The first 200 lines.
Vậy, hãng vận tải đã chở đồ đến chưa?
Hôm qua. Em và Chloe chỉ việc đến ở.
Một năm nữa, chắc em sẽ đóng đồ và dọn đi!
Này! Lần này thì khác. Em có việc mới, nhà mới.
- Rất háo hức. - Lần nào cũng nói thế.
Ồ, thật à? Em háo hức chuyển nhà lúc nào?
Denever, Madison, New England nè.
- Y hệt mẹ. - Tiếp là đi đâu?
Catherine, không thể cứ đưa Chloe đi mãi thế.
Em biết.
Hai người cần ổn đinh. Sao không sống cố định?
Để Chloe kết bạn và sống đúng nghĩa.
Em nghĩ sao? Ồ, tóc con bé vẫn còn hồng chứ?
Còn. Nó cố hòa nhập với bạn bè. Em lo kiếm tiền.
Mà em thực sự thích nó hơn rồi.
GHI NHỚ: ĐỔI MÀU TÓC
Người ta nói nhà Là nơi tim ta ở
Nhưng tôi không biết, liệu tôi đã ở...
trong nhà đủ lâu để không muốn rời.
Vì tôi không biết, liệu tôi đã ở trong nhà...
Đây rồi, Clo, nhà mới chúng ta.
Clo?
Clo!
Mẹ biết không giống nhà lắm.
Nhưng khung xương tốt.
À vâng.
Chắc là có xương thật trong đó, mẹ à.
Nơi này có điện, phải không mẹ?
Tất nhiên... Mẹ nghĩ vậy.
Điện thoại, nhắc mua bóng đèn.
Sẽ đặt lời nhắc.
Mấy ông già bé xíu là sao?
Nhìn cái mũ nhỏ và râu kìa. Thần lùn gác vườn đó.
Sao không ở trong vườn?
Con thấy piano dưới nhà chứ? Chắc chủ cũ để lại.
Nhà mới, đàn piano như mới.
Sân sau trông đầy hứa hẹn.
- Wi-Fi ở đâu mẹ? - Chiều nay mới lắp đặt.
Sao? Con sắp hết dung lượng.
Không sao đâu.
Sắp đến Thủ lĩnh Chiến đấu rồi, quan trọng lắm đó...
Wi-Fi nhà hàng xóm không khóa.
Cảm ơn, Wi-Fi 5G gia đình Edward.
Đột kích Thủ lĩnh Chiến đấu sau 1 phút.
DÒ Wi-Fi... THỬ LẠI?
Mình chưa vào được.
- Đột kích bắt đầu sau 5, 4 - Không!
- Vào đi! - ba...
Đột Kích Thủ lĩnh Chiến đấu bắt đầu.
Không!
Mình ghét nhà này!
Chà.
Cái gì đây?
Mẹ ơi. Xem con tìm thấy...
Mẹ ơi?
Mẹ mang tượng ông già nhỏ lên đây à?
Thần lùn chứ, mẹ chưa sờ đến.
Mẹ chắc không?
Tất nhiên.
Con nhớ máy hút bụi ở đâu chứ?
À thấy rồi.
Thấy rác trên đó thì đem xuống nhé. Bừa bộn quá.
MIỄN PHÍ
Này!
Rất vui khi lâu đài Frankenstein có người.
Thô thật. Chỉ bọn ở trường mới gọi thế.
Mà nghĩ đi, nó là lời khen đấy.
Frankenstein là nhà khoa học giỏi. Sai lầm mà vẫn giỏi.
Được rồi, càng nói càng dở.
Cố lên, Liam. Cố lên!
Xương nhà chắc. Không phải cậu không biết.
Nó giống nhà hoang cổ điển, hậu hiện đại, thời Victoria hơn.
Không phải Frankenstein, mà... Tớ là Liam!
Mạnh mẽ và lặng lẽ. Tớ thích.
Cũng yêu mái tóc hồng.
Xin một thần lùn miễn phí của cậu nhé?
Vậy là đồng ý à?
Mình nghĩ là đồng ý.
Nơi này cũng ổn định rồi nhỉ?
Thủ lĩnh Chiến đấu sao rồi? Con bắt hết bọn lâu la chứ?
Mẹ, bọn lâu la à? Chả có gì mà nói.
Hơn nữa, không có con thì đội vẫn chơi.
Ồ, là công việc.
Lát mẹ nghe.
Mai là ngày học đầu. Vui quá.
Lại là... ngày đầu.
Phải. Lại nữa.
Nãy con nói với ai vậy?
- Đồ kì cục. - Mẹ thấy dễ thương mà.
Mẹ!
- Con sẽ có bạn mới ở đây. - Không quan trọng.
Ta sẽ lại chuyển nhà,
rồi bạn mới cũng sẽ quên con.
Con nhắn cho bạn suốt mà.
Vâng, nhắn, mà có nhận gì đâu.
Mẹ biết chuyển nhà nhiều vất vả.
Nhưng thế mới cần ngôi nhà này. Nơi để ổn định.
Con biết.
