The first 200 lines.
Thế là ông em ở đó. Một mình. Bị thương.
Sợ hãi. Trong vũ trụ.
Và cách duy nhất để ông sống sót đến khi phi hành đoàn quay lại giải cứu
là trồng rau...
trong phân của ông.
Được rồi, Kevin.
Em sẽ không kể nữa.
Thật khó tin tất cả đều là thật.
Thưa cô Westenfeldt, em không biết lý do khiến cô...
Một lý do, đó là phim Người về từ Sao Hỏa.
Thôi nào. Đủ rồi, Kevin.
Cô nghĩ họ lấy ý tưởng ở đâu ạ?
NETFLIX GIỚI THIỆU
Chúa ơi.
Clancy?
Đầu em ổn chứ?
Anh Travis. Vâng. Em ổn.
Tối nay, anh có tổ chức tiệc.
Bố mẹ anh vắng nhà. Em qua nhé. Đây...
- Số điện thoại của em là gì, để... - Ôi, em không có.
- Em không có số điện thoại? - Em không có điện thoại.
Mẹ em không cho phép. Mẹ nghĩ mạng xã hội là nơi những kẻ giết người hàng loạt
và cán bộ tuyển sinh đại học có thông tin về em.
Như thế...
kỳ cục quá.
Phải.
- Chào Trav. - Chào Emma.
Bữa tiệc của anh sẽ rất phê.
Và mày phải ở chỗ tập dượt chứ?
Kệ họ đi em. Mấy kẻ "chíu khọ".
Mong em đến tối nay!
Louisa, cảm ơn em nhiều. Đàn vĩ cầm hay lắm.
Được rồi, các em nhớ tập thêm.
Tạm biệt các em.
- Hôm nay cừ lắm, Clancy. - Cảm ơn ạ.
Em đã ghi hình xong bài tập thử chưa?
Chưa ạ.
Chưa ư? Clancy, hai tuần nữa là hết hạn nộp rồi.
Em biết... Em ghi hình tối qua, nhưng đã xóa,
vì hơi sai nhạc và nốt cao chưa tới. Em...
Em nghe thầy... Cuối tuần này, ghi hình. Thứ Hai là hạn nộp cho thầy.
Thế thôi. Em sẽ làm được.
- Được. - Được. Em sẽ làm được.
Lớp trẻ em. Muốn tập không? Được.
Cậu bảnh đó. Không ngờ gặp cậu ở đây. Cậu chất lắm.
Được đó, thằng ngố.
- Đã thế! - Đùa thôi.
- Đi đâu thế? Lại đây. - Để em yên.
Đừng đi. Lại đây.
Mày đi đâu thế? Lại đây. Nhảy tiếp đi chứ.
Em biết anh ở đó. Em chỉ nói đùa thôi.
Mày sẽ nổi như cồn.
- Ổn cả chứ, các em? - Phải. Ổn cả.
TÌNH NGUYỆN VIÊN BỮA TRƯA
Được rồi. Các em quay lại ăn trưa đi!
Ba em đứng lại!
Các em học lớp tám.
- Các em muốn bắt nạt học sinh lớp dưới à? - Thế cô định làm gì?
Ái chà,
đầu tiên cô sẽ xem bố mẹ các em là ai.
Rồi cô sẽ xem các em sống ở đâu.
Và một đêm,
khi tất cả ngủ say, cô sẽ nghịch phanh ô tô của bố mẹ các em.
Và khi phanh xe, các em sẽ lăn long lóc đến biển báo dừng,
người ngợm không thể nhận ra vì những xe ở chiều ngược lại.
Ối! Các em đã lỡ bữa trưa. Đừng trễ giờ học.
Các cậu, đợi đã!
- Con chào bố! - Chào con!
Chào các con! Mai được nghỉ học rồi!
- Học hành thế nào? - Ổn.
- Có gì thú vị không? - Không.
Được.
Bố mang hình ngón tay kỳ cục đến trường ạ?
