The first 200 lines.
Lydia! Kitty!
Ông Bennet, ông đã nghe gì chưa?
Netherfield Park cuối cùng cũng đã có người thuê. Ông muốn biết ai thuê nó chứ?
Nếu bà muốn tôi biết? Tôi ngờ rằng mình không có sự lựa chọn nào khác.
Kitty, chị đã bảo em thế nào về việc nghe trộm nhỉ?
Có một quý ông Bingley đến từ miền Bắc.
- Năm nghìn bảng một năm! - Thật á?
- Ông ta vẫn còn độc thân! - Ai độc thân thế?
Một ông Bingley nào đó, hình như thế. Kitty!
Làm thế nào mà điều đó có thể ảnh hưởng đến chúng chứ?
Ông Bennet, Làm sao ông trông có vẻ mệt mỏi thế nhỉ?
Ông phải biết rằng ông ta có thể sẽ cưới một trong số chúng nó.
Đấy có phải là mục đích ông ta đến đây chăng?
Ông phải đến viếng thăm ông ta một lần chứ
Chúa ơi. Mọi người...
Chúng tôi không thể đến thăm, nếu như ông ko làm, ông Bennet.
- Ông vẫn đang nghe chú? Ông chả bao giờ chịu nghe tôi nói cả. - Cha phải làm điều đó, Papa! Một lần thôi!
Không cần thiết. Tôi đã đến đó rồi.
- Thật ư? - Khi nào thế?
Ôi, ông Bennet, Làm sao mà ông có thể chòng ghẹo tôi như thế chứ?
Ông không có chút lòng trắc ẩn nào đối với thần kinh yếu đuối của tôi sao?
Bà nhầm rồi. Tôi luôn đề cao chúng đấy chứ.
Chẳng phải chúng đã là người bạn trung thành của tôi 20 năm qua.
Papa!
- Ông ta có tử tế không? - Ai?
- Có đẹp trai không? - Chắc chắn rồi.
Với 5,000 bảng 1 năm, Sẽ không vấn đề gì nếu ông ta có mụn cơm!
Ai có mụn cơm thế?
Tôi sẽ đồng ý để anh ta cưới bất kì đứa nào mà anh ta chọn.
- Vậy anh ta sẽ đến buổi khiêu vũ ngày mai chứ? - Bố chắc là thế.
- Ông Bennet! - Em sẽ phải có vải Muslin của chị!
- Em sẽ mượn đôi giầy mềm xanh của chị! - Chúng là của chị mà.
- Em sẽ làm việc may vá của chị trong một tuần. - Em sẽ sửa lại cái mũ mới của chị.
Hai tuần, em sẽ làm 2 tuần cho chị.
Nó không giống nhau! Nó không giống nhau.
Chị không thở được.
Em nghĩ là một trong những ngón chân mình rụng mất rồi.
Nếu tất cả các chàng trai không kết thúc buổi tối hôm nay mà không phải lòng chị,
Thì em không phải là người am hiểu về sắc đẹp.
- Oh men. - Không, cũng dễ để đánh giá thôi.
Cũng không đến nỗi tệ.
Những câu chuyện tầm phào thiếu tính hài hước nằm trong kinh nghiệm hạn chế của em.
Rồi một ngày nào đó, sẽ có người bị cuốn hút bởi đôi mắt của em,
Và rồi em sẽ phải xem lại cách nói chuyện của mình.
Rất vui vì ông đã đến.
Ai trong số những con công khốn khổ kia là ngài Bingley của chúng ta?
Người đứng bên phải. Bên trái là em gái anh ta.
- Còn cái người có vẻ mặt khó chịu kia? - Bạn thân của anh ta, ông Darcy.
- Trông có vẻ như là một tâm hồn nghèo nàn khốn khổ đây. - Có lẽ vậy, nhưng mà nghèo thì không đâu.
Kể đi.
10,000 bảng 1 năm, và anh ta sở hữu một nửa Derbyshire.
Một nửa khốn khổ.
Ông Bennet, Ông phải giới thiệu những cô gái của chúng ta ngay bây giờ.
Cười lên nào.
Mary.
Ông Bingley, con gái lớn của tôi như ông biết.
Bà Bennet, cô Jane Bennet, Elizabeth và cô Mary Bennet.
Thật vinh hạnh. Chúng tôi còn 2 đứa nữa Nhưng chúng đang khiêu vũ rồi.
Tôi rất hân hạnh được làm quen.
Và tôi xin giới thiệu, ngài Darcy của Pemberley ở Derbyshire.
Anh thích nơi này, ở Hertfordshire chứ?
Tôi rất thích.
Thư viện ở Netherfield, Tôi đã từng nghe kể, đó là nơi tốt nhất.
Nó làm tôi cảm thấy tội lỗi. Tôi không phải là một độc giả tốt Tôi thích ở ngoài trời hơn.
Oh, ý tôi là, tôi có thể đọc, tất nhiên rồi.
Và tôi không có ý là không thể đọc ngoài trời.
Giá mà tôi có thể đọc sách nhiều hơn. Nhưng dường như có quá nhiều thứ để làm.
