The first 200 lines.
Chúc ông ngon miệng.
Chuyện gì thế?
Sinh nhật tôi đấy.
Vậy sao? Chúc mừng sinh nhật ông.
Tiệm Denny miễn phí các suất ăn đúng dịp sinh nhật.
Ông chỉ cần cho xem căn cước hợp lệ là được.
Không cần đâu. Cảm ơn.
Thật sao? Miễn phí đấy. Miễn phí hay mà.
Tôi có giàu đi chăng nữa thì cũng chả chê đồ miễn phí đâu.
Nhất trí.
New Hampshire. Cũng xa nhà đấy nhỉ.
Đi ô-tô mất chừng bao lâu?
Tầm 30 tiếng, trước khi cô dừng lại đổ xăng.
Chà. Ông đi California à?
Không. Tới đây.
Tới chi vậy?
Làm ăn.
Có một thời tôi ở Boston,
Boston và một thị trấn nhỏ tên Swampscott,
nằm ngay rìa ngoại ô Boston.
Ở đó cũng gần New Hampshire đấy nhỉ?
Ờ...
Đúng thế. Cũng gần gần.
Vâng, hồi đó tôi mới lên 6, nên cũng không nhớ rõ lắm.
Phải nói là tôi rất thích ở đấy. Có công viên thủy sinh hoành tráng phết.
Ừ. Có bảo tàng khoa học rất tuyệt.
Tôi xin phép.
Chào chị. Tôi là Lucy. Tôi sẽ phục vụ chị.
Anh hứa vụ này không đổ bể khi qua biên giới chứ?
Đừng hòng ra được khỏi thị trấn.
Có hướng dẫn không? Hướng dẫn quy trình ấy?
Tôi có kiếm được ít thông tin từ Internet.
Ở trong đó cả đấy.
Chúc may mắn.
Chúc mừng sinh nhật, ông Lambert.
Nhóm dịch: Nomad, Dongdongdua, Mido_Ban, theMast3r Uploader : Sonbeat
Tập 1: Sống Tự Do hay là Chết
Trời ạ, Walt, ở đây đăng tin...
lão Gus Fring chết rồi.
Bị nổ tung xác cùng một gã thuộc các-ten Mê-hi-cô nào đó,
và DEA chả hiểu mô tê ất giáp gì cả.
Anh biết vụ này chứ?
Walt?
- Walt, em cần anh... - Kết thúc rồi.
Chúng ta đã an toàn.
Là anh làm sao?
Xảy ra chuyện gì rồi?
Anh đã thắng.
Trời ạ.
Bố ơi.
- Bố ơi. - Chào con.
Này nhóc.
Bố không bật Tivi ư? Thật ạ?
Ờ, không, bố xin lỗi...
Mẹ không kể bố nghe chuyện ông Fring sao?
Bố biết rồi mà.
Con...
Mừng em đã về.
Trời đất, bố ơi...
ngoài kia đang xôn xao vụ đó đấy.
Họ chưa đăng tin lên Tivi đâu,
nhưng chú Hank bảo ông ta là trùm ma túy đấy.
Thiệt tình, quá khó đỡ.
Chú con vẫn an toàn chứ? Sao họ biết chuyện đó?
Chú Hank theo dõi lão này ngay từ đầu.
Chú ấy không nói ra, nhưng đúng là vậy.
Thậm chí có lần còn đưa con tới nhà hàng của lão,
chỉ để bỡn cợt với lão,
kiểu như, "Tao để mắt đến mày rồi đấy."
Họ phát hiện ra lão Fring chính là kẻ
đã thuê sát thủ giết chú Hank.
Có ai đó đã xử lão trước.
Chà.
Đúng vậy.
Dì Marie vẫn còn khá hoảng sợ. Dì không muốn mấy mẹ con về.
Nhưng mẹ thì nghĩ về nhà được rồi.
Vẫn còn vài đặc vụ quanh quẩn ở bên đó,
nhưng họ nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
Khi báo đài biết tin,
chú Hank sẽ thành người hùng cho xem.
Ừ.
Còn hơn cả hồi trước nữa.
Thiệt tình.
Xem tivi có đang đưa tin không.
Ừ, ừ, bố muốn xem chứ.
Cứ... cứ chờ bố một lát nhé.
Anh.
Em.
Cục cưng của bố.
Bố nhớ con quá đi mất.
Đúng vậy đấy.
Bố biết. Bố cũng nhớ con.
Này, ít ra em không cho là anh đánh thuế câu chào đấy chứ?
Chào anh.
Anh cũng chào em.
Vậy em có tính nói gì với anh không đây?
Em sẽ...
Em sẽ tỏ ra...
anh không biết nữa... chút nhẹ nhõm...
khi thấy anh còn sống chứ?
Em thanh thản rồi, Walt.
