The first 200 lines.
Dịch phụ đề: AnanVinh
MỘT CUỘC ĐỜI THẦM LẶNG
Tháng sau, từ Campania,
20.000 tấn rác thải
sẽ được chuyển đến
lò đốt rác ở Biebesheim.
Thống đốc vùng Hessen
Michael Richter,
đảm bảo rác thải sẽ được chuyển đổi
thành vật liệu để sử dụng trong công nghiệp.
Chỉ một phần nhỏ của rác thải
được dành cho lò đốt...
Eduardo, anh không ngửi thấy mùi hôi sao?
- Mùi gì? - Có mùi xăng.
Nhích qua một chút.
- Người xem, phải không? - Ừ.
- Còn lại không? - Đợi chút.
- Đó là cái gì? - Chạy!
Chạy!
Đi thang bộ!
Chuyện kinh hồn gì xảy ra vậy?
Bây giờ không thể giải thích.
Chắc chắn, tất cả đều ổn.
Đặt bố vào hả?
Ừ, đánh thức ông ấy dậy.
Để ông ấy gọi cho tao, chúng ta nên hoãn lại.
- Mày đang tìm gì vậy? - Không có gì.
Tại sao anh phải gọi nhanh như vậy?
- Có gì khác biệt? - Kếch xù!
Khách sạn nổ tung là lỗi của tao sao?
A lô?
Con không sao, nhưng có một vấn đề ở khách sạn.
Một vụ nổ.
Bây giờ cảnh sát đang ở đây,
chúng con phải chỉnh đốn lại.
Chúng con đẩy nó lên hai tuần!
Ổng muốn nói chuyện với mày.
Mario?
Ông nói đúng, chúng tôi là những kẻ ngốc.
Tôi biết.
Tôi biết!
Tôi sẽ tìm một nơi an toàn, thư giãn, chúng tôi sẽ không quậy phá nữa.
Không có hồ sơ, được rồi.
- Ông ấy muốn gọi cho anh trai anh. - Vì tao là đứa con trai ngốc nghếch!
Mày đang tìm gì vậy?
Ngủ đi, chúng ta sẽ đến Wiesbaden.
Tại sao?
Tôi có thể có sự hỗ trợ ở đó.
Khách sạn nhà hàng da Rosario, xin chào.
Vâng, bà Mueller,
lẽ ra chồng tôi phải đến.
Chúng tôi sẽ đến ngay.
Sử dụng khăn trải bàn màu đỏ.
Nhưng ông Rosario đã nói...
Và tôi nói màu đỏ!
Bamboo, anh đã thấy Rosario chưa?
Thề có Chúa, Claudio, tối nay anh phải ra khỏi đây!
Nếu thích thì tôi đi ngay.
Nhà trường gọi.
Không còn người Ý, tất cả đều là người Việt Nam!
Anh phải đi gọi Mathias.
Anh quên, em có thể?
Em phải dọn 54 chỗ.
Và anh phải nấu thịt heo rừng.
Chúng tôi muốn nó nếu ông đi.
Được rồi.
Rã đông cua.
- Làm heo rừng với cua? - Nó bị cấm à?
Trong các nhà hàng thực sự, nó bị cấm thật ấy chứ.
Bamboo, rã đông cua.
- Làm tất cả những gì ông ấy nói. - Anh ta thậm chí còn không nói chuyện!
- Tốt cho anh ta! - Không bao giờ làm một thứ củ địt.
- Bamboo, không bao giờ làm một thứ củ địt! - Vì anh làm, hả?
Doris, không màu đỏ, tất cả màu xanh.
Tất cả đều màu xanh...
Xin chào, bà Mueller.
Đã tan học từ nửa giờ trước.
Bà đúng.
Nếu ông không thể đến đây đúng giờ
hãy xin xe buýt của trường.
Bà đúng...
Thỉnh thoảng ghé qua nhà hàng.
Để làm gì?
Cho bữa tối.
Chúc một ngày tốt lành.
Chó cái!
Bố đến muộn là lỗi của Claudio.
Chú ấy đã làm việc với bố được 10 năm!
Nhớ khi chú ấy đến không?
Không.
Đúng vậy, lúc đó con vẫn chưa được sinh ra.
Con có thể đi xe buýt với Lucas.
Bố thích đến đón con!
- Nhưng bố luôn đến muộn. - Không phải lúc nào cũng vậy.
- Thường xuyên luôn á. - Được rồi, thường xuyên.
Nhưng lần này là lỗi của Claudio.
Bố đã sai, bố thuê người Ý. Bố muốn giúp họ,
Bố tin tưởng họ và nó không thành công.
Nó đóng con mẹ nó băng rồi.
- Mày đang tìm cái gì vậy? - Anh đoán xem?
Chúng ta luôn phải đi phà để sang bên kia?
