Specials

Release info

100 Days My Prince EP01-16
A Commentary by Candy8570

Tags

other
Published on: 2020-02-11
Downloads: 55
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Mang giáp tới cho ta.

Điện hạ, thần không thể để ngài ra chiến trường được.

Tránh ra!

Ngài sẽ đi vào chỗ chết đấy.

Vậy thì ta sẽ đi vào chỗ chết.

Dù còn nhỏ tuổi,

nhưng là một binh sĩ dũng cảm của Triều Tiên,

ta sẽ đánh bại kẻ thù của chúng ta và cứu thần dân của mình.

Tướng quân!

Cuộc chiến là của chúng ta.

Các ngươi đi cùng ta chứ?

- Bắt chúng! - Đứng lại!

Đứng lại đó!

Đứng lại!

Này, đứng lại!

Bắt lấy chúng!

Người Nữ Chân không đáng được khóc.

Lý Mãn Châu! Hôm nay, ngươi sẽ bại dưới kiếm của ta!

Kẻ nào dám ngắt lời ta?

Là huynh sao?

Suốt ngày chỉ đánh đám trẻ khác cho tới khi chúng thâm tím đầy mình.

Ta không đánh họ.

Chúng ta chỉ đang chơi trò binh sĩ thôi.

Huynh có phải binh sĩ đâu.

Chỉ có những tên ngốc mới hà hiếp kẻ yếu,

và điều đó không khiến huynh thành binh sĩ đâu.

Tên ngốc sao?

Muội không nhận ra ta là ai à?

Một tên ngốc đánh những đứa trẻ khác

chỉ vì phụ thân hắn làm quan lớn trong triều!

Sao muội...

Ta cảnh cáo huynh đấy.

Nếu ta còn thấy huynh đánh đám trẻ khác với lý do tương tự...

Đi thôi, Mak Gae.

Muội ấy đang nắm tay tên nô lệ đó!

Nhưng đó là ai vậy chứ?

Dong Ju à.

Vâng?

Lần này chơi trò thần thám đi.

Cách đây không lâu ta đã nhặt được một viên đá quý hiếm.

Vâng, là chữ "nhũng", tức là "vô dụng".

Có lẽ bảo bối ta tình cờ bắt gặp này

là điềm trời báo rằng chúng ta cần một vị vua mới.

Sao ngươi dám nói điều đó giữa thanh thiên bạch nhật thế này?

Không có gì là không thể, khi chúng ta nói tới chính nghĩa.

Ta đảm bảo

ngài sẽ lên ngôi báu.

Nhưng, ta không thấy thê tử của ngài

ở vị trí kế bên ngài.

Ngươi muốn ta ruồng bỏ thê tử của mình

và chiếm ngai vàng của đại huynh ta sao?

Ngươi nghĩ ta sẽ làm vậy sao?

Nếu ngài sợ hổ,

liệu ngài có để con nó sống không?

Yul này!

Sao con suốt ngày chỉ lo chơi chứ không chịu học thế?

Nhưng phụ thân bảo con vậy mà.

Đi chơi đi, vì quá khôn ngoan

sẽ chỉ khiến con bị Bệ hạ hiểu lầm.

Nhưng ít nhất con cũng phải học hết chương trình tiểu học chứ.

Học có quan trọng thế nào

thì thần dân, những người đang chịu khổ, vẫn là ưu tiên của con.

Con quá sức khôn ngoan rồi.

Tướng quân.

Nhanh vào trong và thay đồ đi.

Vâng.

Trời ạ.

Là lỗi của ta.

Ngài luôn cần phải cẩn thận.

Ngài không bao giờ biết điều gì sẽ tới trong đời.

Cô ấy 12 tuổi,

con gái Yun Bu Jun,

nguyên Thị vệ trưởng.

Tên là Yun Yi Seo.

Chẳng trách kiếm thuật của cô ấy lại xuất sắc như vậy.

Yun Yi Seo hả?

Có gì đó không đúng.

Ngài đã nhất kiến chung tình với cô ấy hay sao?

Không đời nào!

Ta chỉ nghĩ xem

nên làm thế nào với cô ấy.

Đương nhiên rồi!

Ta không thể bỏ qua tội lỗi của cô ấy khi dám đánh vào đầu người của vương tộc.

Đương nhiên là không.

Mấy người chắc rằng đã thấy Mak Gae bị lôi đi chứ?

Đúng là như vậy mà!

Cô phải nhanh lên.

Có tin đồn rằng tên điên này

ăn thịt người đó!

Phải, hắn ăn cả người, cả đầu luôn!

Mak Gae!

Mak Gae, cậu có ở đó không?

Mak Gae?

- Không... - Nhanh đi thôi.

Vừa đúng lúc, tên ngốc.

Muốn ăn đùi gà cùng chúng ta không?

Nhớ ta đã nói gì với huynh chứ?