Con sẽ ổn.
Mẹ đang cố, Clo. Thật đấy.
- Mẹ muốn cho con mái nhà. - Con biết rồi.
Con ổn.
Xin lỗi con yêu.
Không, tôi chưa kiểm tra email.
Vừa lắp Wi-Fi.
Đấy, tin nổi không. Mất thì giờ...
Con ổn.
Mẹ à?
Mẹ biết gì về gác mái trong nhà này không?
Môi giới không nói gì.
Mình mua nhà rồi, là sở hữu mọi thứ bên trong ạ?
Mẹ cho là vậy.
Tuyệt.
Đi nhớ khóa cửa. Yêu con.
Tạm biệt, nhà kỳ lạ.
- Bắt đi! - Một quả.
Ghi bàn! Rồi, nhanh lên!
- Tớ trống này. - Nhanh!
Chào cậu! Hàng xóm!
Ồ, vòng cổ ngầu quá!
Rất lấp lánh. Ngọc lục bảo à?
Alexandrite? Peridot?
Đừng nói về đá quý nữa. Làm cậu ấy sợ đấy!
Tớ là Liam, sợ cậu quên.
- Cậu ít nói. - Cậu nói quá nhiều.
Đúng thế!
- Bà tớ bảo tớ nói quá nhiều. - Ừ.
- Cảm ơn vụ thần lùn. - Có gì đâu.
Và, làm ơn, cứ lấy bao nhiêu ông già Noel tùy thích.
Họ làm tớ lạnh gáy.
- Chloe. - Chào.
Học xong đi chơi với các bạn tớ nhé?
Về bạn thì, có tớ thôi.
- Ai đó? - Brittany, Tiffany, Chelsea.
Hay còn gọi là Nhóm BTC.
- Nhóm BTC? - Họ là bộ ba quyền lực.
Họ không thấy hay, thì dẹp luôn.
Cứ như họ thở loại biệt khí
cho cậu dự tiệc cực đỉnh
và ai cũng là bạn cậu.
- Nghe tuyệt đấy. - Đừng tin họ, Chloe.
- Cẩn thận. - Coi chừng!
Ném hay lắm.
Trey đấy. Không sáng dạ lắm, DNA hiếm có.
- Mà hắn vui không? Ý là... - Nè! Người Mới!
Lại đây, muốn nói chuyện với cậu.
- Từ từ mà nghĩ... - Nghĩ rồi.
Ra cậu là Người Mới.
- Ừ. Tớ là Chloe. - Tên mèo của tớ đấy.
Tớ, Brittany.
Và hội bạn thân, Tiffany và Chelsea.
Ồ chuẩn đó B, hội bạn.
- Chelsea. - Xin lỗi,
Nghe này, Người Mới.
- Chloe. - Gì cũng được.
Trey.
Thích cậu rồi.
- Tớ à? Cậu nghĩ thế à? - Chắc chắn.
Và cậu biết đấy,
tớ thờ ơ khi cậu đu đưa với bồ cũ tớ.
Ồ, tớ không định...
Này, dây chuyền lạ quá. Nói xem cậu mua nó ở đâu.
- Thực ra tớ làm... - Tớ vừa có ý tưởng hay nhất.
Đi vũ hội với tớ, Tiff và Chels nhé?
- Ừ, chắc chắn. - Nhưng với một điều kiện.
Cho tớ mượn vòng cổ đó.
- Được, chắc rồi. - Tuyệt! Hào hứng quá.
Và cho tớ số cậu để nhắn tin.
Ta cần bàn xem cậu sẽ mặc gì,
tớ có vài ý tưởng.
Tạm biệt, Người Mới.
- Thế nào? - Tớ nghĩ vừa kết vài bạn mới.
Tớ sợ điều này. Tốt nhất là chỉ...
"Lại cảm ơn vì vòng cổ, Người Mới. Mặt cười." Ôi...
Gửi mình mặt cười! Tạm biệt, Liam.
Đừng để cậu ta ghi điểm.
Rồi họ rủ con cùng đi vũ hội.
Con đó, người mới.
Tuyệt quá, Clo! Thấy chưa?
- Mẹ biết mọi thứ sẽ ổn mà. - Dạ, gần như vậy.
- Điện thoại con cạn pin rồi. - Mẹ về nói tiếp.
Dạ. Gặp mẹ tối nay.
CẢNH BÁO: PIN YẾU
Thôi nào!
PIN 1% HÃY CẮM SẠC
Mày muốn gì? Mày... mặc kệ mày là ai!
Tránh xa tao ra!
Đồ ăn!
- Sao? Muốn nói gì à? - Ừ! Đồ ăn!
Đồ ăn! Chờ... chờ như tao đi.
Vì tao không phải đồ ăn. Không phải!
Ôi, đồ ăn!
Đồ ăn!
Của mày đây.
Đồ ăn!
Muốn nữa à? Ăn hết đi!
Đồ ăn!
Cà rốt! Tốt cho mắt.
Khoai tây nóng!
Trứng tươi!
No comments yet. Be the first to leave one.