The first 195 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi.
Tập trước trong 'Faking It'...
Tại sao cậu không thổ lộ cho bạn ấy tình cảm của cậu đi?
- Rõ ràng là cậu ấy cũng rất yêu cậu. - Chỉ như một người bạn thôi.
Cậu ấy đã cảm thấy một cái gì đó khi hai người hôn,
nên giờ cậu ấy mới tránh né cậu như vậy.
Tớ nghĩ là chúng ta vẫn nên chia tay.
Kể cho tớ về mấy viên thuốc mà cậu vẫn uống
mà không muốn người khác phát hiện ra đấy.
Thế còn Amy?
Bọn tớ chỉ giả vờ quay lại với nhau
cho đến khi mọi chuyện lắng xuống.
Không ai biết nữa đâu, chỉ có cậu thôi.
Nhìn thế thôi nhưng mà khá là khó đấy.
Đây, để tớ chỉ cho.
Đầu tiên, cậu phải làm 'ẩm' một chút.
Mm-hmm rồi gì nữa?
Rồi cậu phải vấy 'bẩn' một chút nhé.
- Thôi được rồi, hoàn toàn mất hứng rồi. - Ew, ew, ew, ew.
Thật đấy, thế là đủ cho tưởng tượng phim Ghost của tớ rồi.
Đây.
Sao thế?
Không có gì.
Tớ rất vui.
Cậu làm tớ vui.
Cậu cũng làm cho tớ thấy rất vui.
Khi nào chúng ta có thể vui vẻ hơn ở bên ngoài thế?
Ý tớ là, cả tuần này bọn mình đã lẩn trốn tại đây vào buổi tối rồi.
Cái mùi sơn này bắt đầu làm tớ thấy khó chịu lắm rồi đấy.
Chỉ thêm một chút thời gian nữa thôi.
Và rất may cho cậu,
tớ còn rất nhiều điều tưởng tượng nữa.
Mấy quyển sách của Nicholas Sparks có thể mất một tháng đấy.
Chính xác là phải chờ đến bao giờ nữa?
Cho đến khi Amy và tớ có thể bình tĩnh thông báo với tất cả mọi người
là bọn mình đã chia tay.
Rồi một khoảng thời gian thích hợp để chia buồn nữa.
Cùng lắm cũng chỉ sáu tháng.
Sáu tháng á? Thế là quá lâu đó.
Tớ biết, tớ rất tiếc.
Nhưng nếu mọi người trong trường đều nghĩ là tớ bỏ Amy vì cậu,
thì họ sẽ căm thù chúng ta hơn cả mấy cái công ty dầu đấy.
Còn Amy thì sẽ thấy ổn chứ?
100% luôn.
Chỉ là, tớ thật sự không thích nói dối.
Tớ cũng vậy... rất ghét là đằng khác.
Nhưng có một điểm thật tốt là cậu thật quá ư là gợi cảm.
Tớ nên đi trước khi thuốc ngủ của ba mẹ hết tác dụng.
Ngày mai tớ sẽ gặp cậu ở đây nhé?
Không được rồi.
Đó là đám cưới của mẹ Amy, nhớ chứ?
Oh, tớ quên mất.
Vậy hi vọng là tớ có thể cai nghiện cậu được.
"Và cuối cùng, hãy cùng nâng cốc mừng
"cho Farrah và Bruce.
Để cho ngày mai luôn được tốt hơn ngày hôm qua."
Vậy cậu muốn ý kiến siêu-ủng hộ
hay tình yêu-nghiêm khắc của tớ nào?
Tệ đến vậy à?
Tớ ghét mấy trò này.
Cậu làm giùm tớ được không?
Cậu biết là tớ rất thích cầm míc và một đám đông ủng hộ mà,
nhưng cậu sẽ làm được.
Hãy nói từ sâu trong con tim cậu.
