The first 200 lines.
Chuyến bay TF168 từ Stockholm đến Malmö sẽ cất cánh trong ít phút nữa.
Sẽ ổn thôi mà.
Mẹ chị rất hài lòng về em
- Rót thêm chút nữa đi. - OK.
- Giữ chiếc ly cẩn thận. - Đợi một chút.
Chỉ có vậy thôi sao?
Ôi khỉ thật!
OK, thì ra là vậy.
Chúc mừng sinh nhật anh nhé.
-Oskar? -Chờ chút.
-Nói vài lời miêu tả về Lasse đi. -Thôi nào.
Chị của em và bạn trai chị ấy sẽ đến muộn.
Họ đang làm cái quái gì thế?
- Em nghĩ mẹ chị khá lẳng lơ đấy. - Ừ, mà chị thấy ba em cũng hư đốn không kém.
- Nhìn xem, vừa xinh luôn này. - Em sẽ không bao giờ tháo nó ra.
Em chắc chứ?
Tất nhiên rồi, em hứa mà.
Em giữ cái này đi, để anh đi lấy hành lý.
Ra ngoài hút thuốc trước đã.
Sao phải làm vậy?
Em ngốc nghếch ghê.
Để em nói với ba nhé? Hay là anh nói nhỉ?
Không, em nói chứ. Ba em mà.
- Làm ơn cho tôi mượn bật lửa được không? - Được thôi.
Thuốc lá chưa cháy kìa.
Frida! Em tìm chị mãi. Xin chào!
- Mọi người đến từ lúc nào thế? - Vừa mới tới thôi.
Chị đã tự giới thiệu chưa?
- Đây là Mia, chị của em. - Mình là Frida.
Còn đây là Tim, bạn trai của Mia. - Frida là con gái của dì Elisabeth.
- Ồ vậy hả. - Đừng đứng ngoài này mãi thế chứ, vào nhà đi.
Cảm ơn mọi người rất nhiều. Nhưng trên tất cả, tôi thật lòng biết ơn ...
... vì những món ăn ngon tuyệt mà Oskar và Frida đã cùng chuẩn bị.
Và... Tôi cảm thấy hơi ngại ngùng khi nói ra những điều này.
Nhưng thật cảm động khi mọi người đã tụ tập đông đủ như thế này để mừng sinh nhật thứ 60 của tôi.
Và hơn hết, hôm nay là ngày Elisabeth và tôi đính hôn.
Elisabeth, vô cùng cảm ơn em vì đã đồng ý lấy anh.
- Nhìn kìa. Lại đây nào. Xin chào. - Chào ba.
Một sự ngạc nhiên khác. Đây là con gái tôi, Mia Còn đây là... - Chào, Tim. - Đây là Tim.
Thật tuyệt.
Giờ tôi bị bao vây bởi tình yêu rồi.
Thế nên có lẽ tôi sẽ đến bên Elisabeth và thư giãn đôi chút.
Sau đây, mọi người cùng thưởng thức một buổi tối tuyệt vời nhé.
Khoan đã, tôi nghĩ là món quà ý nghĩa nhất vừa mới tới.
Trời đất, cảm động quá.
Mia vừa nói với tôi là con bé và Tim sẽ kết hôn.
Xin chúc mừng!
Chào, Mia. Thật vui khi được gặp cháu. Chúc mừng nhé.
Chào, Tim. Chúc mừng cháu.
Xin lỗi vì đã ngắt lời mọi người như thế này, nhưng con cũng có một vài lời muốn nói.
Con sẽ bắt đầu với dượng Lasse.
Tuy rằng chúng ta không phải lúc nào cũng chung quan điểm.
Nhưng con nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn. Vì trên hết là dượng đã làm mẹ con hạnh phúc.
Đó là tất cả những gì con quan tâm. - Và mẹ à, mẹ xứng đáng với mọi điều tuyệt vời nhất.
Chúng ta sẽ sớm hòa hợp thành một đại gia đình.
Con rất hạnh phúc vì điều đó.
Em trốn đâu rồi, Oskar?
Và con hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp mãi như thế này.
Quan trọng nhất là mẹ phải luôn được hạnh phúc như bây giờ.
Vậy nên mọi người cùng nâng cốc chúc mừng mẹ và dượng Lasse nào.
Cạn ly!
Hoan hô ! Hoan hô ! Hoan hô!
Chúc mừng sinh nhật
Mừng Lasse sinh nhật vui vẻ
Dì Elisabeth trông đáng mến nhỉ.
Cô ấy tuyệt lắm.
- Ba nghĩ là con sẽ quý cô ấy. - Con thấy ba đang rất hài lòng.
Quá ổn ấy chứ.
Sáng mai hai ba con mình cùng đi dạo như ngày xưa nhé?
Như hồi con còn nhỏ ạ?
- Anh làm gì thế? Tán tỉnh cô ấy hả? - Sao?
- Ai cơ? - Tất nhiên là Frida. Hai người nhảy với nhau vui quá nhỉ.
