The first 200 lines.
Bà chị tôi, Lý Lệ Hà thường doạ dẫm,
trời không cho ai tất cả.
Với nhan sắc lộng lẫy và cuộc đời vương giả thế này,
thì cũng đồng nghĩa với việc
ba chị em chúng tôi sẽ mất đi một thứ gì đó.
Là thỏi son khảm vàng phiên bản giới hạn?
Hay là chiếc túi chỉ có vài người trên thế giới được sở hữu?
Không, tôi phải có mọi thứ tôi muốn.
Nhan sắc và tuổi trẻ theo thời gian cũng hao mòn.
Tiền bạc hả? Tin tôi đi, càng nhiều càng vô nghĩa.
Chỉ có quyền lực mới thực sự là mục đích tối thượng của cuộc đời này.
Tôi là Lý Linh.
Tôi sinh ra là để trở thành phượng hoàng.
Anh khỏi lo.
Chỉ còn một chữ ký nữa của Chủ tịch là xong thôi mà.
- Sắp xếp lịch họp lúc 11:00 cho chị. - Dạ.
Nhưng mà việc của em là ký.
Madame Hà.
Đã lâu không gặp.
Tuyệt vời.
Vậy là tòa cao ốc biểu tượng của Tập đoàn Empire Asia đã thuộc về chúng ta.
Chúng ta phải cảm ơn cô Linh vì đã vất vả thuyết phục ông Lâm Quách
chịu chuyển nhượng tòa cao ốc này.
Không cần cảm ơn tôi.
Thay vào đó, các ông nên bắt đầu nghĩ xem
sẽ giải thích với Hội đồng Quản trị thế nào
khi họ biết các ông vừa trả cao hơn các đối thủ
tận 50 triệu đô la cho tòa cao ốc cũ kỹ này.
Chúc may mắn.
Một phẩy năm triệu đô cho Hoàng hậu Chi Bửu.
Đây chính là ấn tín của Nam Phương Hoàng hậu,
nặng 4,9kg, được làm bằng vàng ròng.
Xin mời quý vị.
Một phẩy sáu triệu đô.
Một phẩy sáu triệu đô. Còn ai trả giá cao hơn không nào?
Thành giá.
Xin chúc mừng.
Ngạc nhiên chưa?
Lời nguyền của Lý gia đã được hóa giải.
Và em…
Em có thể lấy chồng được rồi.
Phải là hoa trà đỏ nở ở Bạch Trà Viên ở Huế kìa.
Còn đây
là Sài Gòn mà cưng.
Và tiếp theo, xin mời quý vị chiêm ngưỡng Bảo vật Hoàng triều.
Đẹp quá.
Đây là món cổ vật 200 năm tuổi độc nhất vô nhị tại Đông Dương
đã được Lý gia sở hữu
và giữ gìn suốt hơn 20 năm qua.
Chắc là quý vị đã từng nghe tên
hoặc là nhìn thấy ảnh ở trong các tạp chí cổ vật.
Nhưng mà ngày hôm nay,
lần đầu tiên Phượng bào thêu Phượng hoàng Tam Vĩ
được đưa vào danh mục đấu giá tại Duyệt Thị Đường danh giá này.
Nào. Xin cho chúng tôi một mức giá khởi điểm nào.
Năm triệu đô.
- Năm triệu mốt. - Năm triệu mốt.
- Ui da. - "Ui da" có nghĩa là năm triệu hai.
Có phải không thưa ông anh?
Anh yêu, bình tĩnh đi.
Nghe này.
Ba đã chính thức phê duyệt cho em trở thành con dâu nhà họ Quách rồi đấy.
Đúng như những gì em mơ ước nhé.
Nhưng mà em chỉ quan tâm cái ngày
ba anh ký quyết định em lên chức Phó tổng thôi.
Bộ định ngồi lên đầu lên cổ anh mới chịu hả?
Dĩ nhiên rồi.
Mục tiêu của em là phải ngồi trên chiếc ghế Phó tổng
tại tòa tháp Đế Vương này.
Đợi ba anh về đi.
Giờ này chắc ba còn đang miệt mài
đấu giá cái áo Phượng bào 200 năm tuổi với bà chị của em ở Huế.
Tôi nghĩ 11 triệu đô vẫn chưa xứng với vẻ đẹp hoàng tộc của Phượng bào.
Nào, còn ai trả giá cao hơn không?
Mười hai triệu đô.
Mười hai triệu đô, thưa quý vị.
Xin cảm ơn quý bà hào phóng.
Mười lăm triệu.
Mười lằm triệu đô rồi, thưa quý vị.
Còn ai trả giá cao hơn không ạ?
Hai mươi triệu.
Hai mươi lăm triệu.
Hai mươi lăm triệu đô rồi, thưa quý vị.
Hai mươi lăm triệu đô rồi.
Cái áo đó…
không có dễ mua đâu nhé.
Thì biết là vậy.
Nhưng ông sẵn sàng đánh đổi cả tòa tháp sắp cất nóc
để lấy cái áo cũ xì đó đem về trưng chơi vậy thôi.
Hai mươi lăm triệu đô rồi.
Còn ai trả giá cao hơn không?
Trời ơi.
Xin lỗi.
Hai mươi lăm triệu đô, lần thứ nhất.
Hai mươi lăm triệu đô, lần thứ hai.
Hai mươi lăm triệu đô, lần thứ ba…
Ba mươi triệu đô. Ba mươi triệu.
- Năm mươi triệu… - Thành giá. 30 triệu đô. Xin chúc mừng.
