The first 200 lines.
SINH VẬT GYEONGSEONG
TOÀN QUÂN RÚT LUI
Hoàn tất mọi công tác chuẩn bị để rút lui trong 48 giờ.
Đem hết tài liệu và hồ sơ nghiên cứu về Nhật Bản.
Và thiêu hủy hết mọi thứ không thể mang theo!
Rõ!
Ta sẽ thiêu hủy
tất cả sao ạ?
Thiêu hủy tất cả.
Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào về những gì ta làm ở đây.
Vậy thôi.
Lẹ lên!
- Hủy hết đi. Không có thì giờ đâu! - Lẹ lên!
- Lẹ lên! - Rõ!
Xóa hết chứng cứ! Không có thì giờ!
Sẵn sàng rồi ạ.
- Đằng kia! - Rõ!
- Còn huyết thanh? - Còn 12 ống ạ.
- Còn Najin? - Còn tám ạ.
- Hai người kia thì sao? - Thất bại rồi ạ. Ta không đủ thời gian.
Trung úy Kato!
Không đủ thì giờ đâu. Ta phải mau lên ạ!
Chuẩn bị!
Bắn!
Bắn!
Bắn!
Này, lẹ lên!
Lẹ lên đi.
Nào, làm gì đấy? Mau lên!
Mau…
Đi thôi, không kịp đâu!
Ta bay về nước à?
Giờ đi đường bộ là cách an toàn nhất. Ta sẽ đi tàu từ Cáp Nhĩ Tân đến Gyeongseong.
- Xuất phát đi. - Rõ!
SINH VẬT GYEONGSEONG RANH GIỚI GIỮA THIỆN VÀ ÁC
TẬP MỘT NAJIN
Năm đó, mùa xuân ở Gyeongseong đến nhanh lạ thường.
Ôi trời. Đây là Gyeongseong sao?
Nói rồi mà.
Ôi, hôi rình vậy trời.
Đông như kiến cỏ ấy. Ôi trời.
NAMDAEMUN
Báo đây!
Đánh giày đây!
- Báo đây! - Đánh giày đây!
- Báo đây! - Nhóc!
Cảm ơn ạ.
Nhóc, cho bác tờ báo.
Một jeon ạ.
- Lấy tiền thừa mua gì ăn đi. - Cảm ơn bác ạ!
Cầu trời phù hộ bác.
Mà bác ơi…
đây mới là tin thật ạ.
Báo đây!
KHỦNG HOẢNG Ở NHẬT! KHÔNG KÍCH TÀN PHÁ TOKYO
Xem ra tin đồn là thật rồi.
Sau vụ đánh bom Tokyo ngày chín tháng Ba, bóng đen thất bại bao trùm Nhật Bản.
Với hy vọng Nhật Bản sẽ sụp đổ, Joseon vẫn im lặng trong nỗi bất an.
Thế nhưng…
Lũ phản động!
Bắt hết đi!
Đứng yên đó!
Bắt hết đi!
Đi thôi.
KHỦNG HOẢNG Ở NHẬT!
Đây.
- Chạy đi! - Sao thế?
Chuyện gì vậy?
CHIẾN ĐẤU ĐẾN NGƯỜI CUỐI CÙNG
KHÁT KHAO GIẢI PHÓNG
ĐỘC LẬP
Nhân dân bán đảo, hãy đứng dậy!
Cơ hội hy sinh cho Thiên hoàng đã đến!
Hãy gia nhập Quân đội Hoàng gia bất bại và tiến vào đền thờ Yasukuni!
Muốn chết trong phòng tra tấn…
hay là lính Quân đội Đế quốc?
ĐƠN NHẬP NGŨ
Chọn đi!
Chết tiệt, làm sao đây?
Chết tiệt.
Họ nói rằng trước khi Mặt Trời ló rạng… luôn là màn đêm đen tối.
Nào, nhận đi.
Không… phải tôi.
Vậy là cậu định chối đến cùng à?
Tôi thề…
là không biết gì cả.
- Cậu ta trong quân độc lập à? - Không biết cậu ta sao?
Jang Tae Sang đấy.
Jang Tae Sang?
Là ai thế?
Ông chủ của Hoàng Bảo Trang.
Hoàng Bảo Trang?
Phải. Hoàng Bảo Trang!
Nằm ở góc phố vàng đắc địa nhất Bonjeong,
thực tế, đó là tòa nhà bề thế và cao cấp nhất Gyeongseong này!
Một tiệm cầm đồ.
- Đồng hồ Waltham trứ danh đấy. - Tôi trả anh bốn won 50 jeon.
Vớ vẩn. Đồng hồ Waltham này là hàng Mỹ chính hiệu đấy nhé!
Bốn won 50 jeon.
Anh à. Tôi mất nhà máy vào tay người Nhật rồi.
Nhà cũng sắp mất luôn!
Tôi còn phải nuôi mẹ già và bốn đứa con nhỏ nữa.
- Anh muốn cả nhà tôi ra đường sống ư? - Được rồi.
Trả anh thêm một won nữa. Cầm tiền đi, không thì đem đồng hồ về.
Tiếp!