Không, bố không mang chúng đến trường.
Cái dự phòng này luôn trên xe.
- Thế còn kỳ cục hơn. - Kevin, con bảo chị
rằng thợ bánh cần ngón tay cực khỏe nhé?
Để nhào bột. Nhìn cơ ngón tay đi.
Vâng. Kìa! Bố là ninja ngón tay.
- Chao xìn! Cháu chào cả nhà ạ? - Chào.
Cảm ơn bác Finch đã cho cháu đi nhờ xe ạ.
Cháu cũng như người nhà, Mim.
Đừng thế nữa! Đóng cửa lại.
Bố ơi, xe đã đủ người. Ta đi thôi ạ.
Bố rất muốn, nhưng chưa đến lượt.
Bố, chỉ cần... Động cơ vẫn bật là cực tệ cho môi trường.
Con muốn đi vệ sinh à?
Bố, sao ạ? Không!
Bố biết con không thích nhà vệ sinh ở trường và...
Bố chợt nhớ năm ngoái, con nhịn trong năm ngày,
và cuối cùng, chuyện rất...
Bố, dừng lại! Bố làm con mất mặt!
Con mất mặt? Chính bố mẹ mới mất mặt...
Chào!
- Anh Finch... - Chào cô W.
Tôi vừa nhận ra điều này: Cô W và cô Westenfeldt,
phát âm hai tên đó đều mất thời gian như nhau. Không buồn cười sao?
- Cô ấy không quan tâm. - Tôi thấy hài.
Anh Finch, hôm nay,
Kevin có bài thuyết trình rất thú vị về nghiên cứu xã hội.
- Vậy ư? - Dự án về lịch sử gia đình của học sinh,
và Kevin chém gió rất nhiều khi nói về gia đình mình.
Chà...
Đoàn xiếc nhào lộn người Nga đi lưu diễn, đã thành phi hành gia NASA,
được đào tạo cho các nhiệm vụ bí mật ngoài không gian.
Kevin có trí tưởng tượng bay bổng,
- có thể rất tuyệt... - Vâng.
...nhưng sẽ hạn chế khi khó hòa nhập với đời thực.
Phải.
Nên tôi sẽ cho cháu cuối tuần để làm lại dự án.
- Ổn rồi. - Thứ Hai, cháu có thể trình bày lại.
Cảm ơn cô rất nhiều. Cô ấy đã đi rồi.
Được rồi. Mọi người thắt dây an toàn, đúng cách.
- ...sốt cà chua trên pizza. - Được rồi, Kevin.
- Chào em yêu! - Chào cả nhà.
Lẽ ra em nên thấy anh rất cừ lúc đón các con hôm nay.
Anh là số một khi đón các con.
Đoán xem? Anh lại có cuộc trò chuyện thú vị với cô W của Kevin.
Kevin, con lại chém gió à?
- Việc phục vụ bữa trưa của em thế nào? - Như mọi khi.
Thực ra, điện thoại của một học sinh khối tám có vấn đề nên em phải...
Chà! Học sinh khối tám có điện thoại, con thì không.
Mình nói về điện thoại được không? Làm ơn. Đến lúc con cần có nó rồi ạ.
Mỗi con ở lớp không có. Con là kẻ quá lập dị.
Chỉ vì điều đó thì con không lập dị được.
Không phải lập dị kiểu
giờ ăn trưa, ngồi với cố vấn học đường vì hôi nách, nhưng...
Hồi cấp ba, bố có bạn nước ngoài hôi nách, tên là Frankie Fromage,
Bố, ghê quá! Mẹ ơi!
- Chú ấy thích tên đó. - Tập trung! Điện thoại.
Ta đã thống nhất việc này rồi. Con cần nó làm gì?
Anh Travis Schultz xin số bạn ấy để mời đến tiệc của anh ấy.
Anh ấy khối 12, khối cuối cấp.
Khoan, khối 12? Ai... Cái gì? Travis nào? Tiệc nào?
