王朝的女人·杨贵妃
The first 200 lines.
Trong khi, La Mã tự hào về sự vĩ đại trong việc phát triển các tầng lớp của mình....
khi so sánh với nền văn hóa đa dạng của Đại Đường
trong lĩnh vực khoa học, nghệ thuật và học tập.
Một Đại Đường với lòng khoan dung rộng lượng,
không cần phải hô hào sự vĩ đại của lãnh thổ nước mình.
Mà chỉ đề cao sự khiêm tốn giản dị.
Sau một tháng đến Trường An,
tôi có được vinh hạnh diện kiến hoàng đế Đại Đường,
người mà tôi rất muốn được trò chuyện cùng
cho dù là trong lĩnh vực chính trị hay tín ngưỡng.
Đây là nơi nào vậy?
Đây chính là Đại Đường.
Sứ thần của đế quốc Byzatine xin được tiếp kiến.
Nghe nói sứ thần các hạ tinh thông âm luật.
Như bệ hạ đã biết,
âm nhạc đúng là một phần quan trọng trong đời sống của tôi.
Nếu các hạ không phiền,
ta muốn nghe khúc hát bi tráng của quý quốc.
Nếu bệ hạ ân chuẩn,
tôi xin được phép giới thiệu cho ngài những bài hát mừng của đất nước tôi.
Chuyện đó cứ để dành cho lần sau.
Hôm nay, trẫm muốn nghe khúc hát bi tráng.
Lúc đầu, tôi không thể đoán được
tâm ý của nhà vua.
Sau đó, tôi biết được là quân đội đã chiến thắng trận đánh nơi biên giới.
Tuy nhiên, nhà vua đã quyết định hủy bỏ buổi lễ mừng thắng lợi.
Thay vào đó, ngài ấy quyết định cử hành
lễ tôn vinh cho những binh sĩ đã tử trận của cả hai bên.
Đây chính là Lý Long Cơ, hoàng đế Đại Đường.
Điệu múa như đang hòa vào sự bi thương nơi vũ nữ ấy.
Là nữ nhi nhà nào vậy?
Nàng ấy là Thọ Vương Phi được thần thiếp chọn cho Mạo Nhi.
Thần thiếp đã lệnh cho nàng ấy hôm nay thực hiện vũ khúc này,
để cho người đời biết vũ nghệ của nàng ấy có thể
đảm đương những dịp lễ hội quan trọng của đất nước.
Xứng đáng là người của hoàng gia.
Nàng ấy nên là người của nhà trẫm.
Tiểu nữ với điệu múa lúc nãy là ai?
Là con gái của nguyên Thục Châu Tư Hộ, Dương Huyền Đàm,
tên là Dương Ngọc Hoàn.
Sau khi phụ mẫu nàng ấy qua đời,
được nuôi dưỡng tại nhà của anh họ Dương Quốc Trung ở Trường An.
Vậy thì bây giờ nàng ấy sẽ là Thọ Vương Phi mà ta đã chọn.
Sắp xếp cho nàng ấy ngày mai đến gặp ta.
Rõ.
Khai bóng.
Thái tử, cố lên.
Thọ Vương mới là chủ lực.
Chạy nhanh vậy, sao biết ai với ai?
Mời đặt cược.
Ông là Dương Quốc Trung?
Sao bọn họ lại đánh người?
Lệnh muội là Dương Ngọc Hoàn?
Đúng là tiểu muội. Tôi là Dương Quốc Trung, anh họ của muội ấy.
Ông là đương gia trong nhà?
Phải.
Thế thì được.
Muội ấy làm sai gì à?
Vậy thì chuyện của muội ấy không liên quan đến tiểu nhân.
Đương kim Thánh thượng và Huệ phi nương nương yêu mến lệnh muội Dương Ngọc Hoàn của ông,
có ý chọn nàng ấy là phi tử của Thọ vương.
Thọ vương là ai?
Chính là người kia.
Chiều nay, Dương Ngọc Hoàn phải vào cung...
để bái kiến Huệ phi nương nương.
Chúc mừng Dương gia.
Mẫu phi.
Thái tử không bị thương chứ?
Không sao cả.
Xin lỗi. Con lỡ tay làm Thọ vương bị thương.
Ta thấy hết cả rồi.
Vãn Hương Ngọc.
Cô nương Dương gia đến.
Truyền nàng ấy vào gặp ta.
Hương Tuyết Lan.
Mau quỳ xuống.
Dân nữ Dương Ngọc Hoàn,
bái kiến Huệ phi nương nương.
Bình thân.
Nếu như lúc nãy hạ nhân có làm điều gì không phải với cô,
cô đừng ngại nhé.
Ta sẽ trách phạt bọn họ.
Đa tạ Huệ phi nương nương.
Thọ Vương nhất định sẽ thích cô.
Sau này chúng ta là người một nhà rồi.
Nương nương, dân nữ....
dân nữ có thể gặp Thọ Vương trước không?
Các người bảo tôi lấy ngài ấy,
không gặp ngài ấy,
thì sao tôi biết là tôi có thích ngài ấy không?
Gặp xong rồi thích thì sao?
Không thích thì sao?
Tôi nghe nói nương nương và thánh thượng,
đã gặp mặt nhau trước hôn lễ.
Chúng ta nào chỉ là gặp mặt,
Thánh thượng và ta là thanh mai trúc mã.
Ta thích tính cách của cô.
Ta sẽ vì cô phá lệ một lần.
Cô nương Dương gia xin đợi chút.
Con trai thứ 18 của hoàng đế Đại Đường, Lý Mạo hôm nay cử hành hôn lễ.
