The first 200 lines.
Hãng "Marmot - Film"
giới thiệu
bộ phim truyền hình
LADOGA
Diễn viên chính:
Kseniya Rappoport
Andrew Merzlikin
Alexei Serebryakov
Dmitry Nazarov
Yuri Kuznetsov
Jacob Shamshin, Vitaly Kovalenko, Oleg Fedoro, Andrius Paulavichyus
Kịch bản: Oleg Malovichko
Dựa theo truyện của Alyona Zvantsova
Giám đốc điều hành: Edward Moshkovich
Âm nhạc: Alexei Zubarev
Họa sĩ: Konstantin Pahotin
Đồng đạo diễn: Maria Semenova Maya Levkova
Trộm cắp - kẻ thù còn tệ hơn bọn phát xít.
Hắn ăn cắp thức ăn của những người dân Leningrad đói khát.
Hắn đã bôi nhọ những chiến công anh hùng của các bạn.
Theo quyết định của Ủy ban Quốc phòng nhà nước
đối với những kẻ tiếp tay cho địch
sẽ không có
và không cần tiến hành điều tra,
hay xét xử tại tòa án.
Vasia...
... muốn hút thuốc thì xin Sidor ấy.
Toàn tiểu đội, sẵn sàng!
Làm ơn đừng báo cho con trai tôi.
Ngắm bắn!
Anh em, hãy tha lỗi cho tôi!
Vasia, đừng nhìn!
Tại sao?
Ông ta là kẻ thù mà.
Nhằm mục tiêu!
Bắn!
Giải tán!
Đồ súc sinh!
Anh không cần đến đây.
Suýt nữa anh đã làm hỏng toàn bộ chiến dịch.
Thôi được!
Anh có quyền được biết.
Việc này chỉ kéo dài vài ngày.
Không cần phải hoảng sợ.
Họ sẽ không thể biết, nếu anh không tự làm lộ bản thân.
LENINGRAD
Quay người lại!
Đồng chí lái xe!...
Đường đến hồ Ladoga còn xa không?
Khoảng chừng 50km, nếu đi theo hướng này.
Này đồng chí!... Đồng chí kia!...
Mau đưa xe sang phía bên kia!
Để đây nguy hiểm lắm.
Được! cám ơn đồng chí!
Cám ơn!
Đi thôi!
Theo tôi!
Lục soát, tìm tất cả những gì là chất bột, chất lỏng, dầu.
Tất cả những gì đáng nghi ngờ.
Đại úy!... Anh nhìn xem!
Sao?
Tất cả tránh ra xa!
Ai ngủ giường này?
Có ai biết, đây là giường của ai không?
Của tôi!
Đây là cái gì?
Đừng đụng vào! Đó là...
Không...
Đó là thứ gì?
Hức... hức... nước canh...
... Stasik của tôi... uống canh đó...
Oái...
Kolsov!
Giải cô ta đến chỗ tôi thẩm vấn!
Tuân lệnh!
Đại úy!
Anh thật sự cho rằng, là cô ta?
Con trai cô ấy bị chết tại nơi này.
Đại úy!
Anh nhìn thấy không?
Gì cơ?
Anh có tận mắt nhìn thấy không?
Không, tôi không thấy...
Vậy làm sao anh dám chắc, rằng cô ta...
Cô ta được cài vào đây.
Cô ta làm việc ở đây.
Có cơ hội tiếp cận với hàng hóa.
Shlisselburg - cách Leningrad 30km.
Nhanh lên!
Cẩn thận!
Cô từ Berlin đến ư?
Từ Shpadau.
Còn tôi từ Liseberg. Chúng ta gần như là hàng xóm.
Trước khi bắt đầu, tôi cần biết mục đích thật sự của anh,
và chúng ta có bao nhiêu thời gian?
Đương nhiên rồi!
Chiến dịch mà chúng ta đang hoạch định
bắt buộc phải thành công tối đa.
Người dân Leningrad đói khát,
giờ đây như lũ thú hoang,
sẽ lập tức ngốn ngấu khẩu phần mà họ nhận được.
