The first 200 lines.
Chào em, Laura.
Em thích một người đàn ông mặc quần áo cho việc đào nghêu cơ.
Công việc mà.
Và trong kỳ nghỉ của chúng ta.
Em thứ lỗi cho anh chứ?
Nhìn chúng thế nào? Đẹp không? Em nghĩ có thể hấp để chúng há miệng.
Anh đã báo với nhà Blanchards chúng ta sẽ tới bữa tiệc ngu ngốc của họ.
Vì công việc chăm chỉ của em. Anh sẽ gọi cho họ để hủy.
Không.
Em có thể chỉ cần đào những con nghêu tươi mới vào ngày mai.
Sáng nay anh nhớ em.
Ives.
Ôi em đã làm gì vậy này.
Không thành vấn đề.
Anh có thời gian để thay mà.
Đó là một chiếc váy đẹp.
Anh đã không hề nghĩ đến nó.
Anh đang nghĩ là màu đỏ phải không?
Ừm.
- Thực ra là màu đen. - Vâng, màu đen nhạt.
Tối nay trời có thể lạnh đó.
- Chào, Martin. Thật vui được gặp anh. - Cảm ơn.
Thật vui được gặp anh.
Chào.
Xin thứ lỗi.
Em đã giao tiếp đủ lâu phải không?
Đủ cho cả mùa luôn.
- Anh có đói không? - Ừ.
Đến đây với anh.
Chẳng phải hơi sớm cho điều này?
Mọi thứ ở đây có giống như nó nên như thế?
Em không biết sao lại quên mất.
Ừ, chúng ta đều quên nhiều chuyện. Đó là những gì đang nhắc nhở cho việc đó.
Cảm ơn anh.
Có gì cho bữa tối vậy?
Thịt cừu với lá hương thảo và tương ớt đào,
- khoai tây mới và đậu Hà Lan bé. - Nghe thật tuyệt vời.
Em sẽ làm bánh mì thảo mộc mà anh thích.
Anh khó mà có thể chờ đợi.
- Anh đang thuê của Driscolls? - Chào.
Ừ.
John Fleishman. Tôi đoán chúng ta là hàng xóm của nhau.
Martin Burney. Chúng tôi sống ở đó.
Vậy chắc hẳn là vợ anh là người tôi vẫn thấy khi nhìn xuống từ cửa sổ.
- Laura. - Anh thật may mắn.
Tôi ngưỡng mộ nhà của anh. Nó là một trong những cái tốt nhất tại Cape Cod.
Cảm ơn. Anh đến từ Boston?
Vâng, tôi đã thoát khỏi Mass General. Tôi là một nhà thần kinh học ở đó.
Chúng tôi cũng từng sống ở đó. Tôi là một nhân viên tư vấn đầu tư.
Đây là một chiếc thuyền tuyệt vời. Tàu thuyền là một đam mê của tôi.
Đam mê mà tôi không được thưởng thức thường xuyên.
Thật là tệ. Tôi sẽ không bao giờ để cho bất cứ điều gì kéo tôi ra khỏi nước.
Vợ tôi không thích chèo thuyền. Cô ấy không biết bơi.
Cô ấy đã suýt chết đuối khi còn là một đứa trẻ.
Tôi thường cố gắng đưa cô ấy lên thuyền mỗi mùa. Khá khó, nhưng tôi cố.
Vâng, nghe này, tôi định làm một vòng trên bãi biển tối nay.
Đây là lúc trăng tròn, Thời tiết cũng tuyệt vời.
- Có lẽ đây là một thời điểm tốt. - Có thể.
Hãy để tôi nói chuyện với cô ấy. Tôi sẽ nâng niu nhẹ nhàng.
- OK. - Cảm ơn.
Người đàn ông tử tế, bác sĩ.
- Bác sĩ? - Ông ấy nói anh có một ngôi nhà đẹp.
Tốt nhất trên bãi biển.
Hắn ta đã ở đây khi nào vậy?
