The first 200 lines.
Chủ nghĩa hiện thực thần kì được định nghĩa là những gì xảy ra khi
việc xác lập thực tế và chi tiết bị lấn áp bởi thứ gì đó khó tin.
Lạ đến nỗi khó tin.
Có lí do mà chủ nghĩa hiện thực thần kì tồn tại ở Colombia.
Ngày nay, chính phủ Mỹ có thể biết bạn nói gì.
Biết bạn ở đâu, đang nói chuyện với ai,
tin tôi đi, họ biết bạn đang chịch với ai.
Bạn bật máy tính hay điện thoại, và coi như bạn tàn đời.
Nhưng ở Colombia năm 1989 thì việc đó chả dễ dàng gì.
Trước hết, ở đó không có mạng.
Không có điện thoại di động.
Họ chỉ có điện thoại vệ tinh,
và để có được nó, bạn phải trực tiếp qua đó lấy.
Trên hết, người duy nhất có điện thoại đó là những kẻ giàu có
địa chủ, chính trị gia...
Và may mắn cho chúng tôi là ma túy còn giàu hơn cả số đó.
Sao rồi, Lizard?
Tối nay bọn tôi sẽ ra ngoài.
Khi bạn bắt được tín hiệu, bạn không biết ai ở đầu dây bên kia.
Đó là lí do về sau chính phủ Mỹ phát triển phần mềm nhận dạng
được giọng nói.
Tôi dò được Poison ở tần số 400 đến 1700 MHz.
Bạn đoán thử xem: chúng tôi không có GPS.
Hammer, chuẩn bị chiến đấu.
Khi có được mục tiêu, chúng tôi vẫn phải xác định vị trí.
Chúng tôi phải lập lưới tam giác tín hiệu của họ trên mặt đất.
Được rồi, hắn đang ở Modelia, khu vực phía tây.
Hawkeye, nghe rõ chứ?
Nói cụ thể hơn được không? Lực lượng cảnh sát đang sẵn sàng.
La Dispensaria.
Đặt bàn cho tôi.
Tối nay tới đấy.
- Sẽ có người phụ nữ mặc áo mưa. - Poison không biết điều đó,
nhưng hắn tự lên lịch hẹn cho mình.
Vô hiệu hóa Hammer đi. Tên đần vừa nói cho ta nơi hắn tới.
Hammer, ngừng chiến đấu.
Ta nên báo cáo cho ai đây? DEA à?
- Ừ. Báo cáo cho Javier Peña ấy. - Peña là tên khốn.
- Tôi sẽ báo cáo cho người khác. - Ừ.
"Người khác" ấy chính là tôi.
Tôi là Steve Murphy, thuộc cục phòng chống ma túy.
Như bạn có thể thấy, tôi đang ở Colombia.
A lô?
Poison sẽ dự tiệc ở La Dispensaria.
Rõ.
Hắn sẽ gặp Lizard và những kẻ còn lại trong đêm nay.
Được rồi.
Tôi rất muốn tự mình bắt tên Poison,
nhưng bên DEA bị hạn chế hoạt động ở nước ngoài.
Nên tôi làm theo bạn... Tôi gọi cảnh sát.
Xin chào.
La Dispensaria hả?
Được.
Biết vừa rồi là ai không.
Cộng sự của ông đó.
Anh ta vừa tặng tôi món quà.
Đó là Poison.
Hắn có biết tôi sẽ giải quyết như thế nào không?
Có chứ.
Hắn đâu có ngu.
Đi thôi.
Lại bắt tôi thanh toán à?
Tên khốn rẻ tiền.
Nếu bạn thắc mắc, thì đây là tên khốn đó.
Javier Peña, cộng sự của tôi.
Còn đây là Đại tá Carrillo, đội trưởng đội Search Bloc,
lực lượng được thành lập để bắt kẻ xấu.
Hắn rất thích mấy tên narcos.
Bữa tiệc ở Zona Rosa. Ai cũng tới.
