The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Anh đã làm em tổn thương sâu sắc.
Lúc đó em cảm thấy thế nào?
Buồn bã… hay là căm ghét anh?
Dù có hối hận đến đâu thì anh cũng không tìm ra câu trả lời.
Dù vậy, tất cả những gì anh có thể làm là tiếp tục tìm kiếm em.
Người anh đã gặp mùa xuân năm ấy,
người anh yêu như cánh hoa rơi.
Hoa anh đào nở rộ rồi.
Đúng vậy.
Tuần sau sẽ nở bung hết đấy.
Đã đến mùa ngắm hoa rồi.
Tôi bận đến nỗi không để ý rằng đã sang xuân.
Tuần sau nữa sẽ có mưa, nên tuần sau là ổn nhất.
- Tuần sau à? - Vâng.
Cô có dự định gì vào kì nghỉ lễ không?
Không hề.
Anh vẫn bận như mọi khi à?
Không hẳn.
Làm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp ngầu thật đấy.
Giờ anh đang chụp gì?
À…
Để tôi đoán nhé. Hoa anh đào à?
Vâng.
- Ôi, chà. - Hoa anh đào.
Thật đáng yêu.
Ồ, phải.
Cô có muốn đi với tôi…
- Còn làm gì vậy? Lấy khăn đi! - Vâng!
Anh ổn chứ?
- Có đá không? - Có.
- Ở đâu? - Phía sau.
- Tôi rất xin lỗi! - Anh ổn chứ?
Em đã khóc.
Vì cái dái tai cỏn con của anh.
Anh gặp em lần đầu vào sáu tháng trước.
Đó là một ngày như bao ngày khác.
Tôi là Ariake Misaki, hôm nay tôi sẽ là thợ cắt tóc của anh.
Bị dụ bằng phiếu giảm giá,
tôi đang ngồi đó, bối rối vô cùng, thì em xuất hiện.
Anh muốn cắt thế nào ạ?
Hả?
Nhờ cả vào cô vậy.
Vâng.
Anh nghĩ sao?
Trông có vẻ…
Gọn gàng hơn mọi khi nhiều.
Tốt quá!
Nói thật, tim tôi đập thình thịch luôn.
Anh thấy đấy, anh tình cờ lại là
vị khách đầu tiên của tôi.
Em cười thật rạng rỡ.
Sau đó, mỗi tháng một lần anh lại tới tiệm làm tóc Penny Lane.
Anh có biết không?
- Anh có hai xoáy tóc đấy. - Ừ.
Người ta nói người có hai xoáy là thiên tài bẩm sinh đấy.
Từng chút một, chúng ta dần nói chuyện nhiều hơn.
Khi em nhắc đến bộ phim em thích,
anh đã xem đi xem lại nó trước khi đi cắt tóc lần sau.
Khi biết em đang độc thân,
anh đã vui đến mức chừng này tuổi còn đến công viên chơi đu quay.
Để tôi đoán nhé. Hoa anh đào à?
Vâng.
Cuối cùng, khi anh lấy hết can đảm để rủ em đi chơi…
Ồ, phải. Cô có muốn đi với tôi…
Tôi rất xin lỗi.
Không sao đâu. Cô đừng lo.
Đó là vì tôi quay đầu…
Không, là lỗi của tôi!
Tôi sẽ trả viện phí và đền mọi phí tổn.
Tôi sẽ làm mọi thứ anh muốn.
Việc gì cũng được?
Vâng.
Nếu vậy thì…
Cô có thể ngắm hoa anh đào với tôi không?
Hẹn hò với tôi đi.
ARIAKE
Cho anh số của thằng nhóc dái tai đó đi.
Anh sẽ săn lùng nó, cắt luôn dái tai kia của nó
làm thịt băm!
Thôi đi!
Đừng nói chuyện đó khi em đang ăn món trông giống cái tai chứ!
Dù sao thì em cũng phải đi xin lỗi cậu ấy.
Đừng ngốc thế. Nó nói ổn thì là ổn.
Anh còn từng gãy rất nhiều xương…
Vì anh yếu và thua ở hiệp bốn chứ sao.
Anh đã nói rồi, là hiệp tám.
Anh đừng có lại nói chuyện đó nữa!
Em đã hứa sẽ làm bất cứ việc gì rồi. Anh đừng can thiệp.
Nó không thể đứng ngoài được, Misaki.
Kể từ khi bố mẹ cháu qua đời,
nó đã coi mình như bố cháu rồi.
Đúng không?
Nó thành bản tính rồi, Misaki ạ.
Cháu biết ơn anh ấy, nhưng đôi khi anh ấy hơi quá đáng.
- Cô ấy nói rồi. - Các bác uống nhiều quá rồi.
Xin đừng mở bàn thờ khi chưa được phép.
Tôi phải hỏi,
sao cô lại hẹn hò với Takashi thế?