Đây là của hồi môn của tôi, giữ cẩn thận giùm nhé.
Tôi sẽ quay lại chuộc bằng mọi giá.
Trả cô 15 won hết chỗ này.
Và tôi nói cô nghe, đây là đồ giả.
- Đây là vest từ Ý. Tôi đặt may tận Laas… - Tiếc là quần áo cũ chỉ hai won thôi.
Ba năm trước, tôi mua sứ baekja này với giá rất cao.
À, vậy sao?
Lấy lại giùm đi.
Là cái bô chứ cái gì.
Đúng là đồ ngốc.
Sao ạ?
Đừng giở trò.
Thử lấy đồ của tiệm một lần nữa xem.
Tôi chặt mười ngón tay cậu đó.
Thôi mà, bà nói nghe ghê thế! Tôi đùa tí ấy mà!
Hả?
Waltham à? Lâu lắm mới thấy nhỉ.
Trả bốn won được rồi, mà Quản lý Gu trả ông ta những năm won 50 jeon.
Ông ta hào phóng với tiền không phải của mình ghê.
Da chất lượng đấy.
- Đáng tiền mà. - Tên nhóc Beom Oh đó cũng hết thuốc chữa.
Cứ có dịp là nó lại thó đồ.
Bà chuẩn bị bộ đĩa và ấm trà cho Phu nhân Maeda chưa?
Người ta có câu gần mực thì đen.
Chồng cô ấy là Ishikawa, cha cô ấy là Tướng quân Maeda.
Đó là bà chủ gia tộc nắm Gyeongseong này trong tay.
Kết bạn với họ cũng là lẽ thường.
Cẩn trọng thì mất gì?
Bà đừng lo.
Tôi…
là Jang Tae Sang mà.
Đúng thế! Tôi là Jang Tae Sang.
Là đại gia và biểu tượng tự thân của Bukchon.
Ôi, anh ấy kìa!
- Chào. - Ông chủ Jang!
Tem tém đi mấy cô.
Một, hai!
- Đẹp! Lại đi! - Đổi kiểu nhé?
Tôi bảo sao nào? Đã bảo anh ấy không thắng được mà.
Ông chủ Jang!
Tôi không sợ hãi. Không gì cản được tôi.
Tôi là chủ nhân của Hoàng Bảo Trang, người muốn gì ắt sẽ có đó.
Mọi người. Nâng ly nào!
Nâng ly!
Jang Tae Sang độc nhất vô nhị là tôi.
Thế nhưng…
Sao tôi lại rơi vào mớ rắc rối này chứ?
Chắc hắn bí mật tài trợ phong trào độc lập.
Không phải đâu.
Vậy hắn ta là gián điệp à?
Cũng không.
Chuyện tình ái.
Tình ái?
Một tháng trước, cậu gặp vợ tôi ở trà quán làm gì?
Phu nhân Maeda muốn tìm chén trà baekja và đĩa sơn mài khảm xà cừ.
Còn ở bảo tàng sáu ngày trước?
Để bảo cô ấy gần như không thể tìm được chén trà baekja và đĩa khảm xà cừ.
Ba ngày trước cậu cũng nhắn cô ấy.
Bỗng dưng tôi gặp may nên đã…
tìm được chén và đĩa.
Hôm qua cậu còn đến nhà tôi nữa.
Tôi khó khăn lắm mới kiếm được…
và muốn tự đến giao.
Đừng giỡn mặt tao!
Tên khốn Joseon sâu bọ hạ đẳng!
Sao mày dám thèm thuồng vợ tao? Hả?
Ủy viên à, có vẻ như
anh hiểu lầm rồi.
Đừng nói vớ vẩn nữa, khai mau.
Nói mày đã làm gì vợ tao rồi.
Nói mau!
Anh phát điên…
vì tình mất rồi, Ủy viên Ishikawa.
Đừng nói là…
anh nghi ngờ cả vợ mình đấy nhé.
Anh nghi ngờ một người cao quý và đáng kính như Phu nhân Maeda ư?
Tôi phải nói đây là một sự sỉ nhục và xúc phạm ghê gớm với cô ấy đấy!
Mày nói sao?
Phu nhân Maeda mà biết Ủy viên nghi ngờ
lòng chung thủy của cô ấy, Ủy viên sẽ ổn chứ?
Giờ sao ta không vào vấn đề chính đi nhỉ?
Anh thực sự muốn gì ở tôi?
Cô gái này đã mất tích.
Cô ấy mất tích cũng được một tuần rồi.
Tìm người mất tích ư?
- Nghe như việc của cảnh sát. - Cậu là nguồn tin số một Gyeongseong mà?
Anh quá khen rồi.
Họ nói nếu muốn gì ở Bonjeong, đều phải qua Jang Tae Sang,
cho dù là tiền, đồ đạc, hay con người.
Không phải ư?
Tôi chỉ chuyên bắt lũ ăn cắp không trả tiền cho tôi.
Không phải kỹ nữ.
Đi tìm cô ấy đi.
Sao cô ấy biến mất, cô ấy đi đâu, hay bỏ trốn với nhân tình.
Nếu thế thì tìm cả gã đó luôn.
No comments yet. Be the first to leave one.