The first 200 lines.
Xin chào.
Chúng ta đang sắp tới Santorini cùng với ngọn núi lửa danh tiếng của nó.
Bên dưới các bạn có thể thấy vách đá, tâm núi lửa vẫn còn hoạt động...
và miệng núi lửa phủ đầy nước biển có tên là Caldera.
Xin hãy thắt chặt đai an toàn...
và chuẩn bị hạ cánh xuống Santorini.
Chào mừng.
Cathy và Michael? Xe jeep ngoài trước cửa.
Để tôi lấy hành lý.
- Anh ấy có cặp mắt đẹp quá. - Phải, tôi biết.
Hôn phu của cô à?
Không. À, có thể.
Nếu cô muốn lãng mạn, thì cô tới đúng chỗ rồi đó.
- Anh đã có tới đây rồi à? - Chính vì vậy đó.
Có nhiều cô gái xinh lắm. Hãy tới Disco de Unitas.
- Xin lỗi. Chào. - Chào.
- Chào Jean. - Chào. Anh khỏe không? Roger đâu?
- Hắn cưới vợ rồi. - Ôi, đáng tiếc thật.
- Anh chưa có vợ, phải không? - Vợ hả? Chưa.
Chờ với, Jean.
Đây là nơi lý tưởng cho mùa hè của các bạn.
Đây rồi.
Hầu hết dân địa phương và các nghệ sĩ sống ở ngoài này.
Tôi nghĩ các bạn sẽ thích nơi này hơn thành phố.
Du khách hầu như không tới đây.
Chúng ta sẽ phải đi bộ suốt quãng đường còn lại.
Tuyệt lắm.
Đó là cái biệt thự.
Đẹp quá.
Aspa, thật tuyệt vời. Cám ơn.
Cái biệt thự này nằm ở rìa và có nhiều ánh nắng nhất.
Cộng với quang cảnh tuyệt vời của tâm núi lửa.
Cuối cùng thì chỉ còn chúng ta, anh, em, và cái núi lửa.
- Ôi, wao. - Được rồi.
Trông nó có vẻ hơi trống trải...
nhưng các bạn sẽ nhanh chóng sắp xếp lại cho thích hợp với mình.
Sáu ngàn một tuần? Một món quà quá đắt.
Tiền Hy Lạp đó. Chỉ có 100 đô mỗi tuần.
Anh tính chúng ta có thể ở đây tám tuần nếu chúng ta không ăn gì.
Chợ mở cửa tới chín giờ...
và các bạn sẽ tìm thấy mọi thứ cần thiết...
để trang bị trong nhà.
Điện thoại của anh.
Bây giờ tôi phải đi.
Nếu các bạn cần tôi, hãy gọi, nhưng tôi chắc là các bạn sẽ không cần tôi đâu.
Ở chơi vui vẻ. Tạm biệt.
Cám ơn nhiều, Aspa.
Cathy, tới đây. Nhìn kìa.
- Chúng ta ở đây thật rồi. - Chúng ta ở đây thật rồi.
Không thể nói được chỗ này làm anh hứng cỡ nào.
Em cũng vậy.
Michael?
Chào!
Một buổi sáng tuyệt vời.
Em có cảm thấy gì không?
Có. Khác múi giờ.
Nơi sinh của Apollo.
Đây là điện thờ thần Dionysus
Đây là một biểu tượng sinh sản. Tinh tế, phải không?
- Michael. - Được rồi.
Lên trên này đi.
Hãy nhìn những điêu khắc đẹp đẽ này.
Anh đang nghĩ về cái gì?
Thời gian.
Gần hai giờ rưỡi rồi.
Không, anh muốn nói hàng thế kỷ.
Anh đang nghĩ về cái gã đã làm ra cái này.
Công trình của hắn vẫn còn ở đây sau hai ngàn năm.
Hắn đã nghĩ gì trong khi đục khắc ngay đây?
Chắc là, không biết bữa trưa có gì đây?
Chúng ta cũng sẽ trở thành cát bụi sau một trăm năm.
Xin lỗi. Các bạn có nói tiếng Anh không?
Một chút. Không nhiều.
Chào. Joe và Trish Saunders tới từ Cleveland, Ohio.
- Các bạn chụp hình hộ được không? - Chúng tôi đang kỳ trăng mật.
Lần đầu tiên tới châu Âu. Các bạn thì sao?
Cũng sắp rồi. Các bạn đã cưới rồi à?
Bây giờ, đừng nháy mắt.
- Em không bao giờ nháy. - Em luôn luôn nháy.
- Anh nghĩ anh đã nháy mắt. - Em cũng vậy.
Có gã kia tới từ Đức...
đã nói với chúng tôi về cái hẻm núi ở Crete rất đẹp để đi bộ.
- Chúng tôi thích đi bộ. Các bạn thích không? - Tôi thích, nhưng anh ấy thì không.
Sao các bạn không tham gia với chúng tôi bởi vì có một chuyến phà...
khởi hành từ căn cứ Fira vào 7 giờ 30 sáng mai.
Em nghĩ là 8 giờ 30.
Không, em yêu. Là 7 giờ 30.
Em có đem lịch đây. Nó ngay đây. Ngay đó!
Vâng, dù sao, chúng tôi rất thích nếu các bạn tham gia.
Debbie, mẹ đã bảo con đừng bao giờ đi xa.