Đó chính xác là những gì tôi muốn nói.
Mama, Mama! Mẹ không tin được đâu. Những điều mà con sắp nói.
- Nói đi! - Nó lại nói dối cho mà coi.
- Một trung đoàn đang đến đây! - Những sĩ quan ư?
Họ sẽ đóng quân ở đây trong suốt mùa đông.
- Những sĩ quan? - Sắp rồi.
Oh, nhìn kìa. Jane đang khiêu vũ với ngài Bingley.
Ông Bennet.
- Ông có muốn khiêu vũ không, ông Darcy? - Không nếu tôi có thể.
Chị không nghĩ là em đến để tìm chị đâu Có chuyện gì thế.
Chúng ta đã đi một quãng đường dài từ Grosvenor Square, phải không, anh Darcy?
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều cô gái đẹp như vậy.
Anh đã khiêu vũ với cô gái đẹp duy nhất rồi đấy.
Cô ấy là người đẹp nhất mà tôi từng gặp.
- Nhưng em gái cô ấy, Elizabeth cũng dễ thương đấy chứ. - Cũng rất được.
Nhưng vẫn chưa đủ để lôi cuốn tôi. Hãy trở lại với bạn nhảy của anh và thưởng thức nụ cười của cô ấy.
Anh đang phí thời gian với tôi đấy.
Xem kìa, Lizzie. Nếu anh ta thích em, thì em phải nói với anh ta.
Phải rồi.
Em sẽ không khiêu vũ với anh ta, thậm chí là với cả Derbyshire đi nữa,
Cứ để anh ta một mình với một nửa sự khốn khổ.
Đợi đã!
- Tôi thật sự vui, cô Lucas. - Anh khiêu vũ rất tuyệt, Bingley.
Tôi chưa bao giờ khiêu vũ nhiều như vậy.
Con gái tôi, Jane là một người khiêu vũ rất tuyệt, phải không?
Vâng, đúng như vậy.
Bạn cô, cô Lucas cũng là một cô gái thú vị.
Ồ vâng, tôi rất thích cô ấy.
- Đáng tiếc là cô ấy không được xinh xắn cho lắm. - Mama!
Ồ, nhưng Lizzie không bao giờ thừa nhận điều đó.
Tất nhiên, con gái tôi, Jane được cho rằng là đẹp nhất ở miền quê này.
Mẹ ơi, làm ơn đi!
Khi nó 15 tuổi, đã có một quý ông phải lòng nó.
Và tôi chắc rằng anh ta đã đưa ra lời đề nghị với nó.
Tất nhiên, anh ta đã viết tặng nó vài vần thơ lãng mạn.
Và điều đó đã phá hỏng mọi chuyện.
Tôi ngạc nhiên là ai có thể khám phá ra sức mạnh của thơ ca trong tình yêu chứ.
- Tôi nghĩ thơ ca là cái nguồn của mình yêu. - Của một tình yêu bền chặt.
Nhưng chỉ một vần thơ nghèo nàn cũng có thể giết chết nó.
Vậy thì cô có thể đưa ra lời khuyên gì cho tình yêu chăng?
Khiêu vũ. Cho dù bạn nhảy có vẻ không hoàn toàn tốt lắm.
Ngài Bingley đúng là người đàn ông theo đúng nghĩa.
- Có nhận thức, vui vẻ... - Đẹp trai, khá giàu có...
Hôn nhân không nên đề cao chuyện tiền bạc.
Chỉ có một tình yêu sâu đậm mới khiến em đồng ý kết hôn.
- Đó là lý do tại sao em cuối cùng chỉ là bà già ế ẩm. - Em nghĩ rằng anh ấy thích chị?
Anh ta khiêu vũ với chị suốt buổi và nhìn chị chằm chằm mỗi khi chị nghỉ đấy thôi.
Em sẽ để chị đi nếu anh ta thích chị. Trước đây, chị đã thích nhiều kẻ ngu ngốc hơn thế.
Chị là kiểu người dễ thích người khác.
Mọi thứ trên thế giới này đều tuyệt vời trong mắt chị.
Không phải bạn anh ấy. Chị vẫn không thể nào tin được những điều anh ta nói về em.
Ngài Darcy ư?
Em sẽ dễ dàng tha thứ cho tính kiêu ngạo của anh ta để anh ta không thể làm tổn thương em.
Nhưng không sao. Em nghĩ là chúng ta sẽ còn nói đến những điều này.
Anh ta đã nhảy với cô Lucas.
Chúng ta đều ở đấy mà, bà vợ thân mến.
Thật đáng tiếc, cô ta không xinh đẹp.
Sẽ có một bà cô ở đây và không lầm lẫn gì cả.
Lần thứ tư là nhảy với cô King,
Và lần thứ năm, lại nhảy với Jane.
Nếu mà anh ta không có ý gì thì thực sự anh ta đã phải bị bong gân rồi.
Cái cách mà ông đang nói,
Ông nghĩ rằng những cô gái của chúng ta sẽ thừa kế một gia sản lớn à.
