The first 200 lines.
Tên tôi là Xiao Suizi.
Trở lại những năm 1970s,
Tôi đã ở phía tây nam của đất nước phục vụ trong một đoàn nghệ thuật quân sự tỉnh.
Tôi là 1 vũ công.
Các đồng chí gọi tôi là Suizi.
Câu chuyện mà tôi sắp kể
là câu chuyện về đoàn nghệ thuật của chúng tôi.
Nhưng trong câu chuyện này Tôi không phải là nhân vật chính.
Nó bắt đầu với 2 người.
Tên của người đàn ông là Liu Feng.
Khi chúng tôi hát những lời ca ngợi về những người anh hùng bị lãng quên
và tán dương những người nổi tiếng cho quần chúng,
là khi chúng tôi ca ngợi những người như Liu Feng.
Người cô gái mặc áo mưa tên là He Xiaoping,
cô là 1 thành viên mới trong đoàn kịch người mà Liu Feng đã được gửi đến để tìm nạp.
Số phận của họ hàng thập kỷ sau
đã được định vào ngày anh ấy đưa cô ấy đến đoàn kịch.
Mẹ của em đã dặn anh
rằng em phải gửi cho bà 1 bức ảnh trong bộ đồng phục,
để hàng xóm biết em là một người lính.
Trong quá trình xét duyệt,
Cảnh sát khu vực nói rằng cha của em vẫn đang trong quá trình cải tạo.
Nhưng mà vì em đã cắt đứt mối quan hệ với ông
và lấy họ của cha dượng em,
Anh đã thay vào " cán bộ cách mạng" cho lịch sử gia đình em.
Em hãy giữ im lặng về nó,
và anh cũng sẽ làm vậy.
Em hiểu rùi.
Đó không phải kiểu chào của quân sự đâu.
Năm ngón tay phải sát với nhau.
Đồng bộ với bàn tay.
Nhỉnh lông mày lên.
Nghỉ.
Chào.
Tập trung năng lượng vào.
giữ dáng thật chặt.
Nâng chân lên.
Biểu cảm vào.
Liu Fen.
Để ý khoảng cách. Nâng chân lên.
Đừng có thở hổn hển.
Tốt.
Tốt. Cứ để ý khoảng cách.
Nhìn thẳng phía trước.
Đang nhìn gì thế, Xiao Suizi? Tập trung vào!
Đồng bộ vào.
Đã bao nhiêu lần tôi nói với mới chị rồi? Nhớ kỹ vào.
Tập trung lại!
Tốt.
Mở to mắt ra. Biểu cảm vào.
Mềm mại hơn nào.
giãn ra nào.
rồi lênnnnnn.
Đứng trên đồng cỏ xanh
- nhìn ra Bắc Kinh thủ đô - Tốt.
giữ chặt vào.
Không tệ.
Trái tim ta bừng lên mặt trời đỏ
- Đồng bộ vào. - Điều đó sẽ không bao giờ mất
Theo nhịp vào!
Tốt.
Những gia súc, những chú cừu to và khỏe
- Tập trung lại! - Bởi vì những cánh đồng tươi xanh
Để ý tốc độ của mình, Suizi.
Cánh đồng xanh lục, màu xanh của ngọc quý
và nắng và mưa
- Ôn định vào. - Cùng với tư tưởng của ngài Mao Trạch Đông
- Nữ quân nhân của những đồng cỏ - Không tệ.
Những trái tim đỏ thắm0
- và ý chí sắn bén - Tập trung lại!
Tốt.
Các cô gái, nghỉ ngơi nào.
Mấy anh trai, chuẩn bị cho vở "Đường tôi đi".
- Diễn tập trong 10 phút. - Vâng thưa cô.
Lao Liao.
Đội của cô làm như vậy là có chủ ý. Không được dễ dãi với những cô gái này.
Có vấn đề gì vậy?
giống như là đi chợ vậy. Tụi nó sẽ không nghiêm túc.
này, lưng của Liu Feng.
Đó là sự trở lại vẻ vang của người lính mẫu "học lỏm từ Lei Feng" của đoàn mình!
- Làm tốt lắm. - Có gì đâu.
- Thật vinh dự khi có anh trở lại. - Chào em.
- Tao sẽ không bao giờ rửa tay nữa! - Cho em chụp 1 bức để đăng lên báo trường nha anh.
Bọn em hâm mộ anh lắm ạ!
- Thật sự á? - Tao cham được huyền thoại Lei Feng rồi!
Ooh!
Máy bạn Băc Kinh này,
cha mẹ các bạn gửi gắm những món đồ ngon.
Renbo. Bingxi.
và cậu nữa, Zhu Ke.
Này, mày đang nhìn gì đó?
Có gì đâu.
Anh nào rơi vào tầm ngắm rồi chứ gì?
Tao chả thấy gì đặc biệt cả
Mày quá ngon cho ảnh.
Ý mày là gì thế Tao có nhìn ai đâu.
Cô Xiaoping.
Chào mưng tới quân đội.
Đến đây. Gặp gỡ mọi người nào.
Dạ.
Nào.
Để cô giới thiệu thành viên mới nhất của đội.
Đây là He Xiaoping.