Có phải khi anh vào thị trấn hôm qua không?
- Martin, em không biết bác sĩ nào cả. - Chắc chắn em biết.
Trẻ, ưa nhìn. Nhìn xem thuyền buồm của hắn đang ở dưới đó.
Hắn nói em đã nhìn chằm chằm vào hắn ta từ cửa sổ trong mọi ngày.
Điều đó cho em nhiều niềm vui để làm bẽ mặt tôi phải không?
Dừng lại!
- Bây giờ em sẽ hờn dỗi, phải không? - Không.
- Có, em sẽ. - Em sẽ không.
Em sẽ bĩu môi và làm hỏng bữa ăn của chúng ta.
Bữa ăn đẹp đẽ của chúng ta.
Chỉ cần ngửi thấy mùi bánh mì.
Anh rất xin lỗi. Em sẽ mỉm cười chứ?
Hử?
Người bạn bác sĩ của em, anh ta mời chúng ta đi thuyền đêm nay.
Chỉ chạy dọc theo bờ biển. Ít hơn một giờ mỗi lượt.
Anh sẽ ở đó, công chúa. Ngay bên cạnh em.
Tôi biết em cảm thấy như nào, nhưng chúng ta không thể chinh phục nỗi sợ hãi bằng cách bỏ chạy.
Làm việc đó không? Vì anh phải không?
Hm...
Anh nghĩ rằng anh sẽ vào thị trấn. Em có cần gì không?
Anh sẽ quay về.
Xin chào, quý bà.
Em ngồi một mình ở đây?
Chúng đẹp quá.
Anh xin lỗi do chúng ta cãi nhau.
- Nếu em không thích nó, anh có thể... - Không, em thích. Em thích.
Có quá sớm trong ngày cho điều này?
Em muốn một cái gì đó. Anh biết công chúa của anh.
Anh đang đợi đây.
Cô Clark gọi từ thư viện.
- Cô ấy nói họ tuyển em toàn thời gian. - Em đã làm ba buổi sáng một tuần,
và anh ủng hộ việc đó vì anh biết tình yêu của em với những cuốn sách.
Thế nhà của chúng ta? Em không yêu nhà chúng ta như vậy à?
Bữa tối của anh đã bao giờ muộn dù chỉ một lần chưa?
À anh có thể nhớ nó đã trễ cách đây không lâu đâu.
Hai ngày.
Đó là sáu tháng trước.
Mẹ là tất cả của em. Em sẽ không tha thứ cho mình vì không đưa bà ấy đến sống với chúng ta.
Em không nên dằn vặt chính mình.
Em luôn đối xử với bà ấy bằng tất cả tình yêu.
Mẹ đã qua đời, Martin. Sao em có thể không dự đám tang của bà được?
Nếu em nói thì anh đã đưa em đi và anh có cơ hội để tỏ lòng tôn kính cuối cùng.
Nhưng em đã trốn đi một cách khó hiểu.
Em không trốn đi.
- Cần anh nhắc em là anh đã lo ra sao không? - Không.
Anh nhắc nhở em quá đủ vào tối hôm em quay về rồi.
- Em không ám chỉ anh thích điều đó đấy chứ? - Ôi Chúa ơi, không.
Điều đó biến anh thành một con quái vật.
Nếu như anh không hiểu em thì anh nghĩ em đã kích động một cuộc tranh cãi
rồi em sẽ không thể đi thuyền đêm nay.
Đây là một cuộc thảo luận hữu ích, nhưng tốt nhất nên để sau khi đi thuyền về.
Em không nghĩ vậy sao?
Có.
Suy nghĩ về tuần trăng mật của chúng ta?
Đêm anh đã cho em điều đó? Đêm anh đã dạy em cách khiêu vũ?
Đó là những ngày hạnh phúc nhất đời em.
Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.
Không có gì có thể chia cách chúng ta.
Đến giờ đi rồi.
Tôi mong rằng mặt trăng sẽ trở lại.
Chúng ta sẽ ổn.