Nếu cha còn bắt gặp con với mấy đứa nhóc ngoại quốc đó lần nữa...
con sẽ bị phạt.
Em cảm thấy mình mặc đồ hơi nhiều.
Vậy, cởi áo trên ra.
Không phải hôm nay.
Thôi mà.
Nhìn mấy cái hang kìa.
Hãy đi thám hiểm đi.
- Em muốn ở lại đây. - Em chắc không?
Chúng mình ở với nhau gần năm năm rồi phải không?
Phải. Và mình đã biết nhau mười năm rồi.
Bây giờ em muốn làm gì?
- Em có một ngạc nhiên cho anh. - Tuyệt.
- Đây là một phòng tối. Anh thích không? - Chúng ta không cần tắm nữa à?
Anh vẫn luôn nói với em cứ phát huy những sở thích của riêng mình.
Anh biết. Cứ tiếp tục phát huy. Để anh đi mua ít hàng.
Chào.
Chào.
Em nên gửi cho mẹ em cái nào?
Anh không biết. Cả hai đều đẹp.
- Chừng nào thì anh mới tắm được? - Sáng mai được không?
- Anh có quyền chọn lựa không? - Không.
- Đi ngủ chưa? - Một phút nữa.
Đua này.
Tụi mình mới tới đây được một tuần, và em đã dám bơi truồng.
Ở nhà em chưa bao giờ làm vậy.
Em vẫn thường mơ thấy mình là một nàng tiên cá..
Anh ăn gian.
Em còn mơ gì khác nữa?
Vài thứ.
Kể nghe thử xem.
Khi còn ở trung học...
Em vẫn thường mơ mộng mình bị trói lại...
và bị tấn công bởi cả một đội bơi.
Cả một đội bơi?
Có lẽ không có Harvey Scholey.
Mọi người luôn nghĩ về em như một cô gái rụt rè đoan trang.
Em cũng có dục vọng như bao nhiêu người khác.
Em có bao giờ muốn khám phá họ không?
Không, một mình anh là đủ.
Em không thể tiếp xúc cơ thể với một ai đó sao?
- Em có thể, nhưng tại sao? - Để cho đa dạng vậy mà.
- Chúng ta có thể có đa dạng. - Bằng cách nào?
- Bây giờ, cứ thư giãn. - Thư giãn?
Em trói anh chặt quá. Anh không nhúc nhích được.
- Thì nó phải vậy. - Ồ. Được rồi.
Được rồi, Cathy, anh thấy đủ rồi.
Thôi mà, Michael, anh thích mà.
Anh nghĩ em thật sự thích thú hành hạ anh.
Không phải hành hạ.
Nó nói ngay đây, đó là kích thích.
Hy vọng có một chương dạy sơ cứu trong cuốn sách đó.
Tin em đi, nếu em muốn hành hạ anh, anh sẽ biết liền.
Có lẽ em nên để đèn nến gần hơn.
- Thôi đi. - Nó sẽ rất nóng.
- Không. - Anh không tin em sao?
Có, có, có, tất nhiên. Anh tin em. Anh tin em.
Anh có vẻ không chắc.
Anh không sợ em có thể cù anh sao?
Không. Không. Đừng làm vậy.
Bởi vì em sẽ làm.
Đừng cong vai. Em có ngực đẹp lắm.
Kéo nó xuống. Vậy tốt hơn rồi. Anh sẽ đi Fira gửi thư.
Ồ, lấy cái này luôn.
Gửi mẹ em. Em nói gì?
Gửi thêm nến.
Tếu lắm.
Đừng đọc mấy cuốn sách đó nữa.
Anh sẽ sợ về nhà.
- Cô đi đâu vậy? - Bãi biển.
Để tôi đưa cô đi.
Tôi thích đi xe buýt hơn.
Cái này có gì mà cô thích?
Tôi thích người ta.
Tôi đã thấy cô mấy lần rồi.
Anh đã không hề giấu diếm.
Xin lỗi. Vậy có làm phiền cô không?
- Cô tên gì? - Lina.
Tôi là Michael. Michael Pappas.
Cô từ đâu tới?
Anh muốn biết cung hoàng đạo của tôi luôn không?
- Không hẳn. - Tốt.
Cái máy chụp hình đẹp quá.
Tôi chụp một tấm hình được không?
Vậy cung gì?
Cái gì vậy?
Cái gì?
Ồ, cái này.
Không có gì.
Thấy chưa? Tróc ra ngay.
Không có gì.
Vậy, Lina...
cô làm nghề gì?
Tại sao?
Tôi chỉ muốn biết cô rõ hơn.
Vậy điều quan trọng nhất cần biết về tôi là...
tôi ghét những câu hỏi.
Anh đây rồi.
- Có gì sai sao? - Không.
Anh chỉ muốn ở một mình một lúc.
Anh đã một mình suốt ngày rồi, Michael. Có chuyện gì vậy?
Không có gì. Không có gì.
Nó phức tạp quá.
Cái gì phức tạp quá?
Hãy nói chuyện đó sau đi.
Michael, em đang làm hết sức mình.
Nhìn này. Em còn hạ vai xuống nữa.
Nói em nghe. Có lẽ em giúp được.
Nghe này, anh chỉ bối rối về vài chuyện...
và chỉ cần ít thời gian một mình để sắp xếp lại mọi thứ.
No comments yet. Be the first to leave one.