Cô dâu là Dương Ngọc Hoàn, một cô gái dân thường
tuy không mang dòng máu hoàng gia nhưng không thiếu tài năng bẩm sinh.
Nàng chính là cô gái với điệu nhảy mà chúng ta đã thấy ở lễ tưởng niệm.
Hôn lễ của hoàng tử ở thế giới chúng ta rất có thể là một chiêu trò chính trị
được dùng để liên kết với các nước khác.
Nhưng điều đó có vẻ không quan trọng với Đại Đường.
Có thể do họ không cần điều đó.
Thần thiếp và điện hạ đều đã xem qua bức họa của nhau.
Nhưng kể từ bây giờ, chúng ta chính là phu thê.
Xin điện hạ lập thề.
Ở hôn lễ chẳng phải đã lập thề rồi sao?
Đó đều là những lời nói cho người khác nghe.
Thiếp chỉ muốn ngài nói cho một mình thiếp nghe.
Nếu như chúng ta không thật lòng với nhau,
vậy thì điện hạ cứ ở bên nữ nhân trong bức họa đó cả đời.
Dù sao thì nàng ấy cũng sẽ không già đi.
Cũng sẽ không có bệnh.
Càng không làm điện hạ nổi giận.
Thọ Vương ta, Lý Mạo,
sẽ yêu Thọ vương phi, Dương Ngọc Hoàn...
như yêu bản thân mình vậy.
Lúc nãy, bọn họ đều ở đây sao?
Bọn họ ở đây ngay từ đầu.
Bọn họ phải chờ ở đây cả đêm để phục vụ chúng ta.
Đây là gì?
Sau khi xong việc, sợ là...
dùng để...
Như vậy thì sao người ta ngủ được đây?
Thọ vương phi, người không sao chứ?
Ngài hay thật, ngài cố ý.
Không được trách ta. Là do nàng không chịu đứng yên.
Thái tử,
phụ vương quá yêu chiều Thọ vương và Huệ phi rồi.
Giờ lại thêm Dương Ngọc Hoàn.
Đệ muốn nói gì?
Gia đình này sớm muộn gì cũng sẽ đoạt lấy ngôi vị thái tử của huynh.
Bệnh tình của đứa bé đã đỡ hơn chưa?
Ngày mai, ta sẽ phái thái y đến kiểm tra.
Không dám làm phiền Huệ phi nương nương.
Con cái là trời.
Thái tử muốn chơi trò bắn tên mũi bằng với Thọ vương.
Chờ chút.
Huệ phi nương nương.
Các người đã lấy nhầm tên rồi phải không?
Hoàng đế La Mã gởi lời chúc đến bệ hạ.
Đồng thời cũng có gởi lời nhắn đến.
Ông nói đi.
Bệ hạ,
đế quốc của ngài ở phía Đông,
đế quốc của chúng tôi ở phía Tây.
Ở giữa chúng ta là đế quốc Caliphate.
Chúng tôi biết là họ đã liên tục
đe dọa biên giới nước ngài.
Nếu như hai đế quốc có thể liên kết hoạch định một kế hoạch chiến đấu,
chúng ta có thể hủy diệt chính quyền họ.
Và chia đều lãnh thổ của họ.
Khu vực hạch tâm của ta ở Trung Nguyên,
Lợi ích hạch tâm của ta cũng ở Trung Nguyên.
Khi con người muốn có được tất cả lợi ích của toàn thiên hạ,
cũng đồng thời sở hữu cả rắc rối của toàn thiên hạ.
Giờ tôi đã hiểu sự thông tuệ của bệ hạ.
Hơn nữa, tiêu diệt nước Caliphate,
biên giới của ta lại sát cạnh nhau,
lại có rắc rối mới.
Ngọc Hoàn bái kiến phụ hoàng.
Bình thân.
Đây là vương phi Dương Ngọc Hoàn
của con trai thứ 18 của ta, Thọ vương Lý Mạo.
Còn đây là sứ thần Tacitus của đế quốc Byzantine,
ông ấy là một giám mục.
Đồng thời cũng là một nhà âm nhạc lỗi lạc.
Trước đây, tôi đã được nghe nói tiên sinh là một nhà âm nhạc xuất sắc.
Sở trưởng là đàn Không hầu phải không?
Không hầu?
Tức là đàn hạc của các vị.
Ngọc Hoàn có một thỉnh cầu nho nhỏ,
muốn bái tiên sinh làm thầy.
Không rõ có thích hợp hay không?
Tiên sinh Tacitus,
Thọ vương phi có căn cơ rất vững,
nó sẽ không làm ông thất vọng đâu.
Tôi hy vọng tôi không làm bệ hạ hoặc vương phi thất vọng.
Đa tạ phụ hoàng. Đa tạ tiên sinh.
Vậy chúng tôi xin được phép cáo từ.
Mời.
Mạo Nhi đâu?
Chàng đang rất tập trung...
xem vũ nữ của nước Arabia nhảy múa.
Vậy thì hãy đi giành lại sự tập trung của nó.
Ngự ấn ở đây.
Chính phụ hoàng đã gọi ta, phụ hoàng đã gọi ta.
Sau đó,
Đại Đường thịnh vương lại cho ta thấy một mặt khác.
Cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các hoàng tử...
để mưu cầu ngôi vị...
hoàn toàn không khác gì với những gì chúng ta đã trải qua.
Nghe nói rằng ba vị hoàng tử, bao gồm cả thái tử Lý Anh,
cầm đầu cuộc tập kích bất ngờ ban đêm vào cung điện đã bị cấm quân bắt giữ.
Làm hoàng đế Đại Đường nổi giận lôi đình đã hạ lệnh...
xử tử thái tử và hai hoàng tử khác vì tội tạo phản.
No comments yet. Be the first to leave one.