The first 200 lines.
TRUNG SĨ STUBBY: NGƯỜI HÙNG NƯỚC MỸ
Pháp Tháng 3 năm 1918
Chạy mau lên, mau mau mau!
- Mau lên chạy nhanh lên. - Đi nhanh lên nào. - Cậu sẽ ổn thôi.
Cậu không sao đâu. Cậu sẽ ổn thôi.
Cảm ơn, Stubby.
- Làm tốt lắm. - Cún ngoan.
Nó đã cứu cậu ấy lần nữa.
Đúng là chú chó ngoan.
New Haven, bang Connecticut 6 tháng trước
Cút khỏi đây mau, thứ giống lai bốc mùi kia!
Đi lúc thùng rác nhà khác đi!
Cút!
Ah! Nhìn đường chứ, chó lai.
Chó nhà ai vậy?!
- Hãy bảo trọng! - Chúng tôi tự hào về các anh!
Khi em trai tôi mặc đồng phục của Quân đội Hoa Kỳ,
tôi rất tự hào.
Năm 1917, nước ta đã gây chiến với Đức.
Trên toàn quốc,
hàng ngàn thanh niên đã đáp lại lời kêu gọi chiến đấu.
Họ chỉ là những chàng trai.
Chà, họ được gọi là Lính bộ binh,
và em trai Robert của tôi là một trong số họ.
Vào thời điểm chúng tôi tham gia cuộc chiến vào tháng 4 năm 1917,
Pháp và Anh đã chiến đấu với Quân đội Đức hùng mạnh
trong ba năm dài.
Tinh thần chiến đấu của họ rất thấp.
Nhưng họ rất vui khi biết rằng chúng tôi đang đến để giúp đỡ.
Đây là câu chuyện có thật về tình bạn đặc biệt
mà em trai tôi đã có khi đang tập luyện cho chiến tranh.
Oh, không, mày không được vào.
Cút đi, đồ chó lai!
Cút đi!
Trái! Trái! Trái, phải, trái!
Trung đội... dừng lại!
Bên trái... quay!
Nghiêm!
Giờ không phải lúc để cười đùa đâu.
Ta còn bốn tuần ngắn ngủi để biến các cậu thành những người lính.
Các cậu đã tập luyện chăm chỉ, học tập tinh thần đồng đội,
kỷ luật. Nhưng...
còn nhiều lỗ hổng.
Đó là lý do tại sao các cậu và tôi ở đây.
Cái...?! Sao con chó bày lại vào được đây?!
Cút ngay! Cút ngay khỏi đây!
Này!!
Này, suỵt, suỵt.
Đi đi. Mau đi đi. Tao không có thêm thức ăn cho mày đâu. Đi chỗ khác. Suỵt.
Thôi nào, mày sẽ khiến tao gặp rắc rối. Tránh ra.
- Bây giờ Tướng quân sẽ thay đổi tất cả. - Đi đi.
Suỵt. Suỵt.
Đi đi. Mau lên.
Khi ta đến đó,
thì ta sẽ chiến đấu với kẻ thù.
Ít nhất là ngài ấy đã sẵn sàng.
Chú chó này thuộc về ai trong số các cậu?
Tôi thấy cậu đang nhìn nó đấy, binh nhì Conroy.
Tốt hơn cho nó khúc xương đi.
Có vẻ nó sẽ cần đấy.
Trung đội, nghi...êm!
Giải tán.
Ổn thỏa. Thôi nào, mày đã nghe trung sĩ mà. Đi nào.
Và đó là cách Robert đã gặp người bạn bé nhỏ ấy.
Mau tới và đi nhanh lên. Đây không phải chuyến picnic đâu.
Oh, lại là con chó lai à.
- Trung sĩ nói hãy cho nó ăn. - Uh, tôi không nấu ăn cho chó.
Này, Bánh quy, nó có thể là đứa duy nhất thích đồ ông nấu đấy.
