
Lâu rồi mới gặp.
Ừ.
Không biết học hành giỏi giang thế nào.
Dạ?
Sao... sao... sao lại là tôi?
Nếu không đuổi việc cô thì tôi sẽ bị đuổi khỏi nhà.
Thế thì phải làm sao?
Tôi không làm sai việc gì mà.
- Cái gì cơ? - Tình hình nó như thế mà!
Là lỗi của phu nhân chứ. Sao lại đuổi việc tôi?
No comments yet. Be the first to leave one.