The first 200 lines.
.:. 13 Reasons Why S02E10.:. Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật
Cháu luôn là kẻ cộc cằn
hay ít nhất đó là điều người khác nghĩ
hay điều mà cháu muốn họ nghĩ.
Tớ ghét cậu vì bắt tớ làm cái này.
Không đâu. Thừa nhận đi, cậu thích nó, và cậu yêu tớ vì điều đó.
Nhưng Hannah, cậu ấy có thể nhìn thấu tất cả.
Được rồi, có chuyện gì vậy? Cả ngày nay, cậu có vẻ xấu tính.
Gì cơ? Tớ không có mảnh xấu tính nào trong người đâu.
Được rồi. Có một cậu bạn... ở trường.
Câu truyện hẫn dẫn rồi đó. Cậu ấy là ai?
Cậu ấy... có chất nghệ sĩ.
- Chất nghệ sĩ. - Và dễ xúc động.
Đều là ám ngữ của ''siêu gay'' hả?
Không, không phải vậy. Cậu ấy không phải kiểu của tớ.
Vậy ngài nghệ sĩ dễ xúc dộng có tên không?
- Ryan Shaver. - Chàng trai với cuốn tạp chí hả?
Chết tiệt. Ừa, cậu ấy hoàn toàn không phải kiểu của cậu.
- Cậu ấy đổ cậu hả? - Ừ. Không cần hỏi.
Nếu cậu đã nói vậy.
Nghe nhé, cậu ấy luôn cười với tớ, cậu ấy cười dù đấy không phải chuyện cười.
Và cậu ấy chạm vào tay tớ hay kiểu kiểu vậy.
Vậy cậu phản ứng thế nào khi cậu ấy chạm vào tay cậu?
Một phần trong tớ muốn nói, "coi chừng cái tay, đồ đồng tính."
Phần còn lại thì muốn tớ ẩn mạnh cậu ấy vào tủ và hôn.
Vì Chúa. Cậu gặp rắc rối rồi.
- Ừ. - Cậu phải hẹn cậu ấy đi chơi.
- Không. - Thôi nào.
Cậu phải giúp tớ lấy lại niềm tin với con trai tuổi teen.
- Không phải tên con trai nào cũng là Justin Foley. - Chứng minh đi.
Cậu ấy là người bạn thích thách thức cháu,
dù tôi thích điều đó hay không.
Mối quan hệ của Hannah và cháu là như vậy.
Bọn cháu nắm giữ bí mật của nhau.
Vậy em biết điều gì?
Ai đó không muốn em xuất hiện ở phiên tòa?
Em biết rất nhiều.
Em đã làm rất nhiều thứ.
Nhưng em không thể nói với cảnh sát?
- Hay bố mẹ em? - Không thể.
- Vậy chuyện này sẽ còn tệ hơn nữa? - Nhà trường mời em, không phải nhà Baker.
Nhà trường muốn em nói
về việc Hannah đã đổ lỗi cho rất nhiều người và muốn trả thù.
- Họ bảo em vậy à? - Không. Là luật sư của nhà Baker.
Chú ấy cũng báo trước chú ấy sẽ phải làm giảm độ tin cậy của em.
- Chết tiệt. - Em phá hỏng mọi chuyện.
- Với nhà Baker? - Ừ, với nhà Baker, với gia đình tớ.
Với chúng ta.
Vậy... bây giờ chúng ta là ''chúng ta'' hả?
Ý em là phải, chỉ là...
- Trước khi em phả hỏng hết. - Em không phá gì cả.
''Chúng ta'' không sao cả.
Nghe này, cậu không hiểu hả? Chắc chắn là ở Clubhouse.
Đúng vậy.
- Cậu đang phê hả? - Chúa ơi.
Không.
- Tớ không đem thứ đó về nhà nữa đâu. - Tớ không phê.
Chỉ đang mệt thôi.
Nếu cậu không hít thì cậu đã làm gì trong suốt 48 tiếng trước vậy?
- Tớ đã gặp mẹ. - Mẹ cậu?
Tớ tưởng cậu không biết bà ấy chuyển đi đâu.
Thì là có lúc tớ nói dối đấy.
- Chờ đã, vậy cậu về nhà hả? - Không, tớ gặp mẹ.
