The first 200 lines.
Các con ạ, để có được một mối quan hệ tốt đẹp thì chìa khóa là ở sự giao thiệp.
- Các con cần phải nói chuyện. - Quán Mimi thì thế nào?
Không, anh không thích quán đó lắm.
Thôi nào, em đói rồi. Chọn bừa quán nào đi đi.
Ừ, em biết bọn mình nên đi đâu không? Quán Cynthia.
Em rất thích chỗ đó mà, Nhớ lần cuối
chúng mình ở đó không?
- Mình đến đấy rồi à? - Đúng mà.
Có thằng bồi bàn hâm hâm mà cứ lải nhải, "Hai người nên cưới nhau!
Hai người nên cưới nhau!"
Việc biết được khi nào nên dừng câu chuyện là rất quan trọng.
Thôi nào. Rồi lúc mình ra ngoài. Xong trời đổ mưa ý.
Lãng mạn thế mà?
Sao em lại không nhớ nhỉ?
Bởi vì đó không phải là em.
À, ừ...!
Đó là...
em gái anh.
Các con biết đấy, trước khi các con đến 20 tuổi
thì các con đã cặp kè được với nhiều người,
nhưng khi các con đang trong một mối quan hệ, thì việc phải giả vờ
là quá bình thường.
Ôi trời, đang chiếu Van Helsing kìa.
Nhớ lúc bọn mình đi xem phim này không?
Ngồi ở hàng cuối ý.
Em đã xem Van Helsing bao giờ đâu.
À đúng rồi. Anh đã đi xem với em gái anh.
Sếp em mới đi Maui về.
Ông ấy nói ở đó quang cảnh rất lãng mạn.
Ông ấy nói đúng đấy.
Anh đến Maui lúc nào vậy?
- Anh đã... đi với... em gái anh. - Em gái anh.
Tại sao anh luôn nói thế?
Nghe này, bọn mình có phải trẻ con đâu. Chúng ta đều đã từng có những mối tình khác.
Thật là ngốc khi anh cứ phải giả vờ là không có điều đó.
Em nói đúng.
Chúng ta nên trung thực.
Đúng thế.
Em thấy cô gái đằng kia không?
3 năm trước, anh đã yêu cô ấy say đắm.
Em không muốn biết điều đó.
- Hả? Nhưng em bảo... - Trời ơi, anh vô ý quá đi.
- Em bảo là phải trung thực...? - Anh đúng là đồ tồi!
Em thật là...
lộn xộn.
Được rồi, cho tình huống, cậu phải ăn nằm với một trong hai.
Một là người cá thuần chủng: thân dưới là cá, thân trên người,
Hoặc nghịch đảo: trên đầu cá, dưới là thân người.
Chọn đi!
Chịu. Thế nó có béo không?
Ừ thì... nó cũng thuộc họ hàng nhà cá, chắc cũng hơi béo.
Xem cái này đi này!
Xin lỗi, tớ có thói quen không nhận mấy tờ bướm quảng cáo.
Nãy cậu vừa lấy mấy cái mà, trước khi vào đây ý.
Mấy tờ ý khác. Nó là quảng cáo của câu lạc bộ thoát y.
Ít ra nó còn có ích.
Còn tờ rơi của cậu thì có ích quái gì cho tớ nào?
Được rồi. Đó là tờ rơi về vở kịch của tớ.
Ôi, Lily, tớ rất muốn đến, nhưng mà đâu phải là hồi đại học nữa
trừ khi tớ muốn cưa cậu thì may ra...
- Vậy nên, con nhân ngư... - Này, là do bạn cô ấy
rủ tham gia cùng, chắc nó sẽ hay lắm đấy.
Lily, tớ rất quý cậu, nhưng mà chúng mình lớn rồi.
Rủ ai đó đến xem cậu diễn
giống như là nhờ ai đó chở cậu đến sân bay,
hoặc lao đầu vào ghế sofa, hay là đỡ cậu đi vậy.
Hãy gọi một chiếc taxi, đặt một phòng,
thuê một dàn đồng ca và nhắc lại theo tớ:
Bạn bè sẽ không bắt nhau phải đi xem vở kịch dở hơi của mình.