A tệ thật. Nhiều hơn so với dự báo thời tiết quá.
Anh đã nói thời tiết sẽ đẹp mà.
Ừ. Tôi không biết nó tới từ đâu nữa.
Chúng ta sẽ quay lại. Chuẩn bị để đi về.
Thư giãn nào công chúa. Không có gì phải lo lắng.
Đây là phao báo hiệu đầu tiên. Chúng ta gần tới nhà rồi.
Thắt chặt các dây buồm! Quấn vào trong!
Martin, hãy thử và kéo dây buồm xuống!
Chờ đã!
Giữ lấy! Giữ lấy!
Lấy được rồi.
Kéo đi! Kéo đi!
Tôi tóm được rồi.
Thấp xuống, Martin.
- Giữ lấy nó! - Lấy sợi dây! Lấy sợi dây!
Rồi!
Ở đây này! Đưa tay anh đây! Đưa tay anh đây!
Có! Giữ lấy. Tôi giữ được anh rồi.
Tôi giữ được anh rồi.
- Laura! - Ôi, lạy Chúa!
- Ôi, Chúa ơi! - Laura!
Cô ấy không biết bơi!
Hãy cẩn thận!
- Laura! Laura! - Laura?
- Laura! Laura! - Cẩn thận, Martin!
Laura!
Laura!
Laura!
Laura!
Laura!
Laura!
Laura!
Laura!
Chúng ta có một chiếc thuyền khác, và một chiếc trực thăng.
- Trả lời radio đi, làm ơn! - Đã thấy đối tượng ở gần cảng!
- Có gì đó ngoài kia! Thấy không? - Có gì đó ngoài kia!
- Đi thôi! - Ông có thấy nó là gì không?
Laura!
Tất cả chúng ta lại gặp nhau trong vòng tay ấm áp và tình yêu của Chúa.
để đảm bảo rằng bất cứ ai sống trong tim ta thì không bao giờ chết.
Amen.
Laura!
Laura!
Laura!
Đó là đêm mà tôi đã chết, và một người khác đã được cứu.
Một người rất sợ nước, nhưng đã học bơi.
Cố lên, Laura!
Một người biết rằng sẽ có một khoảnh khắc
không bị anh ta giám sát.
Một người biết rằng bóng tối do đèn đã bị hỏng
sẽ chỉ đường.
Chào buổi sáng.
Cô không thích xanh lá cây ư?
Tôi không còn quả màu đỏ nào cả.
Thôi nào. Tôi có rất nhiều.
Cô đi thăm ai à.
Mẹ tôi ở một mình trong một nhà dưỡng lão.
Bà ấy bị mù và không di chuyển tay trái thuận tiện lắm.
Bà ấy bị đột quỵ.
Tôi rất tiếc khi nghe điều đó.
Cô quay trở lại từ phía Đông à?
Tôi đến thăm một người bạn cũ.
Cô ấy cần tôi.
Bệnh, phải không? Dĩ nhiên rồi, nó không phải là việc của tôi.
Cô ấy bỏ chồng.
Anh ta là một người khủng khiếp. Anh ta thường đánh đập cô ấy.
- Không! - Nó bắt đầu ngay sau tuần trăng mật.
Lúc đầu, anh ta thật quyến rũ, dịu dàng. Nhưng tất cả đã thay đổi.
Anh ta nói nếu cô ấy bỏ đi, anh ta sẽ trừng phạt và anh ta nói là làm.
Sự trừng phạt của anh ta rất khủng khiếp.
Anh ta sẽ không bao giờ để cô ấy đi. Và nói có thể tìm thấy cô ấy ở bất cứ đâu.
Sao cô ấy không gọi cảnh sát?
Có, cô ấy đã làm. Cô ấy gọi họ, và cả một luật sư nữa.
Họ nói với cô ấy muốn bắt giữ một người cần có được một lệnh cấm. Thật là thảm hại.
Vậy, làm thế nào cô ấy bỏ đi được?
No comments yet. Be the first to leave one.