Bà ấy cho tớ chút tiền.
- Bà ấy cho cậu hả? - Đây. Của cậu đấy. Coi như là tiền thuê nhà.
- Cho đến khi tớ tìm được chỗ ở ổn định. - Giữ lại đi. Tỡ không phải trả tiền thuê. Nên...
Nếu có từng đấy tiền... sao cậu còn gọi cho tớ?
Cậu bảo cậu cần tớ.
Chỉ là... tớ chán làm những việc ngu xuẩn rồi.
Ừ.
Có lẽ tớ còn cần cậu làm thêm vài ba chuyện ngu xuẩn nữa.
Cháu, cháu cố làm một người bạn tốt... theo cách mà cháu biết.
Cậu ấy quay lại rồi à?
Ừ.
Đến cùng thì cũng có lúc phải dừng chạy trốn.
Tớ xin lỗi... vì tối hôm trước.
Cậu không nói gì quá đáng với tớ cả.
Tớ luôn thấy tức giận, Hannah.
Luôn tức giận kể từ khi cậu mất.
Và tớ không thể nói với ai.
Cậu nên nói với ai đó.
Ai đó còn sống.
Tớ đã cố quên cậu.
Tớ đã rất cố gắng.
Rồi tớ nhớ đến
khi ngồi trên sân thượng của Crestmont,
và làm tháp từ những hộp kẹo,
việc ghét zombie, luyên thuyên về Star Trek.
Star Wars thì đúng hơn Star Trek, nhưng thì thoảng là Star Trek.
Đưa tớ về nhà sau giờ làm, cùng ăn trưa với nhau,
và nụ hôn với cậu.
Tớ không thể quên nụ hôn với cậu.
Tớ nghĩ đó có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất tớ từng có
Trong khoảng 15 giây.
Tớ sẽ đánh đổi tất cả để lại được hôn cậu.
Nhưng không thể rồi.
Không bao giờ.
Vậy tại sao cậu ở đây?
Đôi khi cháu để cơn tức giận điều khiển mình.
Có lẽ là do mấy đứa bẩn tính ủng hộ mẹ Hannah.
Với cả kí hiệu này hả.
Họ sẽ dọn sạch chỗ này trước trận đấu.
Nên ngẩng cao đầu lên và chơi hết mình.
Để chuyện này làm phiền chúng ta hay ra sân vào tối nay
và cho họ thấy chúng ta là ai.
Chúng ta là ai vậy, HLV?
- Rõ ràng chúng ta là kẻ hiếp dâm. - Thầy không muốn nghe chuyện đó, hiểu chứ?
Chúng ta còn giải vô địch trước mắt bắt đầu từ tối nay.
Chứng minh là những người đó sai.
Sao thắng một trận bóng chứng minh được việc không phải kẻ hiếp dâm?
Cậu muốn nói gì hả, Dempsey?
Không. Không có gì. Cậu muốn nói gì không?
- Không. Tớ sẽ nói ở phiên tòa ngày mai. - Thôi đủ rồi.
10 phút tập ném xa. Bắt đầu! Làm đi!
Nếu cháu không làm vậy...
nó sẽ xơi tái cháu từ bên trong.
Con ngủ ngon chứ?
Con thấy ổn hơn chưa?
Vâng, con ổn mà, bố.
Cậu ta làm gì ở đây?
Con bảo cậu ta bỏ đi rồi. Con bảo cậu ta đã chạy trốn.
Này, không phải thế... Bố làm gì vậy? Bố.
- Cậu có gì để biện hộ cho bản thân không? - Mọi người đang nhìn kìa.
- Bố không quan tâm. - Con thì có! Này!
Bố nghĩ bố đang làm tổn thương ai?
- Những gì thằng nhóc con đó làm với con... - Cậu ấy không làm việc đó.
Bố, làm ơn, quay lại xe đi.
Khi chúng ta hành động vì tức giận,
hay sợ hãi...
Hãy cẩn thận đấy, chàng trai trẻ.
Chúng ta vô tình làm tổn thương người khác
Sau khi cháu quen với người yêu cũ của cậu ấy,
cậu ấy gọi cháu là đồ lẳng lơ,
con điếm,
con đĩ mập.
- Và bạn ấy là Lindsay à? - Vâng.