Tốt hơn là tử tế với nó đi.
Cậu thực sự biết cách kết bạn nhỉ, phải không, Olsen?
Chắc luôn vậy rồi.
Cậu tìm thấy cậu bạn nhỏ này à, Conroy?
Không, thực ra ,nó đã tự tìm thấy tớ.
Có đúng không, cún con?
Không thể tin được trung sĩ lại cho con chó ở lại.
- Ông ấy phải cảm thấy tiếc cho ta. - Được rồi được rồi.
Trung sĩ thì có thể bỏ qua, nhưng đại tá sẽ không bao giờ làm thế.
Có lẽ trung sĩ muốn một linh vật,
để cho đơn vị có cái nhìn khác.
Ừ! Mùi cũng khác nhau nữa. Này, không, đợi đã!
Cái gì...? Không! Chó hư! Chó hư!
Mình ghét chó.
Không không, không được đâu nha. Này, này, nghe này.
Nghe này. Ngồi im.
Không. Ng...
Ngồi im.
Ngoan.
Mày ngủ ở đó đi, trên sàn nhà, chứ không phải trên giường tao.
Ngoan lắm.
Chúc mày ngủ ngon.
Ngủ thế đủ rồi, dậy mau, ra khỏi lều đi!
Bước! Bước! Bước, đều, bước!
Sang trái... bước!
Bước! Bước! Bước, đều, bước! Bước! Bước! Bước, đều, bước!
Chạy đều! Chạy đều!
Mau! Mau! Mau!
Trèo qua tường, Clayborn, trèo nhanh lên!
Làm được rồi.
Mục tiêu đó là của ai?
Cún con, ra lấy đi!
Cậu đúng là có con chó giỏi đấy, Conroy.
Thậm chí không sợ tiếng súng.
Làm tốt lắm, lính con.
- Cảm ơn. trung úy. - Không phải cậu.
Cậu đã bắn trượt mục tiêu hoàn toàn.
Tôi đang nói tới chú chó mà.
Nhấc chân lên, Olsen! Chân này sau chân kia!
Quay lại hàng đi, Conroy. Làm lại đi.
Đeo kính vào, Schroeder! Kẻ thù ở đường đó!
Tôi thích nghe cách con chó nhỏ của em tôi được huấn
luyện ngay bên cạnh Robert và những người bạn.
Trung đội... dừng lại!
Những lá thư của Robert chứa đầy các thành tích tốt đẹp.
Nó làm cho tôi hạnh phúc khi biết chú chó mang lại niềm vui cho em trai tôi nhiều như thế nào.
Nghiêm!
Nhìn chú chó đi.
Nó đã được đào tạo cùng với các cậu
và nó còn làm tốt hơn hầu hết các cậu.
Các cậu có thể học được điều gì đó từ nó.
Tớ hy vọng cậu sẽ có thể giữ nó, Conroy.
Đây là quân đội, Schroeder. Nếu họ không huấn luyện nó, cậu không cần nó.
Bao gồm cả thú nuôi nữa.
Như nhau cả, tớ đang nuôi nó mà.
Thực ra, tớ đã nghĩ đến cái tên cho nó: Stubby.
Đó là một cái tên hoàn hảo cho một cái đuôi nhỏ hoàn hảo.
Phải không, Stubby?
Whoa! Nói cho rõ nha!
Khi đại tá bắt được nó, thì chuẩn bị tiễn bay màu nha.
Có lẽ không.
Được rồi, cún con.
Nghe tao nè, lắng nghe. Được rồi, bình tĩnh.
Nằm im... Không, nghe đây. Ngồi đi. Ngồi đi.
Stubby, thôi nào.
Ta sẽ tập ở đây cả đêm cho đến khi làm được thì thôi.
Đứng lên... đứng lên.
Đứng... lên.