Đặc biệt là tên sát thủ.
Người Colombia gọi hắn là Sicarios*.
- Khỏe không người anh em? - Chào đại ca.
Vào trong và vui vẻ thôi.
Poison, hắn là kẻ giỏi nhất.
Thằng điên đó đã giết hàng tá người.
Có thể là hàng trăm.
Nhưng đừng hiểu sai ý tôi.
Tôi vẫn sẽ cử Carrillo tới đó kể cả khi Poison không động đến 1 con ruồi.
Tôi thì không ưa bọn narcos cho lắm.
Được rồi các anh.
Chúng ta sẽ dừng lại ở phố 14 và bao vây chỗ đó.
Riano, Trujillo, 2 cậu đi trước tôi.
- Galvis and Silva, 2 cậu đi sau. - Rõ thưa sếp.
Rõ chưa? Phải hoàn thành nhiệm vụ bằng mọi giá.
Chúng ta sẽ xử hết lũ khốn đó, được chứ?
Rõ thưa sếp.
Tôi sẽ không trách bạn nếu bạn buộc tôi nhận trách nhiệm cho vụ thảm sát.
Phải, tôi đã bóp cò.
Nhưng đừng vội gọi tôi là kẻ xấu.
Biên Dịch: homerhp
Hỡi những cư dân Mỹ...
Lấy Tổng thống Richard Nixon làm ví dụ.
Có nhiều người đã quên, nhưng 47 triệu người Mỹ đã bầu ông ta.
Chúng tôi tưởng ông ta là người tốt.
Và Nixon nghĩ vị tướng người Chi-lê Pinochet cũng là người tốt
vì hắn ghét cộng sản.
Vì thế chúng tôi đưa Pinochet lên cầm quyền.
Rồi Pinochet phản bội và giết hàng ngàn người.
Có lẽ hắn không phải là người tốt.
Nhưng đôi khi, người xấu lại làm việc tốt.
Không ai biết chuyện này, nhưng những năm 73, Chile trở thành
trung tâm sản xuất và xuất khẩu ma túy lớn nhất thế giới.
Tôi đã nói với cậu biết bao nhiêu lần là không được lãng phí a-xít hả?
Chúng có nhiều xa mạc để giấu nơi chế thuốc và cả vạn dặm bờ biển
để chuyển hàng.
Năng suất tí đê, đừng có mà lãng phí tiền bạc! Nhanh nào!
Chúng mày đã bị bao vây!
- Giơ tay lên! - Tất cả quỳ xuống.
Nhưng Pinochet đã phá hỏng tất cả.
Có chuyện đéo gì thế?
Quỳ xuống!
Hắn dẹp 33 nơi chế thuốc và bắt giữ 346 tên buôn ma túy.
Và với tính cách của Pinochet
thì hắn phải giết hết.
Chú ý!
Chuẩn bị súng!
Ngắm!
Lên đạn!
Bắn!
Người ta nói rằng khi nhà máy hạt nhân hủy diệt thế giới,
thì chỉ có gián mới sống được.
Tôi nghĩ là họ nói đúng.
Chúng đã bắt trượt Mateo Moreno, biệt danh Gián,
và hắn đủ thông minh để giả chết.
Hôm đấy hắn không chết.
Thay vào đó, hắn có được số tiền lớn.
Hắn ăn trộm những ông chủ từ nhiều tháng trước.
Giờ hắn chỉ còn 1 mình với sản phẩm hoàn hảo.
Sản phẩm tạo ra lợi nhuận cho người sở hữu.
Gói gém đồ đạc đi. Chúng ta phải ra nước ngoài.
Tên khốn Pinochet đang hủy diệt cả thế giới.
- Nhưng anh đâu phải cộng sản. - Phải, nhưng tệ hơn thế.
Anh là tên buôn lậu ma túy.
- Buôn lậu ma túy ư? - Phải.