Cô ấy là 1 tân binh từ Bắc Kinh. Đoàn mà có Liu Feng hộ tống.
Xiaoping, thử 1 vài động tác
- cho chúng tôi chiêm ngưỡng nào. - Dạ.
Đoàn trưởng.
Chúng tôi đã ở trên 1 chuyến tàu 2 ngày 2 đêm,
và cô ấy đã không thể di chuyển. Cô ấy có thể làm tổn thương chính mình.
- Em ổn chứ, Xiaoping? - Dạ em sẽ ổn ạ.
Khi tôi đi tuyển dụng ở Bắc Kinh năm ngoái
Xiaoping để lại ấn tượng sâu sắt nhất đối với tôi.
Nhưng lúc đó chúng ta không có chỗ trống, cho nên tôi đã không đưa em ấy về.
Năm nay, tôi đã đến thăm người đứng đầu bộ chính chị
và đã có 1 vị trí đặc biệt được phê duỵet.
- nào. - dạ.
- Khởi động nào. - Mọi người dãn ra 1 chút nào
Wow.
Bravo!
Đẹp.
Em vẫn vậy.
Thử vài vòng quay nào.
Yeah.
Wow.
Có chuyện gì vậy?
Em có đau không?
- He Xiaoping! - Em ổn chứ?
Em ổn ạ. Cô ơi, em có thể lộn được ạ
Thế là đủ rồi.
Đừng làm quá.
Chậu rửa mặt.
Bát cơm.
ấm đun nước.
Tách.
Đôi ủng đi mưa.
Chúng ta hết đồng phục mùa đông rồi.
Đồng phục mùa hè sẽ được phát trong 2 tuần.
- Đến và lấy 1 phần về. - Dạ.
2 tuần?
- Em sẽ không thể mặc đồng phục cho đến khi đó? - Quản lý Sun.
1 cái mùng. Anh chưa cho cô ấy 1 cái mùng chống muỗi.
à.
Tôi quên mất.
Chỉ vài ngày thôi. Cậu sẽ mặc đồng phục vào ngày 1 tháng 5.
Khi mình mới tham gia, Mình đã rất háo hức để mặc đồng phục.
Nhưng nếu cậu không giặt những bộ mới trước.
Nhìn nó xấu không chịu được- mấy cái nếp gấp ấy.
Mời vào.
Tôi sẽ giới thiệu cho cậu.
Đây là Lin Dingding, nghệ sĩ độc tấu trong đoàn.
Cậu đã gặp Hao Shuwen.
Cậu ấy là phát thanh viên và cũng là đội trưởng ký túc xá tụi mình.
Chào, đội trưởng.
Không chào khi cậu không mặc đồng phục, hiểu không?
và cái này là gì?
1 con khỉ biểu diễn?
Đây là cách mà chào quân sự.
Hiểu chưa?
Dạ. Đã hiểu.
Suizi.
Chỉ cho cô ta cách đóng gói và làm vệ sinh.
Đừng có lên cấp quá chứ chị đại.
giúp cô ta treo mùng lên nào.
Ê, cô ta đi đâu vậy?
Trên Shuwen.
Ông cán bộ lộn xộn nói
tất cả những người không trong buổi tập phải xuống phụ 1 tay trong bếp.
Bánh bao cho bữa tối nay.
Lại bánh bao.
Mời mấy cạu trước.
Người thì đầy mồ hôi từ lúc tập, còn chưa tắm nữa.
Chúng ta sẽ đi. Đừng có cố mà trốn nữa.
Tôi thích bánh bao.
Tui nói cậu, trong đoàn kịch này, máy người miền bắc trùm.
- Suizi. - Huh?
Đưa cô ấy đi cùng.
Pha trà nha. ít nhất 3 lần.
Mùi như là cậu đã ngâm mình trong nước rồi vậy.
Đủ rồi. Đi và làm bánh bao đi mấy chị.
Cậu vẫn chưa xong à?
giống như là cậu chưa bao giờ tắm vậy.
Suizi.
Vòi sen này có phí ko vậy?
Ai trả tiền tắm?
Vậy là mình có thể tắm mỗi ngày à?
ừ, đương nhiên rồi.
Cậu sẽ bốc mùi mỗi lần sau khi luyện tập.
Cậu không tắm mỗi ngày à?
Nó có giá 0.15 tệ mỗi lần. quá đắt, mẹ mình nói.
Vì thế nên mình thương đun sôi nước ở nhà để tắm.
Nhưng được tắm mỗi ngày - thật là 1 niềm vui khi trở thành 1 người lính!
Nếu cậu sắp xong, Mình sẽ đi giúp bếp.
Đó là cách He Xiaoping tham gia đoàn kịch của chúng tôi.
Cậu ấy tưởng tượng rằng mình sẽ thoát khoải 1 gia đình khinh miệt và coi thường câu ấy
và nhận được sự tôn trọng.
Điều cô ấy không nhận ra là từ 1 đứa như đất sét mà muốn tham gia vào "bộ sưu tập",
cậu ấy sẽ trở thành 1 trò đùa.
Cho tôi thêm vài cái nữa nào, Lao Liang.
Cậu không ăn thật ầ?
Mình không muốn bánh bao.
No comments yet. Be the first to leave one.