CHIẾN TRANH ÁC LIỆT Ở CHÂU ÂU TOÀN BỘ CHÂU ÂU ĐỀU CHIẾN ĐẤU
BIỆT KÍCH NGẦM THỐNG CHẾ ĐẾ CHẾ PHÁP
SƯ ĐOÀN BỘ BINH 26 RA TRẬN'
Đó chính là các cậu đó. Các cậu chính là sư đoàn bộ binh 26.
Gồm cả cậu nữa đó, Stubby.
Con chó đang làm gì ở đây?
Trung đội, nghiêm!
Đây là căn cứ quân sự, không phải là sở thú! Đây là con chó của ai?!
Đó là con chó của tôi, Đại tá, thưa ngài.
Cái gì vậy trời?
Cậu đã huấn luyện chú chó này?
Vâng thưa ngài. Không khó đâu, thưa ngài.
Điều tiếp theo cậu biết, nó sẽ sủa ra lệnh chung.
Uh, thưa ngài, ngài sẽ làm gì với chú chó?
Chà, miễn là những khuyển lính như thế,
nó cũng được chào đón như bất kỳ người nào khác trong đội quân này. Tiến lên các cậu.
Cậu thật đặc biệt, Stubby.
Cởi cái mặt nạ phòng độc đi. Mau!
Cởi ra ngay!
Ra ngoài! Ngay!
Đây là hơi cay,
không phải là mù tạt hay khí độc mà các cậu sẽ phải đối mặt.
Giữ mặt nạ của các cậu mọi lúc đi.
Làm quen với chúng, học cách sống trong chúng.
Được rồi, Stub. Của mày đây.
Oh! Được rồi, Stubby, máy quá nhanh rồi đó.
Bước! Bước!
Bước, đều, bước!
Ngẩng mặt lên! Bước!
Bước! Bước!
Bước, đều, bước!
Bước! Bước!
Bước, đều, bước!
Trung đội... nghiêm!
Bên trái... quay! Nghiêm.
Làm tốt lắm, các cậu.
Các cậu đã đi một chặng đường dài.
Cả cậu nữa, Stubby.
Đúng, đúng vậy, đã đến lúc rồi.
Này, Stubby, xem tao có gì cho mày nè.
Này, Bánh quy, ta có thể lấy gì khác ngoài thức ăn cho chó không?
Tôi không nói với cậu, Olsen. Tôi nói với Stubby.
Sao cậu kết thúc ở đây, Schroeder?
Ừ, cậu là người Đức phải không?
Nếu người Đức không tham gia, anh ta là một kẻ lười biếng.
- Gì cơ? - Tên lính mưu mẹo.
Đó là lý do tại sao cậu tham gia?
Cậu có thấy mọi người nhìn người Đức bây giờ ra sao không?
Nếu không tham gia, tớ không thể gọi mình là người Mỹ.
Này, cậu biết gì không, Schroeder? Cậu là người Mỹ trong lòng tớ.
Tôi đã chứng kiến các cậu trở thành những người lính.
Nó làm tôi tự hào.
Cậu cũng vậy, Stubby. Tôi hy vọng cậu ở lại căn cứ để huấn luyện nhóm tiếp theo.
Bây giờ, hãy dành cuối tuần này để viết thư và nói lời từ biệt đi.
Và cầu nguyện rằng tất cả chúng ta sẽ được về nhà an toàn và rất sớm.
Ta khởi hành vào tối thứ hai.
Chúa phù hộ tất cả chúng ta,
và Chúa ban phước cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.
Chịu trách nhiệm về người của cậu đi, Trung sĩ.
Giải tán!
Robert nói với tôi rằng em ấy và những người khác sợ hãi
làm sao khi cuối cùng họ cũng biết rằng đã đến lúc phải tham chiến.
Tôi đã không nhận được lá thư cuối cùng của Robert từ trại
cho đến khi nó lên đường sang Pháp.
No comments yet. Be the first to leave one.