The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
- Có đau không? - Không.
Cô có chắc không?
Vâng.
Tốt. Cô bị nhiễm trùng một chút.
Không có gì nghiêm trọng.
Nhưng hãy chú ý đến cân nặng của cô.
Nếu cô giảm cân quá nhiều, cô lại mất chu kỳ.
Và cơn đau bụng của tôi?
- Chúng đã trở lại? - Có, ngày càng nhiều.
Tôi không thể thấy bất cứ điều gì bất thường,
nhưng tôi có thể kê đơn cho cô siêu âm nếu cô muốn.
Tôi nghĩ là do tâm lý nhiều hơn, trong tâm trí của cô.
- Bà có thể giới thiệu ai đó không? - Có.
Tôi nghĩ tôi đã sẵn sàng.
Cô thích đàn ông hay đàn bà hơn?
- Cô Fortin? - Vâng.
Ngồi xuống đi.
Tôi nói trước?
Nếu cô muốn.
Tôi bị đau bụng, bị hoài luôn.
Tôi đã thử rất nhiều chế độ ăn kiêng.
Tôi đã từ bỏ chất bột, đường,
đi khám một loạt các chuyên gia, họ không bao giờ tìm thấy bất cứ điều gì.
Họ nói với tôi rằng đó là do tâm lý,
rằng cái bụng giống như một bộ não thứ hai,
mà tôi đã nói với chính mình, "Chúng ta hãy xem một cuộc thu nhỏ nữa."
Tôi hiểu.
Tôi 25 tuổi, tôi sống một mình.
Chà, không hoàn toàn: Tôi có con mèo của tôi, Milo.
Tôi đang tìm việc làm nhưng không dễ, khiến tôi căng thẳng.
Tôi nói ngược lại những gì tôi nên nói.
Tôi đã kiếm đủ tiền khi còn trẻ,
khi tôi là một người mẫu, nhưng tôi đã dừng lại.
Tôi đã có những cuộc tình.
Không có gì đặc biệt.
Tôi không có khả năng yêu.
Đôi khi tôi cảm thấy trống rỗng trong lòng.
Như thể tôi bỏ lỡ một điều gì đó.
Đôi khi tôi khóc mà không cần lý do.
Có vậy thôi.
Anh có nghĩ có thể làm điều gì đó cho tôi?
Tôi nghĩ nỗi đau này có liên quan đến điều gì đó bên trong cô.
Chúng ta sẽ cố gắng tìm ra nó là gì.
Tôi đã mơ về anh.
Đó có phải là một dấu hiệu tốt?
Tôi đang lắng nghe cô.
Tôi đã có thai rồi.
Tôi không biết bởi ai, nhưng tôi không cảm thấy tốt.
Tôi sợ bụng mình sẽ nổ tung.
Tôi đã ở đây, nằm dài trên bàn phụ khoa.
Anh đã có dụng cụ kim loại trong tay
trông giống như dụng cụ tra tấn.
Tôi đã bảo anh phải cẩn thận, nhưng anh đã không trả lời,
trong khi anh đang mở rộng chân của tôi
và nhìn vào giới tính của tôi.
Tôi có ấn tượng là anh sẽ cưỡng hiếp tôi.
Thật nực cười, phải không?
Khi họ chụp ảnh tôi làm người mẫu, thoạt đầu rất... hào hứng.
Và sau đó nó trở nên buồn.
Khi tôi còn trẻ, tôi muốn trở thành một diễn viên.
Tôi muốn vẻ đẹp kiều diễm, để quyến rũ những người xung quanh tôi.
Đặc biệt là người lớn.
Bạn bè của mẹ tôi.
Tôi thích cảm nhận đôi mắt của họ trên làn da của mình, nhưng tôi không thích họ chạm vào nó.
Tôi đã rất xấu hổ,
khó chịu.
Tôi tưởng tượng tôi có một người chị.
Vâng...
Một cặp song sinh.
Một cặp đôi sẽ bảo vệ tôi.
Lúc 7 tuổi, mẹ tôi nói với tôi, rằng việc sinh ra tôi là ngoài ý muốn.
Tình một đêm mà bà ấy quên mất, không thể nhận ra ông ấy.
Có lẽ họ đã không trở nên một mối quan hệ tốt.
Có lẽ ông ấy đã trả tiền cho bà ấy.
Như một con điếm.
Tôi được ông bà ngoại nuôi dưỡng.
Mẹ không có thời gian.
Bà ấy là một phụ nữ xinh đẹp. Tự do, thông minh.
Không có sự dịu dàng giữa chúng tôi.
Khi tôi hình dung ra cái chết của bà ấy, đám tang của bà ấy,
Tôi không cảm thấy gì cả.
Tôi nhìn thấy trong quan tài của bà ấy, chính là tôi, đã chết.
Hôm nay tôi không thấy bà ấy nữa,
nhưng tôi có cảm giác bà ấy đang theo dõi tôi,
rằng bà ấy biết những gì tôi nghĩ.
Trong những giấc mơ của tôi, bà ấy nhìn tôi một cách gay gắt.
Bà ấy phán xét tôi.
Tôi tự nhủ bà ấy không yêu tôi.
Và điều đó làm tôi đau đớn.
Nó đau ở đâu?
Trong bụng.
Ít nhất là lúc này, anh nói chuyện với tôi.
Khi anh nhìn tôi như thế này...