Sao? Không có tiệc tùng nào đâu ạ...
- Xin lỗi. - Bố mẹ nó có mặt không?
- Chúa ơi. Con không biết, mẹ ạ. - Ta nên gọi bố mẹ cậu ấy.
Ta nên gọi bố mẹ nó, nên gọi tất cả.
Chúa ơi. Đừng làm thế.
Tuyệt đối không. Đừng gọi ai cả. Xấu hổ quá.
Con yêu, nghe này,
con nghĩ mẹ không hiểu, nhưng mẹ đã trải qua tuổi 15 như con.
Mẹ biết đôi điều về tiệc tùng.
- Vậy ạ? - Phải.
Mẹ chỉ nói mẹ sáng, trưa, chiều, tối ở thư viện.
Ừ, tiệc tùng thì vô bổ còn thư viện thì đầy kiến thức cho đời.
Mẹ sắp trích lời thi sĩ đã mất.
- "Ở đây không ai xa lạ... - ...chỉ là người mà bạn chưa gặp."
William Butler Yeats.
Có vẻ nếu bạn thuộc lòng câu đó, bạn đã lỡ vô số tiệc tùng.
Không phụ huynh, không đi dự tiệc.
Mẹ ơi! Chẳng bà mẹ nào khác để ý đâu ạ.
- Mẹ khác. - Vâng, rõ ràng.
Mẹ của mọi người có cuộc sống riêng.
Họ không lo lắng quá nhiều con gái họ đang làm gì
và điều đáng sợ nào có thể xảy ra. Trời, thảm quá!
Này.
Ồ, vậy mẹ thảm?
Vâng, thật buồn.
Con biết việc gì khác đáng buồn không? Con bị cấm túc.
Phải, con bị cấm túc!
Con ghét em.
Ôi, cưng ơi, thôi nào...
Mẹ đang phá hỏng đời tớ, Mim.
Ừ, mẹ cưng khùng rồi.
Mẹ bạn có bực khi bạn bảo bạn sẽ đi Boston hè này không?
Bạn không hỏi mẹ, phải không? Clancy, bạn có muốn đi không?
Dĩ nhiên là có. Tớ...
có lẽ tớ sẽ không được chấp nhận.
Chương trình Âm nhạc Mùa hè Berklee cực danh giá.
Hàng năm, cả đống thí sinh nộp đơn. Rất ít người được nhận.
Clance!
Bạn là nghệ sĩ vi-ô-lông-xen giỏi nhất tớ biết.
Được rồi.
Tớ có thể chơi vi-ô-lông-xen giỏi nhất ở nơi bé tí ở Cape Cod.
Biết tớ nghĩ gì không?
Tớ nghĩ bạn mừng thầm vì mẹ bạn chưa từng cho bạn đi đâu, làm gì
vì bạn không cần phải ra ngoài.
Sao? Sai bét.
Mim, bạn ấy bị cấm túc. Cháu về đi.
Tuyệt.
Vậy chứng minh đi.
Ta sẽ lẻn đến tiệc của Travis tối nay.
- Mim... - Nhớ nhé.
Mặc quần jean bó và áo ba lỗ đỏ.
- Quý cưng. - Quý cưng.
Thôi đi, Angus! Không! Nằm xuống!
Angus, ở đây! Nằm xuống!
Ngồi xuống. Ở đây!
Nó nghịch quá! Ngồi xuống. Nằm xuống!
Ở đây. Tao là chủ.
Động vật.
- Chào cháu Lewis! - Chào bác.
- Kevin rất háo hức với tiệc ngủ tối nay. - Rất cám ơn anh vì đã mời con tôi.
- Túi này có vài thứ của cháu nó. - Tuyệt.
Bao gồm quần lót ban đêm đặc biệt,
có cảm biến nhỏ phát âm thanh báo động khi ướt.
Dễ thương.
Lewis có chút vấn đề về đái dầm.
Mẹ!
No comments yet. Be the first to leave one.