Cô xinh đẹp
lại còn làm ở một công ty mỹ phẩm có nhiều sản phẩm mới.
Cô thấy gì ở cậu ta hả?
Xin lỗi?
Tôi nghĩ cũng được mà.
Hả?
- Ôi không! - Thật à?
Thật sao?
Chuyện hẹn hò với chàng nhiếp ảnh gia sắp nổi.
Hả?
Em không xem đó là hẹn hò đâu.
Chỉ là bồi thường thiệt hại thôi mà.
- Bồi thường? - Thiệt hại?
Cái gì?
Ngừng chơi càng lâu thì sẽ càng khó nhập cuộc trở lại.
Lo chuyện của em đi, chết tiệt.
Còn anh thì sao?
Có gì phải lo đâu!
- Thật sao? - Tôi muốn thanh toán.
Tôi rất xin lỗi về rắc rối mình đã gây ra.
Mắc lỗi lúc làm việc thì hãy làm việc để sửa sai.
Hiểu chưa?
Vâng.
Vậy vào việc thôi.
- Cùng cố hết sức nhé. - Vâng.
Được rồi, chuẩn bị đi.
- Vâng. - Vâng.
Ôi không, lại một sợi nữa.
Cái gì cơ? Tóc bạc à?
Gần đây tôi có nhiều tóc bạc lắm.
Để tôi cắt cho nhé.
Chắc phải nhuộm thôi.
Chắc là do căng thẳng đấy.
Ừ, công việc này đúng là ác mộng.
Đúng rồi đấy!
Về buổi hẹn hò. Xin lỗi vì muộn vậy mới liên lạc.
Là tôi, Asakura Haruto.
Cho tôi xin hóa đơn với ạ?
Tôi xin lỗi.
Về buổi hẹn hò ta đã thỏa thuận hôm trước,
tôi muốn hẹn vào thứ Ba tuần sau, theo lịch của cô.
Gặp nhau lúc 11:00 sáng
ở cửa phía nam Ga Shinjuku nhé.
Xin lưu ý rằng không phải là Southern Terrace, mà là…
"Rất mong được gặp cô".
Ôi chao.
Trịnh trọng thế không biết.
ARIAKE MISAKI
Đã rõ. Tôi cũng rất mong chờ
- được gặp anh. - Được rồi!
Tôi muốn được giúp anh chụp ảnh.
Tôi phải xin lỗi
vì đã nói dối cô ấy.
Trở thành nhiếp ảnh gia là ước mơ của tôi.
Khi tôi tốt nghiệp trung học,
bố đã cho tôi máy ảnh Nikon F3. Tôi xem nó như là cơ hội cả đời có một
khi lên đường tới Tokyo.
Tôi thấy Tháp Tokyo quá khoa trương.
- Xin lỗi! - Và đám đông làm tôi sợ phát khiếp.
Nhưng tôi rất vui khi được chụp ảnh ở thành phố mà tôi mơ ước.
Đó là bức ảnh đầu tiên của tôi.
Tuy nhiên…
Làm thế thì hỏng góc chụp mất, đồ ngốc!
Dùng cái đầu đi!
Chú ý đi, chết tiệt! Thôi đi. Makoto, cô làm đi.
Được rồi.
- Đi sắp đặt màn hình đi. - Xin lỗi.
Tôi đã được vào làm thực tập ở một studio chụp ảnh.
- Thử máy! - Nhưng công việc khó khăn hơn tôi nghĩ.
Asakura.
- Và tôi thấy mình kém hơn người khác . - Dây cáp này hỏng rồi.
Vâng.
Hẹn gặp lại.
Tạm biệt.
Tôi nghỉ việc trong vòng một năm.
- Tuyệt! - Tuyệt vời!
- Tuyệt quá! - Tuyệt!
Sau đó, tôi chuyển qua làm thêm đủ nghề.
Tôi tự nhủ rằng mình chỉ đơn giản
đang nạp lại năng lượng.
Chỉ là tạm nghỉ thôi.
Cho đến khi trái tim tôi lại muốn bấm nút chụp một lần nữa.
Tôi là Ariake Misaki, hôm nay tôi sẽ là thợ làm tóc của anh.
Anh muốn cắt thế nào ạ?
Đó là khi
anh gặp em.
Nhìn em căng thẳng cắt tóc cho anh,
làm anh nhớ lại bản thân mình lúc trước.
Mà này, anh làm nghề gì thế?
À…
Tôi chụp ảnh.
- Ảnh ư? - Vâng.
Anh là nhiếp ảnh gia à?
À, vâng.
- Chà! - Tôi chỉ mới vào nghề thôi.
Tuyệt quá.
Anh không chụp ảnh à?
À…
Còn cô thì sao?
Sao cô muốn trở thành thợ làm tóc?
À…
No comments yet. Be the first to leave one.