Thế nếu như con tim tớ muốn nói một điều gì đó thật là ngu ngốc
mà không lấy lại được thì sao?
Không thể nào.
Con yêu, mẹ cần con phải...
Amy, chúng ta đã nói kỹ rồi.
Bà con đang ở dưới nhà đấy.
Cảm ơn Chúa là năm phút trước bà không xông vào,
khi bọn con đang 6-9.
Hôm nay là ngày cưới của mẹ.
Chúng ta có thể không nói chuyện này được không?
Bây giờ liệu mọi người có thể đi,
và giữ cho bà ấy tỉnh rượu suốt cả buổi lễ không?
Chúng ta không muốn lặp lại một màn như đám tang của anh họ Walter đâu.
Con sẽ xuống ngay.
Nhìn trông mẹ thế nào?
Đẹp lắm ạ.
Con nghĩ là cái váy này là chiếc đẹp nhất đấy ạ.
Mm.
Mẹ cũng thấy vậy.
Tớ rất thực sự mong mình không lận đận trong đường tình duyên như mẹ mình.
Hãy nghĩ như thế này đi: Cậu không thể tệ hơn được đâu.
Ai vậy?
Mẹ tớ đó mà. Bà ấy muốn mình tặng cậu một cái ôm.
Mm.
Tớ rất mừng khi bọn mình đã trở lại được như cũ.
Chỉ có hai chúng ta thôi.
Ừ, tớ cũng vậy.
Tớ đang bị bám theo đấy.
Để mình đoán nhé: tên hắn là Pablo nhỉ.
Kể từ khi tôi từ chối cậu ta, cậu ta đã luôn đăng tải mấy tấm ảnh
để cố quyến rũ tớ quay lại.
Siêu đáng thương luôn, nhìn này.
Cậu ấy đang tập huấn cho chuyến đi chống AIDS.
trong bộ đồ xe đạp vàng bó sát này.
Đó là màu yêu thích của tớ.
Nhìn những chú cún con mà cậu ấy vừa cứu kìa:
lai giữa giống bichon-poodle.
NGHĨA.LÀ chú cún trong mơ của tớ.
- Shane, cậu bị hoang tưởng rồi đấy. - Cậu có muốn thêm bằng chứng không?
Bam.
Cậu ấy là bạn đồng hành của Lauren đến đám cưới của ba cậu ấy à?
Và cậu ấy tự thắt nơ của mình này.
Tớ đã tự thắt nơ cho mình kể từ năm lên tám rồi, được chứ.
Đó là điểm đặc trưng của tớ.
Tớ tưởng cậu điểm đặc trưng của cậu là nói...
Đó là điểm đặc trưng của tớ.
Tớ rất tiếc khi khiến cậu ta phải đau lòng,
rồi hi vọng sau khi tớ nhìn thấy những tấm ảnh này rồi sẽ quay lại với cậu ta.
Có thể cậu nên làm vậy.
Đến đó đi.
- Ừ, đúng nhỉ. - Không, không đâu, tớ nghiêm túc đấy.
Hãy cùng đột nhập cái đám cưới đó nào
để cậu có thể bảo anh chàng tội nghiệp đó tiếp tục cuộc sống của mình.
- Thật ra đó không phải là... - Tớ sẽ lái xe.
Anh có nghĩ là mẹ em sẽ nghi ngờ rằng Amy là một nàng bóng không?
Nếu bà ấy phát hiện ra, thì em sẽ không ngớt nghe về vấn đề đó đâu.
Cưng à, mẹ em sẽ không phát hiện ra được dù là một nàng bóng
tại một nhạc hội của Melissa Etheridge đấy chứ.
Và liệu chúng ta có cần nói chuyện về vấn đề đó bây giờ không?
- Không. - Coi chừng đó.
Vậy bà ơi, bà thấy buổi lễ thế nào ạ?
Hơi bị nhiều Jesus hơn ý của bà.
