The first 174 lines.
TƯƠNG DẠ 2
Tập 43
Hình như chúng ta vẫn luôn chạy trốn,
ta liều mạng bảo vệ nàng.
Nào ngờ đâu
bệnh trong người nàng
hóa ra lại là dấu ấn họ để lại cho nàng.
Ai biết được,
nàng định sẵn sẽ rời bỏ ta.
Thiếu gia.
Ta sẽ luôn ở bên chàng.
Món ngon thế này,
ta không tin nàng có thể chống cự được.
Thìa.
Ba mươi miếng hành, bốn hạt hoa tiêu,
không thiếu hạt nào.
Đây là món tủ của nhà chúng ta.
Mau ăn đi.
Mì thiếu gia nấu ngon lắm.
Ta không cho ngươi ngồi ở đây.
Vậy nàng từ từ ăn đi nhé.
Thiếu gia.
Mì này thơm thật,
mau tới ăn thử một miếng đi.
Ngon không?
Ngon thật đấy.
Ta cũng ăn một miếng.
Ăn thêm miếng nữa.
Uống hớp canh.
Ngon quá.
Sao cô không ăn?
Bây giờ sao nàng ăn lãng phí thế?
Rửa bát đi.
Được thôi.
Thơm thật đấy.
Tang Tang à, Tang Tang.
Trước đây đúng là khổ cho nàng rồi.
Sao nàng lại ở đây?
Có phải thấy
một mình ta quá buồn phiền
lại rất vất vả,
thế nên,
nàng không yên tâm không?
Không sao.
Ơ kìa,
nàng có ý gì?
Chỉ số bát đó vẫn chưa đủ.
Ơ kìa,
qua hôm nay vẫn còn ngày mai mà.
Sau này ngày nào ta cũng rửa bát được không?
Quá chậm.
Ta phải về trời.
Ta thật không biết
rốt cuộc nhân gian có gì không tốt?
Nàng muốn gì ta cũng cho nàng,
ta hầu hạ nàng mỗi ngày được không?
Không được.
Vậy bát hôm nay mai rửa được không?
Không được.
Ta rửa.
Ta có một thanh đao,
bảo vệ Tang Tang ngủ ngon giấc.
Ta có hai thanh đao.
Ta có ba thanh đao,
diệt trừ chuyện bất bình ở thế gian.
Ta có một thanh đao,
bảo vệ Tang Tang ngủ ngon giấc.
Thiếu gia, nước sôi rồi.
Thiếu...
Ta có ba thanh đao,
diệt trừ chuyện bất bình ở thế gian.
Ta có một thanh đao.
Ta có ba thanh đao,
diệt trừ chuyện bất bình ở thế gian.
Ta có một thanh đao,
bảo vệ Tang Tang...
Không biết thần miếu nát này có gì tốt,
lạnh lẽo im lìm,
đâu có tốt bằng Lão Bút Trai.
Theo lý thì
bây giờ ta nên làm ấm giường cho nàng.
Nàng đấy,
bị bệnh hàn,
thế nên lần nào
ta cũng phải vào ổ chăn của nàng trước
làm ấm chăn cho nàng
rồi nàng mới chui vào.
Thế nhưng,
nàng chưa từng làm ấm chăn cho ta.
Nhưng mà không sao,
ai bảo ta có
cơ thể nóng rực chứ.
Ngươi còn nói nữa
thì tối nay cho ngươi ngủ trong lửa.
Lẽ nào,
nàng thật sự không muốn thử sao?
Mấy ngày nay đã xảy ra rất nhiều chuyện,
nhưng bây giờ ta rất vui,
bởi vì
ta biết nàng chính là Tang Tang.
Mặc dù nàng bắt ta nếm đủ
nỗi đau bị chém trăm ngàn nhát,
nhưng không sao,
chỉ cần có thể ở bên nàng
thì tất cả đều đáng.
Phải rồi,
ổ chăn ủ ấm xong rồi.
Mau, lại đây ngủ với ta đi.
Tuyết rơi rồi.
Tuyết rơi rồi.
Tuyết lớn quá.
Đẹp quá.
Tang Tang,
nàng còn nhớ lần tuyết rơi rất lớn
ở hồ Nhạn Minh không?
Nhớ.
Chúng ta còn cùng đắp một người tuyết lớn.
Đẹp thật.
Đi quét tuyết đi.
Được thôi.
Tang Tang à,
dù nàng hành hạ ta trăm ngàn lần
thì ta vẫn yêu nàng như thuở ban đầu.
Tang...
Nàng xem.
Ấu trĩ.
Cô làm thế vui lắm sao?
Quét tuyết cũng vất vả lắm đấy.
Vì hắn rửa bát rất nhiều lần,
rửa chân rất nhiều lần,
nấu cơm rất nhiều lần,
rửa bát rất nhiều lần,
lau nhà rất nhiều lần,
những gì bây giờ hắn làm
đều không bằng một phần lúc trước.
Đúng là chàng đã nợ rất nhiều,
nhưng cũng đã hy sinh rất nhiều.
Giữa chúng ta vĩnh viễn không thể tính rõ ràng được.
Ở Mân Sơn,
chàng đã đút cơm cho Tang Tang rất nhiều lần,
chàng đã cõng Tang Tang rất nhiều lần,
chàng giặt tã cho Tang Tang rất nhiều lần.
Để bảo vệ Tang Tang
chàng đã giết rất nhiều dã thú,
còn đi đánh nhau với người ta.
Quá khứ vô nghĩa
đều là những chuyện vụn vặt,
chẳng có gì thú vị.
Tang Tang,
dù nàng hành hạ ta trăm ngàn lần
thì ta vẫn yêu nàng như thuở ban đầu.
Đúng là trưởng thành lông cánh cứng cáp rồi.
Trước đây khi nàng bị ốm
ta đều ôm nàng trong lòng,
dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm nàng,
những việc này
nàng làm thế nào để trả lại ta?
Từ Thư Viện đến Lạn Kha,
lại đến thành Triều Dương,
chân nàng
đều là ta rửa cho,
những việc này
nàng làm thế nào để trả lại ta?
Ta cõng nàng
từ thành Triều Dương đánh vào Hoang Nguyên.
Mau, đừng để hắn chạy mất.
Mau, bắt lấy hắn. - Đuổi theo.
Lúc đó cả thế gian đều muốn giết nàng,
chỉ có ta cõng nàng trên lưng,
những việc này
nàng làm thế nào để trả lại ta?
Đừng thử chất vấn ta,
ngươi sẽ phải chịu phạt đấy.
Khi Tang Tang bị cả thế giới truy sát,
No comments yet. Be the first to leave one.