Ơ, thì tại trên máy bay anh có được làm gì em đâu.
- Chào buổi sáng. Trong đó có ai không? - Chắc là không đâu. Cứ vào thôi.
- Ba ơi? - Này, họ vẫn đang ngủ đấy.
Chào. Có muốn đi dạo một lát không? - Cảm ơn Tim về tối qua nhé.
Con tưởng ba hẹn đi dạo sáng nay cơ mà.
- Con giận ba đấy à? - Không. Con không giận.
Ba nghĩ thế đấy. - Phải không Tim?
Cô ấy giận quá ấy chứ. Luôn luôn là thế nếu mà cô ấy không có được thứ cô ấy muốn.
Ba định hỏi con xem có thể đến Fyn ngày mai không? Việc ta nhờ con tư vấn về việc mở rộng căn nhà ấy. Nhưng ta thấy bây giờ thì không đúng lúc.
Không, con rất sẵn sàng.
Miễn là có thời gian được ở riêng với ba. Ba con mình vừa mới được gặp lại nhau thôi.
Tất nhiên rồi, được mà.
- Vậy nhé. - Chào ba.
Mọi người cùng nâng cốc chứ?
- Cạn ly. - Cạn ly.
-Tim, công việc thế nào rồi? - Khá lá tốt ạ.
Có lẽ khởi đầu sẽ khó khăn trong vài năm...
...nhưng cháu nghĩ sau này sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Chúng cháu vừa nhận được một hợp đồng lớn.
Tuyệt quá, chúc mừng hai đứa.
Vậy thì khi nào ba được làm ông ngoại?
- Ba đừng mè nheo thế chứ. -Vâng, chúng cháu không vội lắm đâu.
Tốt thôi, nhưng đừng quá lâu nhé. Ba không muốn sống một mình trong một ngôi nhà mà...
Lasse! Để bọn trẻ tự nhiên đi nào.
Cảm ơn dì Elisabeth. Sao sức ép cứ dồn về phía cháu thế nhỉ? Biết đâu Frida lại làm trước thì sao.
Phải không?
Có thể.
-Con dự định đi tuần trăng mật ở đâu chưa, Mia? -Con cũng chưa biết.
Con vẫn chưa chọn được váy cưới. Thế nên con chưa thể nghĩ đến tuần trăng mật sớm thế được.
Con thật sự muốn mặc váy cưới cũ của mẹ, nếu ba không ngại.
Ngại gì chứ, con gái à.
Sao ba phải ngại?
-Mia không giống như trong suy nghĩ của em chút nào -Không à?
Em nghĩ con bé giống Oskar chắc?
Có lẽ.
-Mia giống mẹ con bé. -Hai ba con anh có hợp nhau không?
Em hỏi làm gì?
Trông giống như vậy lắm sao?
Ba không thích ý tưởng về chiếc váy cưới đâu. Anh thấy rồi chứ?
Có lẽ em nên nghe lời ba.
Đừng quay nữa. Chị mệt rồi đây.
-Chị đã bao giờ ngoại tình chưa? -Trời ạ, em tò mò quá đấy.
-Rồi chứ gì? -Không, chưa bao giờ. Và sẽ không bao giờ.
-Chị thấy điều đó kinh khủng lắm. -Đồng quan điểm luôn.
Nhất là với một người cha như thế. Giống như Mia nói thì bọn em mang gen chung thủy của mẹ.
-Nghe hay đấy. -Bây giờ ba đã khác nhiều rồi, từ lúc quen dì Elisabeth.
-Thật đó hả? -Ừ, giờ ba điềm tĩnh lắm.
Em nghĩ nhân cơ hội này, chị nên có em bé trước Mia và Tim.
Em dễ thương quá.
Mia thật may vì có em đó. Đúng là cậu em trai tuyệt nhất
Em chỉ làm việc của mình thôi.
Ý anh là sao vậy? Em nên nghe lời ba à? Anh cũng không thích chiếc váy của mẹ sao?
Thành thật mà nói. Chiếc váy xấu xí đó lỗi thời rồi em à, từ thập niên 70.
Có gì đâu nhỉ? Sao nó lại quan trọng với em đến vậy.
Em chẳng biết nữa. Từ nhỏ tới giờ em đã luôn thích nó rồi.
Em hay nói với mẹ Rằng em sẽ mặc nó vào ngày cưới.
Anh muốn đám cưới của chúng mình thật hoàn hảo
Và anh muốn chúng mình hạnh phúc nhất Chiếc váy đó hay là ba của em, không thể phá hoại đám cưới được.
Okay?
-Frida trông hay ho nhỉ. -Em thấy rồi. Có lẽ anh nên đi thay em.
Anh không có thời gian. Còn công việc đây này.
-Cũng còn cách nào khác đâu nhỉ? -Tất nhiên.
OK. Em sẽ gọi cho anh khi đến nơi. Chào cưng.
À, của Aston đấy, học sinh của tôi ấy mà. Cứ ném ra đằng sau đi.