Hồi trước, chúng tôi đang tìm hiểu về ảnh hưởng của ma túy
đối với não người.
Chúng tôi biết nó ảnh hưởng khá mạnh mẽ.
...nó sẽ cho kết quả tốt hơn.
Ma túy chiếm lấy phần khoái lạc trong não.
Con chuột sẽ chọn ma túy thay vì đồ uống và thức ăn.
Thay vì ngủ, làm tình... và cả cuộc sống nữa.
Não người không giống như loài gặm nhấm
trừ khi chúng ta đang nói về ma túy.
Gián biết hắn sở hữu sản phẩm hoàn hảo.
Hắn chỉ cần bán cho thị trường phù hợp.
Cảm ơn.
Và thị trường đó chính là Colombia.
Giống như Gái Tóc Vàng, hắn có 3 lựa chọn.
Và gây sự chú ý, vì cả 3 lựa chọn đều quan trọng.
Anh em nhà Ochoa: Jorge, kẻ ngồi trên ngựa là Fabio.
Gia đình Colombia có đặc trưng buôn ma túy.
- Chúng rất giàu và thông minh... - Này Salud!
nhưng Gián cảm thấy cuộc sống xa hoa đã khiến chúng yếu mềm.
Đối tác khác đó là José Rodríguez Gacha,
biệt danh "Tên Người Mễ", vì hắn thích rượu và nón.
Hắn chiếm lĩnh tuyến đường buôn ngọc lục bảo.
Ngọc lục bảo rất khó buôn, kể cả với bọn Colombia.
Nếu muốn làm chủ tuyến đường đó
nghĩa là bạn phải tiêu diệt kẻ thù.
Này, cộng sự. Anh làm gì ở đây vậy?
Và đôi khi cũng là cả đối tác.
Gián sợ rằng việc buôn ngọc lục bảo đã khiến Gacha khó tính.
Nên hắn nhắm vào lựa chọn thứ 3: Gián biết 1 người phù hợp.
Phải, đoán xem: đó là Pablo Escobar.
Người sẽ thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.
Pablo buôn lậu khá nhiều thứ.
Nào là thuốc lá, rượu, cần sa, và nhiều thứ khác.
Có thời điểm, Pablo mua chuộc 1 nửa số cảnh sát ở Medellín.
Nhưng DAS giống như FBI phiên bản Colombia vậy.
Chúng không làm theo luật cũ.
Hôm nay đẹp trời nhỉ.
Pablo Escobar?
Felipo đâu?
Felipo đã bị bắt.
Khốn nạn. Felipo làm việc cho tôi mà.
Đã từng thôi. Giờ hắn sẽ ngồi tù. Mày nghĩ sao hả?
- Mày biết đang nói chuyện với ai không? - Câm cmm mồm vào.
- Tao nói chuyện với mày à. - Bình tĩnh đi Gustavo.
Tôn trọng người khác chút đi.
Thế vấn đề là gì hả, anh Jose Luis?
Sao mày biết tên tao?
Anh là đại tá Jose Luis Herrera.
Còn kia là Nacho Ibarra.
Kia là Garcia, Lopez...
- Có phải Pinilla không nhỉ? - Đúng vậy.
- Kia là Pinilla. - Vâng.
Pinilla...
và bên cạnh Phillipe là Esparanza.
Tao đếch quan tâm. Mở cmm thùng xe ra.
Tao không có nhiều thời gian đâu.
Mở ra.
Nói tao nghe đi, Escobar.
Mày nghĩ mày là ai chứ?
Mày thậm chí còn không giấu hàng buôn lậu.
Vì tôi đã trả tiền đặc quyền, Đại tá à.
Thế ư? Sao không nói sớm?
Giấy nhập khẩu đâu?
Cho tôi xem giấy tờ nhập TV.
Lấy đi.
Xin lỗi ông Escobar. Bọn này không phải cảnh sát Medellín ăn tiền bẩn.
No comments yet. Be the first to leave one.