Được rồi, trước tiên, tớ đã nghe tình huống lúc nãy và chọn đầu cá thân người.
Tiếp theo, tớ cần các cậu quyết định một vài thứ cho bọn tớ.
Ừ, hai cậu nên chia tay.
Chuyện là rày, lúc nãy...
Umm, chúng mình nên tạt qua quán bar.
Anh cũng nghĩ vậy,
nhưng em trông thật gợi cảm trong cái áo đỏ của anh.
Ôi, trời, kể đoạn này làm quái gì?
Đây để im kể tiếp.
Trời ạ, mặt em khô quá. Anh có kem dưỡng ẩm không?
Có đấy, ở trong nhà tắm ý.
Nào cùng bôi kem!
Nào cùng làm cho khuôn mặt đẹp đẽ kia ẩm ướt.
Ôi không, đừng, đừng!
- Cậu ấy bị làm sao thế? - Cô ấy ghét từ đó.
- Từ nào cơ, "ẩm" á? - Không đùa đâu, đừng nói nữa!
Vậy là, Ted đi vào buồng tắm để lấy lọ kem...
dưỡng ẩm...
Ui, kem này bôi thích thế.
Giờ em đã hiểu tại sao da anh đẹp thế.
Em nói gì thế? Lọ kem ý của em mà.
Không, có phải đâu.
À, ừ... Thế chắc là của Lily.
Không phải của tớ.
Lọ kem này của ai vậy hả, Ted?
Ừhm, của em gái anh.
Vậy, nói cách khác, lọ kem này thuộc về bạn gái cũ của anh.
Ahm... ANH YÊU EM.
Kinh quá đi mất. Anh để em bôi kem của bạn gái cũ?
Chắc là của Carla rồi. Mặt cô ấy như tổ ong vậy.
Anh không nghĩ Ted yêu cô ấy vì khuôn mặt.
Cảm ơn, Marshall.
Cảm ơn rất nhiều.
Tại sao chúng vẫn còn ở trong nhà anh vậy?
Anh không biết nữa. Chỉ là anh chưa vứt chúng đi.
Hả, tại sao chứ? Anh vẫn còn tình cảm với với cô bạn gái cũ à?
Ừ đấy. Anh yêu cô ấy say đắm,
và cách duy nhất để anh có thể chịu đựng được
đó là cố gắng níu giữ lọ kem dưỡng ẩm 3$.
Đừng dùng lọ 3$ nữa! Mua lọ 14$ ý.
Tại sao em quan trọng hóa vấn đề thế?
Vì em không muốn dùng chung kem với gái làng chơi!
Nào nào, cô ấy đâu phải là gái làng chơi.
À ừ, cô ấy rải lọ kem ở khắp thành phố.
Chả là gái làng chơi thì là gì.
Còn đồ đạc nào thuộc về những cô bạn gái cũ của anh không?
Hết rồi, mỗi cái ý thôi.
À, trừ cái bốt điện thoại.
Và cái đèn trên bàn...
và...
Không.
Không! Không Ted ơi!
Câu hỏi cho người trưởng thành:
sau khi bạn chia tay, bạn có giữ lại đồ đạc của họ?
Câu hỏi á, chả có câu hỏi nào hết.
Điều hiển nhiên là, anh ấy phải vứt hết chúng đi.
Điều đó là điên rồ và hiển nhiên, tớ sẽ không làm thế.
Vậy nên chúng tớ để các cậu quyết định.
Đúng vậy, giống như là khi chúng ta quyết định về cái quần của Marshall vậy.
À, một bước ngoặt của năm 2005. Chiếc quần Joey Buttafuoco.
Đẹp chứ hả?
Tớ sẽ phải nói không.
Tớ không muốn một cô bé 16 tuổi phải lòng cậu
và sau đó xử lý Lily.
Có thế chứ!
Tớ bỏ phiếu giữ lại chiếc quần đó.
Ai nhìn thấy cũng sẽ phải trầm trồ "Hãy nhìn thằng dở hơi trong chiếc quần cánh dơi kìa".
Ted.
Ted? Ted?
Xin lỗi bạn hiền, tớ không thể đồng ý.
À, tiện thể, Bel Biv Devoe vừa mới gọi điện.