Tôi biết là không phải việc của mình, nhưng tôi vẫn phải hỏi.
Ừ, cứ hỏi đi.
Oskar và cô... Hai người hẹn hò hay sao?
-Cái gì? -Tôi không rõ lắm, chỉ là ...
Cô thấy có vấn đề gì sao? Tuổi tác hả? Tôi nhiều hơn Oskar vài năm chứ mấy?
Xin lỗi. Không có vấn đề gì á? Chúng ta sắp là người một nhà rồi.
Cô không nghĩ là chuyện này có hơi ...
Ôi, thôi nào, chúng ta đâu có cùng cha mẹ. Cô nói cứ như thể là sắp loạn luân tới nơi rồi ấy.
Nhưng cũng phải thú thật là, em trai cô khá “chiến” lúc ở trên giường đấy.
-Trời ơi, tôi không muốn nghe chuyện đó đâu. -Có sao nói vậy thôi.
-Chuyện giữa cô và Oskar là nói xạo phải không. -Ờ.
Tôi cứ muốn trêu cô vì nhịn không nổi. Trông cô cứ khờ khờ sao đó.
Ơ mà tôi xin lỗi, ý tôi không phải là khờ khạo đâu
-Tôi không có ý nói cô ngốc hay gì cả -Không sao đâu.
Oskar nói chẳng mấy khi cô về thăm nhà.
-Ừ, lần gần đây nhất là từ giáng sinh năm ngoái. -OK.
Ừm, tôi thấy khi cô về nhà thì dượng Lasse có thái độ khác hẳn.
Thế này nhé, có thể tôi trông có vẻ khờ, nhưng không có nghĩa là ai cũng có quyền đánh giá tôi
Không phải đâu mà, tôi không có ý đó đâu. Chỉ là một chút quan sát thế thôi.
Mia này, xin lỗi nhé vì lúc mình ở trên phà, tớ có hơi …
-”Duyên” quá đó hả? -Ừm, chuẩn
Mia, xuống đây dì nhờ chút chuyện có được không?
Ăn quả mâm xôi không?
Dì nghĩ mình có thể mở rộng thêm khu này.
Có thể là một phòng nghỉ cho khách, hoặc một cái hành lang, được không nhỉ?
-Con nghĩ sao? -Vâng, ý tưởng khá ổn đấy ạ.
Ta có thể xây một không gian ở đây...
… với cửa kính lớn để có thể ngắm cảnh rừng.
Ba con đâu rồi?
Ông ấy có một cuộc hẹn gấp ở thành phố.
-Thế nên ba không đến đây ạ? -Ủa, vậy ổng không nói gì với con sao?
-Không. -Kỳ quặc nhỉ.
Dì vô nhà để nấu bữa tối đây. Con và Frida về phòng dỡ hành lý đi. Ta sẽ ăn sớm đấy.
Xin chào, tôi là Lasse Sundström đây. Vui lòng để lại lời nhắn. Tôi sẽ gọi lại ngay. Cảm ơn và tạm biệt.
Chết tiệt, ba à. Ba chẳng những không đến mà còn để con lại một mình ở nơi vắng vẻ thế này.
Con có quen mấy người này đâu.
Nhờ ơn của ba hết đó!
Mia đâu rồi nhỉ?
Không biết nữa. Để con đi tìm cô ấy.
Nhớ mang đèn đi nhé. Có khi con bé bị lạc. Gái thành phố mà.
Cô ấy có mang điện thoại mà mẹ.
-Mẹ biết là con bé hơi khó gần. -Vậy ạ?
Nhớ tử tế với nó nghe con.
Đây mang theo thuốc lá và rượu luôn.
-Mẹ có ý gì thế? Con lúc nào chả tử tế. -Thôi đi nhanh đi.
Cậu trốn ở đây à?
-Uống thêm chút rượu nhé? -Ừm.
Cậu đã kết hôn chưa?
Không hẳn.
Tớ đã đính hôn...
...trong khoảng 5 tháng, 3 tuần và 2 ngày.
Rồi sao?
Tớ phát hiện ra mình đính hôn với một người xa lạ
-Vậy mà lại cứ tưởng là đã hiểu rõ. -Thế là anh ta đã không thể tiếp tục đảo lộn cuộc sống của cậu nữa nhỉ?
Đâu có. Không đến mức như vậy. Tớ chưa gặp ai khiến tớ như thế cả.
Và cũng không chắc là tớ muốn quen một người như vậy.
Cảm ơn nhé.
Tớ vẫn không thể tin được cậu lại nghiêm túc nghĩ rằng tớ và Oskar hẹn hò.
-Sao không? Mình đâu biết cậu từ trước. -Nhưng cậu hài hước lắm. Tớ thích điều đó.
Lại đây, tớ sẽ cho cậu xem mấy thứ.
Tớ nghĩ chúng ở đâu đó quanh đây.
Nhìn kìa.
Muốn uống thêm cà phê không ? Còn nhiều lắm.
-Mia này. -Không cần đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.