Tôi phải xem chúng ta đang ở chỗ đéo nào, chỉ cần nhìn ra biển thôi.
Mày gọi đây là biển!
Doris?
Họ không có món khai vị.
Được rồi.
- Cua đồng heo rừng! - Họ là người Đức, họ ăn gì cũng được.
Khi anh sở hữu một nhà hàng, anh có thể quyết định.
Có giỏi thử nó ở Danieli, họ sẽ tống cổ anh ra ngoài.
- Đối với tôi, anh có thể ra ngay. - Móng tay của anh có sạch sẽ?
Anh vẫn còn ở đây?
Hai người Ý đang yêu cầu ông.
Ông Russo?
Heo rừng và cua... Tôi sẽ gọi thanh tra vào.
- Tôi đang run! Cái này được chứ? - Ừ, tốt hơn.
Ông Russo?
Cái gì đó?
Tôi phải nói gì với hai người Ý?
Bất cứ điều gì cô muốn.
Họ nói họ là bạn của ông.
Cứ để họ đợi.
- Thế này được chưa? - Tôi từ bỏ!
- Đưa con heo rừng vào! - Sau món cua, không có gì đem vào!
Đừng gây áp lực cho tôi. Đổi tên hả?
Vợ tôi đâu?
Chưa thấy bà ấy.
Việt Cộng lên tiếng!
Tại quầy lễ tân.
- Sao? - Bà ấy đang nói chuyện với người Ý.
- Cái này có vị như gỗ thô. - Nó ngon.
Đầu độc họ và họ sẽ kiện anh.
Tôi hiểu "lướt sóng và sân cỏ", là trai và nấm!
Chúng ta có ý nghĩa gì của "sân cỏ"? Nấm, củ.
Biến đi!
Muốn tôi đi? Tại sao?
Anh, đệch mẹ, vô dụng.
Hai chàng trai người Ý xin một phòng.
Chuyện gì vậy?
Không có gì, chúng ta hãy phục vụ heo rừng.
Claudio, anh đi đâu đấy?
Hỏi bếp trưởng á.
Mặc lại cái tạp dề đó đi!
Lần này tôi không để lại bất cứ thứ gì.
Anh nợ tôi 200 euro.
Anh đi qua đây.
Bây giờ sẽ có gấp đôi công việc!
Cảm ơn rất nhiều!
- Em không thích hai người đánh nhau. - Em đã cho họ ở phòng nào?
- Đừng chuyển chủ đề. - Phòng nào dành cho họ?
- Ai? - Những người Ý.
Phòng lớn.
Anh sẽ đi gặp họ, làm xong việc ở đây đi.
Xin chào?
- Diego? - Tôi không phải Diego, đợi chút.
Diego, điện thoại.
Doris, mang một ít heo rừng và cua
vào phòng lớn.
Nhanh!
- Ai vừa trả lời điện thoại đó? - Một đồng nghiệp.
- Tôi có nên lo lắng không? - Không.
Họ đang mang cho cậu vài món ăn,
tôi không thể lên.
- Không có vấn đề. - Tôi chưa xong!
Anh biết tình hình của tôi, tôi có nên lo lắng?
- Tôi đã nói không sao mà. - Sẽ dễ dàng hơn nếu cậu ở một mình.
- Tôi biết. - Cậu có thể nói với tôi vào ngày mai.
Thưởng thức bữa ăn đi.
- Ai là bạn của mày? - Tôi đã nói với anh.
Ông ta thật kỳ lạ trên điện thoại.
Tôi nói chúng ta là đồng nghiệp.
Tao có nghe.
Không phải là tôi không tin tưởng ông ấy, nhưng ông ấy chỉ cần biết những gì cần thiết.
Có người.
Nhanh lên, tôi phải đi tiểu.
Anh đang nhìn gì đó?
Cô say rồi.
Rosario, cút đi!
Rosario gửi cái này.
Mời vào.
- Em tên gì? - Doris.
Boris! Em làm gì tối nay?
Tôi không hiểu tiếng Ý.
Nếu anh nói anh yêu em, thì em có hiểu không?
Em thật đẹp, Boris!
Có gì để nói với em không?
Không.
Món heo rừng mới ra mắt đã tốt đẹp.
Christine Schwibach đã làm gì trong nhà hàng của em?
Anh thậm chí không nhìn thấy cô ấy.
Em đã thấy, cô ấy theo anh vào nhà vệ sinh.
Hai người đã nói gì với nhau?
Cô ấy say rượu, anh đã không gặp cô ấy hơn hai năm rồi.
Em đã tha thứ cho anh một lần
vì em yêu anh,
nhưng đừng nghĩ là em ngu ngốc.
Chúng ta hãy đi ngủ.
Anh không buồn ngủ.
Em có phiền?
Đừng thức quá khuya.
- Chào. - Chào.
No comments yet. Be the first to leave one.