Thậm chí họ cũng không muốn cậu trả lại cho họ chiếc quần đó.
Chiếc quần ấy mặc hơi bị thoải mái đấy!
Cứ như là cậu có thể mặc đồ ngủ đi lại ngoài đường vậy.
Marshall, kết thúc rồi.
Chúng tớ khuyên cậu chân thành đấy, cái quần ý còn chả hợp đi với giầy cao cổ.
Thôi được rồi, hãy nghe những lý lẽ nào. Ted, cậu nói trước đi.
Ừ. Thực tế là dù tớ vẫn còn giữ những đồ đạc của bạn gái cũ nhưng điều đó đâu có phải là vấn đề gì.
Ý tớ là, khi tớ nhìn vào cái bốt điện thoại trên chiếc đàn,
Tớ không nghĩ về Jeannie Radford,
Tớ nghĩ về thời gian vui vẻ khi mua sắm ở Europe.
Và khi tớ nhìn vào chiếc đèn, tớ không nghĩ về Allison Moses.
Tớ nhớ lại lúc nghèo túng, khi mà vừa mới ra trường,
tớ thực sự cần một chiếc đèn.
Và khi nhìn vào chiếc gối, tớ không nghĩ về Lauren Stein.
Tớ nghĩ về vết ố màu nâu vàng kì lạ, và chả hiểu sao lại có vết ý.
Kem cam và nước sốt gà tây,
nhưng không phải cùng một lúc.
Thế đấy, cảm động lắm,
nhưng từ giờ, khi em bước vào căn hộ của anh, đây sẽ là những gì em thấy.
Mình là bạn gái thời đại học của Ted. Anh ấy đã ghi âm tặng mình 12 cuốn băng.
Anh ấy đã tặng cô bao nhiêu cuốn rồi?
Anh ấy có gọi cô là "bánh ngọt" không?
Anh ấy gọi tôi thế đấy.
Tôi có thể không được thông minh, nhưng kết cấu của tôi chắc chắn là hơn của cô đấy.
Thật thế á? Em không thể nhìn vào chiếc gối
mà lại không tưởng tượng ra bạn gái cũ của anh ư!
Đúng thế đấy, Ted, thực tế là anh vẫn giữ một chiếc gối gớm ghiếc và trông sởn gai ốc.
- Có mà em gớm ghiếc và trông sởn gai ốc thì có. - Có mà mẹ anh ý.
Học sinh! Trật tự!
Tớ phải về phe của Robin thôi.
Cậu ấy là bạn gái của cậu, và những đồ đạc đó khiến cậu ấy bực mình, cậu phải tống khứ chúng đi thôi.
Tớ về phe Ted.
Đâu phải là cứ giữ đồ của bạn gái cũ
thì tức là mình còn tình cảm với người ta đâu.
Được rồi, Barney.
Quyền quyết định là ở cậu.
- Tớ về phe Robin. - Hã?
Ted, chỗ ở của cậu quá bừa bãi.
Chả khác gì trong quán bánh mỳ Bennigan cả.
Hay là ở cửa hàng bánh Danby ý nhỉ.
Hả, người ta vẫn chưa mở Danby ở Mỹ à?
Thật thế á?
Ớ, thế các cậu mua xăng uých kem Grizzly Paw ở đâu vậy?
Bình tĩnh đi, em à.
Vậy là bố không còn cách nào khác.
Bố gói ghém mọi thứ.
Mặc dù điều đó hơi đau lòng,
nhưng không đau lòng bằng việc bố phải chịu đựng tối hôm đó.
New York nổi tiếng bởi những nhà hát,
nhưng có rất nhiều cấp độ nhà hát khác nhau.
Có nhà hát Broadway,
bên cạnh Broadway,
bên cạnh của bên cạnh Broadway,
những người vô gia cư hét hò trong công viên,
và ở mức độ thấp hơn, đó là vở kịch của Lily.
Tầng 8.
Ai lại để rạp hát ở tít trên tầng 8 mà lại không có thang máy nhỉ?
Đây là cái nhà gì không biết?
Từ mùi của nó tỏa ra, tớ có thể đoán đây là nhà máy sản xuất nước tiểu.
Các cậu muốn ngồi đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.