Mẹ thích đám cưới đầu tiên nhất,
nhưng đám này vẫn khá hơn cái lần thứ hai rất nhiều.
Kỉ niệm "Lazy Eye" tuyệt lắm đúng không ạ.
Cho bà cái bình lại được không?
Bà không nghĩ là sẽ qua được nếu như không say xỉn một chút.
Cảm ơn cháu, Carmen.
Bây giờ thì hãy là một cô gái ngoan, và đi lấy cho ta một ly ginger ale chaser nhé.
Đúng rồi, Carmen.
Chắc rồi ạ.
Chà, con bé thật là đáng yêu.
Nhưng mà sao con bé không có bạn trai thế?
Hay là nó có thừa thêm một ngón chân hay cái gì đó?
- Chuyện phức tạp lắm ạ. - Oh.
Mm.
Xin chào, liệu tôi có thể có một ly gừng...
Liam, cậu đang làm gì ở đây vậy?
Tớ cần một chút 'sửa chữa'.
Cậu đáng lẽ không nên ở đây.
Đúng, nhưng thế mới nóng bỏng.
Thật là một đêm tuyệt vời.
Tớ chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc được đến vậy.
Tớ suýt là tin được cậu đấy.
Cậu nói thế là có ý gì?
Tommy vừa bỏ cậu,
mà cậu không thể ngừng cười và ăn nói lảm nhảm như một bà vợ của một anh bán hàng rong vậy.
Đầu tiên nhé, nụ cười của tớ là rất tự nhiên.
Thứ hai, giọng của tớ rất thích hợp cho những dịp thế này.
Và thứ ba, tớ mới là người bỏ cái đống đó..
Đúng rồi, xả ra đi.
Rõ ràng là cậu rất tức cậu ta.
Giận Tommy á? Không, hắn là đồ ngu.
Tất cả đều là lỗi của Shane Harvey.
Sao, cậu ấy đã làm cái gì thế?
Tớ không muốn lãng phí một đêm tuyệt diệu như hom nay
để nói về cái đồ gây chướng-tai đó.
Tóm lại thì, cậu ta không phải là người tốt.
- Whoo-hoo! - Yeah.
Đây là bài hát của chúng tớ!
Ồ, tớ chưa từng có một bài hát nào riêng cả,
nhưng, thôi được, bài này cũng rất ổn.
Không, không, không, không phải, không phải chúng tớ như "Chúng ta."
Chúng tớ ở đây là "Của Tớ và Amy."
Tớ phải đi đây.
Sẽ nhắn tin cho cậu sau.
Chờ đã, nhưng...
Ow.
Amy, con yêu.
Mẹ nói chuyện riêng với con ngoài kia được chứ?
Của anh này.
Anh biết ngay mà.
Anh...
Bắt thóp được anh rồi nhé.
Tớ không thể tin là mẹ lại quyết định cấm túc tớ trong vòng hai tuần liền.
Bọn mình chỉ nhảy thôi mà.
Rốt cuộc là gì chứ, phần tiếp theo của Footloose à?
Footlooser nhỉ?
Tớ rất muốn xem đó.
Có lẽ thay vì cái bài chúc mừng đần độn này,
tớ sẽ kể cho tất cả mọi người là vì sao mà mẹ tớ
lại tặng một cái áo bra độn khi tập thể dục trong lần sinh nhật thứ mười của tớ.
- Amy. - Sao thế?
Đừng bước về phía bên tối tăm đó.
Làm xấu mặt mẹ cậu trong đám cưới của bà ấy
cũng không làm cậu thấy tốt hơn đâu.
Nó sẽ chỉ khiến hai người càng thêm xa cách thôi,
và tớ biết là, trong sâu thâm tâm, đó không phải là điều mà cậu muốn.
Làm sao mà cậu làm được vậy?
Làm gì?
Hiểu tớ còn hơn là tớ hiểu bản thân.
No comments yet. Be the first to leave one.