Vì thế, phải làm sao để chất độc không lập tức phát tác.
Điều đó có thể làm được.
Song tôi cần có thời gian.
Người Nga không đón mừng Giáng sinh, mà đón mừng Năm mới.
Đó chính là thời điểm chúng ta hành động.
Những kẻ vô thần!
Cô định tiến hành ngay, hay tôi được phép mời cô ăn bữa tối?
Nghe thấy không?...
... tôi khó chịu lắm...
... mau gọi ai đó đến đây!
92 phút.
Anh thấy thế được chưa?
Trông cô có vẻ hơi mệt mỏi.
Tôi không quen với chuyện này.
Cô nên thay đổi thái độ với những việc đó, Magda!
Chúng ta giết đi vài trăm người,
song lại cứu hàng triệu người
thoát khỏi sự chuyên chế, đói nghèo và bất công.
Đó là nhiệm vụ của chúng ta.
Còn một vấn đề nữa:
chất độc này rất kỵ nhiệt độ.
Nếu vậy chúng ta không thể cho vào bột, đúng không?
Cô dùng thêm cà phê?
Không.
Thế, xong rồi.
Đưa tôi!
Cho phép tôi ra ngoài. - Được!
Họ của cô?
Kaminskaja. - Nói to lên!
Kaminskaja.
Thành phần gia đình?
Cha tôi dạy học trong trường Tổng hợp, sau đó...
Hiện giờ... cha mẹ cô ở đâu?
Họ đã chết.
Nguyên nhân?
Do sốt thương hàn.
Tại Leningrad cô sống ở đâu?
Giấy tờ trong tay ông có ghi rõ.
Địa chỉ thường trú?
Phố Razezhzhaya, nhà số 3, căn hộ số 10.
Ở đó chúng tôi có một căn phòng.
Ai là cha đứa trẻ?
Con tôi đã chết.
Đứng dậy!
Đồng chí Đại úy, cho phép tôi ra ngoài.
Bây giờ hãy nói cho rõ:
Cô làm gì ở đây?
Con trai tôi...
... đã chết... ở đây.
Tôi không thể rời đi...
... thằng bé... thậm chí không được chôn cất.
Tôi... biết... lái xe.
Tôi có thể...
... có ích cho mọi người...
Cởi quần áo ra!
Tôi... oái...
Không được kêu!
Alioshenka!
Ông ta có đánh cô ấy không?
Không biết được...
... có lẽ là không.
Cởi hết quần áo ra!
Đủ rồi!
Kolsov!
Đem quần áo đi kiểm tra từng đường chỉ!
Đưa cô ấy đi!
Koschia!
Đưa cô ấy đi đâu?
Giữ cô ấy ở chỗ cậu.
Cô ấy là trí thức.
Đồng chí Đại úy, có thể hỏi anh một câu không?
Được!
Nghe họ nói, có thật là anh...
Đúng vậy!...
Họ mới thả tôi nửa năm trước,
mới khôi phục lại cấp bậc.
Xin lỗi anh.
Đồng chí Đại úy!
Đồng chí đã từng ra mặt trận chưa?
Chưa.
Tôi đã từng xin nhập ngũ,
nhưng họ không nhận.
Cậu học lái xe ở đâu?
Ở làng, tôi từng lái máy kéo.
Quê cậu ở đâu?
Ở Sinyavinski.
Ở đó bây giờ toàn tụi Đức.
Ở làng gia đình cậu còn ai?
Còn mẹ và đứa em gái.
Đồng chí Đại úy, vì thế tôi muốn xin ra trận,
để xóa sổ tụi Đức khỏi mặt đất.
Đừng, đừng đóng cửa!
Tại sao?
Để có thể kịp thời nhảy ra!
Từ xa không thể phát hiện được hố băng.
Nếu xe ô tô bị tụt xuống hố băng,
còn có 2 giây để nhảy ra.
Rất nhiều người trong đội xe hy sinh vì thế.
Dừng lại đây!
No comments yet. Be the first to leave one.