Và chsu có thể giải quyết được nếu chỉ là một - Đối - Một giữa cháu và cậu ấy,
nhưng khi ba người họ hợp sức lại, nó quá kinh khủng.
Cháu có thể nói tên
ba cô gái đã bắt nạt cháu ở trung học Ridgeview không?
Lindsay Patterson, Alicia Morris, hannah Baker.
Họ gọi cháu là "Sarah - Chết - Dẫm."
Họ tạo một nhóm trên Facbook để mọi người đăng những meme bẩn thỉu về cháu lên.
Họ luôn tìm cách để xô vào cháu khi ở lớp học
hay ở trên xe bus
hay ở trong nhà vệ sinh, nơi cháu luôn ngồi ăn bữa trưa của mình.
Và cháu từng nói chuyện này với ai không?
Mẹ cháu.
Bà báo lại với trường, và họ bị đình chỉ trong 1 tuần.
Sau lần đình chỉ đó, việc bắt nạt còn tiếp tục không?
Có và không. Lindsay, Alicia, và Hannah đã để cháu yên,
nhưng những học sinh khác ở Ridgeview ghét cháu.
Vì, cô biết đây, cháu là kẻ mách lẻo.
Cháu biết sẽ chẳng có gì thay đổi.
Không thể. Không phải ở đó.
Nên cháu đã bỏ học.
Vậy cháu bỏ học. Đó là hậu quả
của việc bị bắt nạt bởi những bạn gái đó, bao gồm cả Hannah Baker?
Vâng.
Không còn câu hỏi nào, thưa quý tòa.
Chúng ta cần đột nhập vào đó. Bọn tớ có kế hoạch rồi.
Kế hoạch thế nào?
- Bùm. - Nghiêm túc hả?
Kế hoạch đây hả? Cất vào đi.
- Hả? Tại sao? - Sao không phá cửa vào thẳng luôn?
- Vì như thế thì cửa sẽ hỏng. - Ừ.
Ý tớ là chúng ta phải đột nhập mà không để lại chút manh mối nào cả.
Bằng cách nào?
Để tớ lo. Tớ sẽ nhắn tin cho cậu.
Họ nghĩ việc đó sẽ giúp ích được gì chứ?
Chắc toàn một lũ thua cuộc thèm sự chú ý
và chẳng quan tâm sẽ làm tổn thương ai.
Ai sẽ tổn thương vậy?
Tớ và cậu
và những người muốn giữ chuyện của họ cho riêng họ, hiểu chứ?
- Chứ không phải bị in trên sân cỏ. - Hẳn rồi
- Nhưng không ai biết chuyện của cậu cả. - Cậu hiểu ý tớ mà.
Chúa ơi, có phải hai cô gái xinh đẹp nhất của trường Liberty đó không?
Đứng yên, đứng yên, để anh ngắm. Chỉ muốn nhìn gần hơn thôi. Tuyệt, tuyệt.
Những người đẹp nhất.
Anh tin là Damon Dawes từ Washington cũng phải đồng ý,
vì cách cậu ấy phát cuồng qua điện thoại khi kể về cô gái cậu ấy gặp hôm qua.
- Phải không? Phải không? - Ừ, vui đấy.
Thật ra anh phải thay mặt ngài Dawes mời các em đến chỗ cậu ấy tối nay.
Không được rồi.
- Hôm nay, bố em đang bực tức, nên là... - Cứ cân nhắc đi.
- Gặp lại em ở phòng tập nhé. - Ừ, hẳn rồi.
Nói tớ đó. Gặp cậu sau.
Này, sao vậy, Ryan?
Vẫn tiếp tụ vụ trên mạng hả?
Xin lỗi, không phải ai cũng tìm được bạn trai nóng bỏng
mỗi khi đến phòng tập boxing.
Mà hôm nay, cậu có buổi thẩm vấn? Sao còn ở đây?
Ừ, tớ là người cuối cùng.
Họ không cho cậu vào phòng xử án trừ khi cậu đã được hỏi.
- Tớ không muốn chờ đợi ở nhà. - Bố mẹ cậu không đến hả?
Không, họ... họ có việc
Muốn tớ đi cùng không?
Chúa ơi, không. Không. Thế này là được rồi.
Ổn thôi.
No comments yet. Be the first to leave one.