Sợ hãi nữa.
Sợ ư?
Sợ gì mới được?
Anh.
Này.
Chào con.
Mẹ kiếp.
Trời ạ, cứ nói ra giùm cái.
Nói tôi nghe "Tôi đã bảo rồi mà!" đi.
Đừng để bị tăng xông...
trước khi anh cần thẩm tách hay đại loại thế.
Chỗ này y chang mấy bản vẽ của Boetticher.
- Hai cái xác đâu rồi? - Phía thang máy tải hàng ấy. Đằng kia kìa!
Không biết chúng là ai sao?
Chịu, còn gì mấy đâu.
Có vẻ bọn bựa đó chơi trò nổ bỏng ngô này khi bị dí sát đít,
có vẻ là vậy.
Kẻ đã ra tay thật sự rất chuẩn đấy.
Mày ranh như chó, Fring ạ.
Hở? Anh nghĩ đó là thứ gì?
Tôi chịu. Thiết bị phòng thí nghiệm chăng?
Ca-mê-ra cũng nên?
Thôi, mày. Tử tế đi. Tử tế giùm cái.
Thôi, mày. Ê. Ê!
Tử tế nào. Tử tế đi chứ.
Cho Wendell vào ăn với.
Wendell mà không được ăn, bọn mày cũng nhịn luôn.
Thế chứ.
Mày chắc chứ? Chắc thật không?
Thế còn...? Rồi, để tao báo lại. Rồi, tao sẽ báo.
Về Gustavo.
Ông ấy chết rồi.
Thằng chó chết.
Thằng chó chết.
Ấy! Ấy! Ấy! Khoan đã! Khoan đã!
Tránh ra cho tao, nhãi.
Mike, khoan đã. Cho ông ấy nói.
Nói nói cái gì. Tao chán nghe thằng chó này trình bày lắm rồi.
Nào, có tránh không thì bảo!
Ông ấy có chuyện muốn nói ông nghe, được chưa?
Mày đã làm gì, hả Jesse?
Mày không biết sao?
- Mày còn không biết đã làm gì sao? - Nó đã tự cứu mạng mình...
Nói thêm một lời coi!
Mike. Mike.
Nếu giết ông ta, ông sẽ phải giết cả tôi đấy.
Thôi nào.
Ôi, Jesse.
Trời đất.
Các người làm sao thế hả?
Thiệt tình.
Cho phép tôi chứ?
Này.
Dù anh với tôi có khác biệt gì đi nữa, thì nó vẫn thế.
Hiện giờ vẫn còn mẻ cá rán lớn hơn đấy.
Mẻ cá lớn hơn.
Đống camera ghi hình.
Gus đã đặt camera theo dõi chúng ta tại xưởng,
tại tiệm giặt là, Chúa mới biết còn có ở đâu nữa.
Và dĩ nhiên khi tôi nói "chúng ta",
là bao gồm cả anh.
Mike.
Mike, nếu hắn ghi hình toàn bộ...
Bọn tôi chế đá, ông gom hàng...
Nếu Gus ghi lại mấy việc đó và lọt vào tay cảnh sát trước chúng ta...
- Đồ chó chết. - Mike, tất cả đều có trong băng ghi âm...
hoặc ổ cứng.
Ở đâu?
Hắn cất ở đâu?
Hắn có một cái laptop ở văn phòng. Hắn cất đằng sau nhà hàng ấy.
Tất cả hình ảnh đều được truyền về đó.
Sao?
Chìa đâu, thằng ngu.
Động tác đòi chìa khóa phổ biến đó mày.
Gian lận dụng cụ cân.
Ừ, ừ, việc lớn đấy.
Hắn đã làm lệch cái cân để tiết kiệm 2 xu
khi gửi thư Hạng Nhất.
Tôi bảo cho cậu nghe,
rằng Cục Bưu Chính coi chuyện đó rất nghiêm trọng.
Tiền rơi khỏi túi cậu. Tiền rơi khỏi túi tôi.
Tôi hi vọng... Nào, trung sĩ.
Cậu cho rằng chúng ta có thể hợp tác vụ này chứ?
Mấy cậu có thứ đó rồi chứ?
Ít ra cũng nói tôi biết được không?
Ừ.
Ừ.
Cảm ơn cậu đã giúp đỡ.
Ờ, Thanh tra Clark, Thanh tra Dave Clark,
như là huyền thoại Dave Clark Five ấy?
Ừ, trước thời của cậu mà.
Đừng ngại gọi cho tôi theo số này, bất kể ngày hay đêm.
Được rồi. Không, cậu cũng vậy.
À ờ.
Toi cả nút rồi.
Nào...
Anh biết cái kiểu nói...
"Đó là một niềm vinh hạnh" chứ?
Vinh hạnh đếch gì.
No comments yet. Be the first to leave one.