Khi mà ông chết đi, điều gì sẽ xảy ra chứ...
Chúng sẽ phải dời đi, không nhà cửa và không có một đồng xu nào cho cái tên của chúng nó.
- Thôi nào mẹ, đã 10 giờ sáng rồi. - Một lá thư gửi tới cô Bennet, thưa bà.
Từ Netherfield Hall.
Ôi chúa ơi, chúng ta được cứu rồi!
Nhanh lên, Jane, Nhanh lên. Ôi, một ngày tuyệt vời!
Nó gửi từ Caroline Bingley.
Cô ấy mời con đến ăn bữa tối.
- Anh trai cô ấy ăn tối ở ngoài. -Ở ngoài ư?
- Con có thể đi xe chứ? - Để mẹ xem nào.
- Quá xa để đi bộ. - Điều này thật khó hiểu, anh ta ăn ở ngoài à?
Mẹ ơi, xe ngựa cho Jane?
Tất nhiên là không rồi. Nó sẽ cưỡi ngựa.
Cưỡi ngựa!
Lizzie.
Bây giờ nó sẽ phải ở lại qua đêm. Đúng như tôi dự đoán.
Đáng tiếc, những kỹ năng trong việc mai mối của bà...
là cực kỳ tiềm ẩn đấy
Mặc dù con không nghĩ vậy, nhưng mẹ có thể tạo ra mưa đấy!
"Những người bạn của con không chịu để con về đến khi con khoẻ hơn.
Trừ việc bị đau họng, sốt, và nhức đầu thì con không sao cả"
Nếu Jane có bị chết thì điều an ủi nó là có sự theo đuổi của ngài Bingley.
Người ta không chết vì cảm lạnh.
Nhưng chị ấy có thể chết vì xấu hổ vì có một người mẹ như vậy.
Con phải đi đến Netherfield một chuyến.
Quý cô Bathurst sẽ trang trí lại phòng khiêu vũ của cô ấy theo kiểu Pháp.
Có một chút không yêu nước, anh có nghĩ vậy không?
Cô Elizabeth Bennet.
Chúa ơi, Cô đi bộ đến đây à?
Vâng.
- Tôi xin lỗi. Chị gái tôi thế nào rồi? - Cô ấy trên tầng.
Cám ơn.
Chúa ơi, anh có nhìn thấy váy cô ta không? 6 inch ngập trong bùn.
Cô ta cứ như là người cổ xưa ấy.
Chị cảm thấy điều này không hay chút nào. Họ quá tốt với chị.
Em không biết ai sẽ cảm thấy vui lòng khi chị ở đây, mẹ hay ngài Bingley nữa.
Cám ơn vì đã chăm sóc chị gái tôi tử tế như vậy.
Chị ấy thực sự thấy thoải mái hơn cả ở nhà.
Rất vui lòng.
Ý tôi không phải vui vì cô ấy ốm. Tất nhiên là không phải rồi.
Tôi cảm thấy rất vui vì cô ấy ở đây. Bị ốm.
Ôi con heo của chúng ta.
Lưng đen nhưng không cùng giống với heo ở Norwich.
- Bây giờ, giống heo này... - Ông Bennet.
Sẽ phải làm gì đây. Nếu anh ta thực sự thích nó.
- Ai vậy? - Ngài Bingley.
Anh ta không quan tâm rằng nó chả có đồng xu nào cả.
Anh ta có đủ cho cả hai rồi.
- Làm thế nào để chúng ta gặp họ đây? - Dễ lắm!
Đợi mẹ với!
Làm rơi một vật gì đấy. Họ sẽ nhặt nó lên. Và chúng ta chỉ cần giới thiệu.
Những sĩ quan!
Anh viết nhanh một cách khác thường đấy, anh Darcy.
Cô nhầm rồi. Tôi viết chậm đấy chứ.
Anh thường phải viết bao nhiêu thư, anh Darcy.
Những lá thư cho công việc kinh doanh. Thật khó khăn khi nghĩ về điều đó.
Thật may mắn vì đó là công việc của tôi, không phải của cô.
Hãy nói với em gái anh là đã lâu tôi không gặp cô ấy.
- Tôi đã nói điều đó rồi. - Tôi thật sự ngưỡng mộ cô ấy.
Tôi thật sự ngưỡng mộ những thiết kế tuyệt đẹp của với những cái bàn.
Có lẽ cô sẽ để tôi tạm hoãn sự ngưỡng mộ của cô lại.
Không đủ giấy để tôi có thể miêu tả nó.
Những quý cô trẻ tuổi thật đầy tài năng.
- Ý anh là sao? - Họ thiết kế những cái bàn, chơi piano
và thêu thùa.
Tôi chưa từng gặp ai như vậy, nhưng người ta nói rằng cô ấy rất hoàn hảo.
Từ này không nên dùng quá tuỳ tiện.
Tôi chưa được biết nhiều người phụ nữ
- mà thực sự hoàn hảo. - Tôi cũng vậy.
Ồ vậy chắc anh phải hiểu rất rõ về điều ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.