Luôn buộc tóc gọn gàng,

và nâng khóe miệng lên, thế này này.

Đúng rồi! Với một nụ cười trên mặt, huynh trông đỡ đáng sợ hơn.

Cười tươi lên chút. Nào.

Một chút thôi. Chỉ một chút thôi.

Muội là một cô gái can đảm đấy.

Nam nhân đó không phải một người đáng sợ.

Chỉ là công việc của huynh ấy khiến huynh ấy nhìn đáng sợ thôi.

Dù là vậy, sao muội có thể

ngồi chung bàn với một kẻ hèn kém như thế?

Phụ thân đã nói vậy với ta.

Ông nói một binh sĩ vung kiếm để bảo vệ người của mình.

Nhưng những "người" này

không phải lúc nào cũng chỉ có quý tộc.

Gì cơ?

Nhưng cái đó vượt khỏi tầm hiểu biết của huynh, đúng không?

Muội cứ gọi ta là tên ngốc, nhưng không phải muội cũng vậy sao?

Trời vừa mưa xong, nên mặt đất trơn lắm.

Muội nên cẩn thận chỗ đặt chân bước.

Huynh đang bị chảy máu kìa...

Không cần lo đâu.

Không đau chút nào!

Ối...Đau!

Sao muội lại ấn vào nó?

Cái này sẽ giúp cầm máu.

Đáng ra muội nên giận ta chứ?

Ta đã lừa muội tới căn nhà đó

để trả thù muội...

Một người đức hạnh sẽ không bao giờ giận người

đã ăn năn hối lỗi.

Luận Ngữ của Khổng Tử sao?

Không.

Mạnh Tử...cũng sẽ không nói vậy.

À, Tiểu Học!

Là Tiểu Học, phải không?

Huynh không đọc, đúng không?

Sao tuổi này rồi mà huynh có thể vậy chứ?

Hoa mai thơm quá.

Là hoa anh đào, đồ ngốc.

Thấy không? Chúng là hoa anh đào đấy chứ?

Đẹp nhỉ?

Huynh thích tuyết hay những cánh hoa rơi này?

Ta thích...

muội.

Ta sẽ...

lấy muội.

Yi Seo!

- Tiểu thư! Tiểu thư! - Yi Seo!

Tiểu thư!

Huynh nên chạy đi.

Phụ thân ta rất nghiêm khắc.

Không sao đâu.

Ta luôn bị phụ thân phạt mà.

- Đi đi, ta không mách lẻo huynh đâu. - Yi Seo!

Nên không cần phải lo lắng.

Yi Seo!

Yi Seo!

Phụ thân!

Yi Seo...

Con đã ở đâu thế, nữ nhi của ta?

Đi thôi.

Thật là một gia đình ấm áp.

Con rất lo lắng.

Kẻ nghịch ngợm như muội ấy có thể gả cho ai chứ?

Cứ thế này, muội ấy sẽ không thể tìm được phu quân

và trở thành bà cô già.

Nhưng ta phải nói là, cô bé cũng rất đặc biệt đấy.

Làm sao mà cô bé còn khiến con lần đầu chạm tay vào sách thế?

Đây không phải vì muội ấy!

Con đột nhiên ngộ ra rằng có lẽ con nên học.

Vậy sao?

Nhưng, cô ấy là một cô gái xinh đẹp, phải không?

Đương nhiên rồi!

Cả đời mình, con chưa từng thấy...

Ta sẽ đi chùa vài ngày.

Để con đi với người.

Đây, ta đã giặt sạch nó rồi nên nhớ phải trả lại đấy nhé.

Mẫu thân à, cho tới khi người quay về,

con sẽ chăm chỉ đọc sách học hành.

Phụ thân đã sinh ra ta...

Mẫu thân đã mang thai ta.

Người cho ta uống sữa...

mang nặng ta...

Đức hạnh phụ mẫu sâu dày như đất.

- Công lao phụ mẫu... - ...mẫu thân mang thai ta.

- Người cho ta uống sữa. - Đức hạnh phụ mẫu sâu dày...

Mẫu thân mang thai ta.

Công lao phụ mẫu...

Người cho ta uống sữa.

...cao đến tận trời...

Phụ mẫu cho ta mặc ấm.

Mẫu thân mang thai ta.

Phụ mẫu cho ta ăn tới khi no bụng.

- Đức hạnh phụ mẫu sâu dày... - ...cho ta mặc...

Công lao phụ mẫu cao đến tận trời.

Là con cái,

ta phải làm tròn đạo hiếu.

Là con người,

sao ta có thể không là con ngoan của phụ mẫu mình?

Hôm nay, con không được bước một bước nào ra khỏi phòng.

Hiểu chưa?

Ngài không được nói với ai

rằng tôi đã mở cổng cho ngài nhé.

More Vietnamese subtitles for 100 Days My Prince

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left