Tôi tự nhủ rằng tôi tồn tại.
- Xin chào. - Xin chào.
Họ đã gọi cho tôi hôm nay,
Tôi đang bận.
Làm việc bán thời gian trong viện bảo tàng, được trả lương khá cao.
Bảo vệ.
Vui nhỉ?
Vui?
Nhìn con người thật là kỳ cục.
Nó ở trong viện bảo tàng, không phải nhà tù.
Cảm ơn anh.
Anh đã cho tôi sự tự tin.
Và, trong một tuần, bụng tôi không đau nữa.
Tôi sợ chữa lành quá nhanh.
- Tại sao? - Tôi nghĩ tôi muốn... mong manh.
Rằng nỗi đau của tôi vẫn tiếp diễn, và anh...
Và anh luôn mạnh mẽ.
Hôm nay, cô không có gì để nói?
Thực sự, tôi cảm thấy tốt.
Tôi nghĩ tôi hạnh phúc.
Sau đó, tôi nghĩ chúng ta sẽ phải kết thúc liệu trình của chúng ta.
Tôi đã làm gì sai sao?
Không.
Tôi đáng trách, đó là...
Đây là lần đầu tiên điều đó xảy ra với tôi.
Tôi trải qua cảm giác không tương thích với liệu pháp.
- Cảm xúc? - Đúng.
Tôi sẽ giới thiệu một số đồng nghiệp.
Các nhà trị liệu xuất sắc.
Nó không đáng để rắc rối.
Chúng ta nên dành thời gian để nói về nó.
Nó không đáng để rắc rối.
Anh không nghĩ là anh đã chữa khỏi cho tôi?
Tôi nghĩ anh là phương thuốc của tôi.
Tạm biệt.
- Đó không phải để chơi. - Em không chơi.
- Xin chào. - Xin chào.
- Có phải cô đang đi đến tầng 13? - Đúng.
- Xin chào. - Xin chào.
Tôi ở cùng tầng với cô.
Tốt quá.
Tôi rất thích những người thuê trước đây, nhưng...
họ phải rời đi, người phụ nữ đang mang thai.
- Ồ, cô có một con mèo! - Đúng.
Thật là đẹp! Nó thật ngọt ngào làm sao!
- Nó tên gì? - Milo.
Milo, mày là một con mèo đẹp!
- Và mày bao nhiêu tuổi? - Bảy năm.
Tôi luôn yêu mèo.
- Tôi đã có một con, chết cách đây hai năm. - Bà nên kiếm một con khác.
Không.
Tạm biệt, thưa cô.
Tạm biệt.
PAUL
Họ: DELORD Tên: PAUL
Là anh!
- Chloe, em ở trong? - Vâng, là em.
- Chào buổi tối, tình yêu. - Chào buổi tối.
Con mèo của em chắc chắn rất thoải mái! Nào, tránh đi!
- Em rót cho anh một ly nhé? - Ừ.
- Hôm nay thế nào? - Anh đã ở bệnh viện. Cảm ơn em.
Thật khác biệt khi nhìn thấy những người thật sự đau khổ...
Điều đó thay đổi những người như em.
Em là trường hợp cụ thể của anh.
- Em có cảm thấy ổn không? - Vâng.
Em có chắc không?
Thật là kỳ lạ! Anh biết mọi thứ về em,
và đôi khi em cảm thấy như mình đứng trước một người đàn ông không quen biết.
Đó là anh đang giấu đồ.
Tại sao em nói vậy?
Em tìm thấy một hộ chiếu cũ.
- Em đã tìm kiếm thông qua đồ đạc của anh? - Em đang thu dọn.
Anh đã có một họ khác.
Em nghĩ là Delord.
Anh không muốn nói về nó?
Chắc chắn. Điều đó không quan trọng. Đó là lý do tại sao anh không nói với em trước đây.
Khi vào định cư, anh lấy theo họ mẹ.
Paul Meyer nghe hay đấy!
- Chúng ta đã nói là không có trong phòng ngủ. - Xin lỗi.
Nó phải làm quen với điều đó.
Đến đây. Nào, đi nào.
Paul?
Ừ.
Anh hứa sẽ không giấu em điều gì?
Và em không phải lục lọi đồ đạc của anh?
Em hứa.
- Xin chào. - Xin chào.
Em ngủ ngon chứ?
- Không, em đã có những giấc mơ buồn cười. - Lạ thật, đêm đầu tiên.
Đặc biệt là với một ẩn số.
Nghe này, anh đang ra ngoài.
Sẽ là một ngày khó khăn ở bệnh viện.
Chúc ngày tốt lành.
Anh cũng vậy nhé.
- Gặp anh tối nay. - Ừ, gặp em tối nay.
- Xin chào. - Xin chào.
- Cô có thể đi. - Cảm ơn cô.
- Anh đã làm gì hôm nay? - Anh không ngừng chạy.
Anh đã ở đâu?
Ở bệnh viện. Anh thậm chí không thể ăn sáng.
Anh đang nói dối em.
Anh không nói dối em, Chloe.
Em đã nhìn thấy anh khi em đi làm về.
Ở Quận 16, anh đã ở với một người phụ nữ.
Em đang nói về cái gì vậy? Bệnh viện ở Porte de St-Ouen!
Em đã nhìn thấy anh.
No comments yet. Be the first to leave one.