Cảm ơn.
Này bà Lệ Hà.
Bà có thấy tôi còn trả giá đó không hả?
Xin lỗi ông anh, nhưng trong các cuộc đấu giá,
chỉ có một người duy nhất chiến thắng thôi.
Em làm sao vậy hả?
Không thể nào mà tin được.
Chỉ một giây thôi, nếu như chị không nhanh tay gõ búa,
thì chúng ta đã để mất Phượng bào vào tay kẻ khác rồi.
Rồi lấy cái gì ra để kéo mọi người đến bữa tiệc sắp tới đây?
Em bị rớt chiếc bông tai.
Mà cái bông tai này của nhà Harry Winston.
Cho nên em bị choáng.
Bông tai à?
Chỉ vì cái bông tai một triệu đô,
mà em suýt để mất báu vật vô giá nhất của Lý gia.
Chị nói cho em biết,
Phượng bào này,
một trăm triệu đô cũng không xứng với nó đâu.
Nó là linh hồn, nó là danh tiếng của Lý gia, em hiểu chưa?
Nhưng mà…
Phượng bào còn nguyên đó,
đã có ai lấy đi mô mà…
Thế em có biết
người ta đang xì xầm là chị chơi chiêu cài người
để mua đi bán lại Phượng bào không?
Có ai biết em là em của chị mô mà xì xầm?
Mấy chục năm nay rồi chị giấu em như mèo giấu phân.
Ai mô mà biết?
Nếu chị không làm thế, chúng ta có bán được đồ không?
Có ai đoái hoài đến những cuộc đấu giá của Lý gia không?
Rồi danh tiếng Lý gia, rồi tiền bạc em tiêu xài đi shopping lấy ở đâu ra?
Lớn bằng ngần này rồi, làm cái gì cũng phải nghĩ chứ.
Chị nói đúng.
Lỗi là nơi em.
Em chỉ là một con bánh bèo quá lửa,
mộng năng, phản ứng chậm.
Em từ chức.
Đúng rồi đấy.
Em nên tạm lánh đi một thời gian,
để cho mọi chuyện êm êm đi đã.
Chị… Em nói chơi mà chị tưởng em nói thật hả?
Răng mà
em không có trong bữa tiệc đó được?
Mới đặt hàng cái đầm của nhà SIXDO, một cái đầm gợi cảm.
Không cho em dự bữa tiệc đó thì cơ hội đâu mà em được mặc hả chị?
Trong khi chị đang lo giữ bộ mặt của Lý gia,
thì em chỉ lo không có dịp để diện đồ thôi hả?
Bà chị của em chiêu trò không thua gì showbiz ha.
Cấm lộ ra chuyện em là em của Lý Lệ Hà nghe chưa?
Anh biết rồi.
À, đã đến lúc em phát huy giá trị của mình rồi đó.
Chủ tịch lại vừa giao nhiệm vụ gì cho anh hả?
Là giao cho em.
Nếu em lấy được chiếc Phượng bào đó,
em muốn gì cũng được.
Và khi đó,
em sẽ trở thành Phượng hoàng lửa thực sự chiếm hữu cả tòa tháp Đế Vương này.
Đó chẳng phải ước mơ cả đời của em hay sao?
Nhưng mà em chỉ là con nuôi trong nhà họ Lý.
Có tiếng nhưng mà không có miếng đâu.
Mà cho dù có miếng đi chăng nữa thì cũng còn mơ mới xớ được một mảnh Phượng bào.
Đó là báu vật riêng của bà chị Lý Lệ Hà mà.
Từ trước đến giờ,
có tòa cao ốc nào tại Sài Gòn, em muốn mà không có được đâu?
Huống chi…
đó chỉ là một cái áo cũ.
Nhưng mà Phượng bào đâu có giống như cao ốc anh.
Đâu phải có tiền là mua được.
Danh tiếng trong giới sưu tập cổ vật của bả
hơn 20 năm đều xây từ chiếc Phượng bào đó.
Đời nào mà bả nhả nó ra.
Được rồi. Em cứ suy nghĩ kỹ đi.
Chiếc ghế Phó tổng Empire Asia
chỉ còn cách em có một chiếc áo Phượng bào thôi đó.
Ba rất là tin tưởng em, nên mới giao cho em nhiệm vụ này.
Chỉ có em mới làm được thôi.
Chỉ có em mới xứng đáng với chiếc ghế đó.
Cưng hả,
em sắp tới Bạch Trà Viên rồi.
Lên đó không có sóng đâu mà nói chuyện…
Alô?
Cô Linh khỏe không?
Lâu ngày mới về thăm nhà hen.
Chú cẩn thận cái vali giùm con nha.
Tôi ăn cơm rồi.
Đưa đây lẹ lên.
- Cất xe rồi vào ăn cơm. - Dạ, chú.
Chú ra xe lấy hết vali mang lên phòng giùm con nha.
Dạ, tôi thức khuya quen rồi.
Cô ngủ ngon nha.
Điếc gì mà điếc hết cả phần người khác.
Chị.
Tụi em suýt tông chết người ở trên đèo đó.
Ôi. Ông ta có sao không?
Trời ơi, cái gì vậy?
Heo rừng hay cái gì vậy?
Dạ…
Sao anh còn ngồi đó nữa, đi xuống kiểm tra đi?
Hay là mình đi luôn đi cô, ở đây cũng không có ai đâu.
Anh bị điên hả?
Trời ơi. Không phải heo.
No comments yet. Be the first to leave one.