The first 181 lines.
- Bữa trưa sẵn sàng rồi, anh yêu. - Ok.
Hmm.
Sao ạ?
Mẹ tưởng đây không phải là một cuộc hẹn hò.
Chưa từng là thế, và không phải thế.
Mẹ tưởng con bảo anh ta chỉ là một gã dẻo mỏ khác.
Lao vào rắc rối với một gã dẻo mỏ khác.
Mẹ biết là con luôn ăn mặc đẹp nhất
bất kể con đi đâu, đi với ai.
Trông xinh đẹp là vui rồi.
- Anh ấy là đồng nghiệp của con. - Đồng ý, nếu con đã nói vậy.
- Xin chào? - Chào, Bar.
Chẳng phải cháu có hẹn sao?
Vài phút nữa cháu mới phải đi.
Bà đang kiểm tra cháu đấy à, bà Toot?
Có lẽ là thế đấy.
Đó là quyền mà Chúa giao cho bà.
Cháu có một thói quen xấu là đến muộn,
và nếu đến muộn trong buổi hẹn hò đầu tiên,
bà đảm bảo với cháu sẽ không có lần hai đâu.
Cháu sẽ không đến muộn. Cháu rất biết ơn bà.
- Ông Gramps thế nào ạ? - Gramps thế nào? Ông ấy là Gramps mà.
Ông ấy đánh bài vào thứ 3 và thứ 5,
đánh golf vào cuối tuần, nhưng khi ở nhà và cảm thấy chán,
ông ấy luôn làm phiền bà.
- Cảm ơn con. - Vâng.
Con đi đâu mà trông bù xù vậy?
- Con bé đi hẹn hò. - Mm.
Không phải hẹn hò đâu bố.
Anh ấy là cộng tác viên mùa hè mà con đã nhắc tới,
một người từ trường Luật Havard.
Con đã nói là con làm trợ lý tư pháp,
và anh ta mời con tới một sự kiện cộng đồng
- tại The Gardens. - Huh?
Phải, nó cũng chẳng lãng mạn hơn
tại các trường học thiếu vốn và bị vỡ đường ống nước tùm lum.
Nói lại cho ta nghe tên của quý cô ấy.
Michelle Robinson.
Cô ấy là trợ lý của cháu, bà nhớ không?
Nói lại cho ta nghe cô ấy trông thế nào.
À thì, cô ấy cao.
Ah. Gì nữa?
Bà còn muốn biết gì nữa?
Thì, cô ấy đến từ đâu?
Chicago.
Uh-huh. Vùng nào?
Vùng toàn người da màu.
Vậy là cô ấy...
Vâng, màu da của cô ấy còn hơn cả thuyết phục.
Tốt.
Chỉ cần cháu hạnh phúc là đủ rồi, Bar.
Cảm ơn bà Toot.
Cháu phải đi đây, không thì muộn mất.
Đồng ý, yêu cháu.
Cháu cũng yêu bà.
- Vậy tên của cậu trai này là gì? - Barack Obama.
Barack-cái-gì-cơ?
Nó có nửa dòng máu da trắng.
Bố anh ấy là người Kenya và mẹ là người da trắng.
Sao đây không phải là một buổi hẹn hò?
Tụi con làm việc cùng nhau. Như thế là không phù hợp.
Cứ cho là vậy, nhưng con dành cả ngày cho cậu ta.
Sự kiện này có vẻ khá hấp dẫn.
Cho dù không phải một buổi hẹn hò,
ít nhất con cũng làm được một chuyện
là chải tóc.
Trông con thật là xinh, Meesh.
Cảm ơn bố.
Ôi cái nhiệt độ này, cái nhiệt độ này!
Phụ nữ có những kiểu đầu nhìn thấy ớn lạnh,
các bạn làm mát suốt mùa hè bằng cách đó sao?
Có vẻ như tôi có một kế hoạch.
Bạn làm gì để làm mát cho mình?
Bạn làm gì để chống lại cái nóng này?
Hãy nói nóng, nóng, nóng!
Janet mang tới sức nóng
bằng đĩa đơn đỉnh nhất cả nước.
Tôi cảm thấy nhớ khi không được nghe nó.
Tôi biết các bạn cũng vậy.
Vậy chúng ta hãy cùng nghe.
- Chào. - Xin chào.
- Anh đến muộn. - Tôi còn đang mong là cô không để ý.
Tôi cũng mong như vậy.
Anh cũng muộn trong ngày đầu tiên đi làm.
- Cô cũng để ý chuyện đó. - Phải.
Tôi là trợ lý của anh, tôi buộc phải để ý.
- Cô sống một mình ở đây à? - Không.
Đây là nhà của gia đình tôi.
Bố mẹ tôi sống ở đây, và tôi cũng vậy.
Ta đi chứ?
Oh, uh, vâng. Xe đây rồi.
- Ổn cả chứ? - Mm-hmm.
Vì lý do đó phải không?
- Lý do nào? - Vụ Bottlecap?
Phải.
Mọi việc ổn chứ?
Sao, anh nghe được gì?
Mấy người mới bảo cô không hạnh phúc với công việc.
Họ nhầm.
Họ không nói xấu cô.
Họ ấn tượng vì cái cách một trợ lý như cô
tự bảo vệ chính mình.
Không phải về công việc. Ý tôi là, công việc phải như thế.
Nó tẻ nhạt, nhưng nó là như thế.
Một trợ lý học năm thứ hai có được một công việc khó nhằn.
Tôi có thể sống với nó.
Tôi phàn nàn về nó, nhưng tôi có thể sống với nó.
Nhãn hiệu là thứ khiến tôi bốc hỏa.
Tôi hiểu rằng cô không đồng ý với quyết định của thẩm phán.
Tôi hoàn toàn đồng ý với quyết định của thẩm phán.
6 tháng trước, tôi đã nói với Thompson rằng
ta sẽ thua nếu ta cố tranh chấp thương hiệu.
Cơ bản là tôi đã im lặng để bày tỏ ý kiến bất đồng.
Ở cấp độ của chúng ta, không có đóng góp thực sự.
Chỉ có ảo tưởng về sự đóng góp.
Sẵn sàng đi, nhóc ạ. Anh đã nhập cuộc.
Có chắc đó là cái công ty mà cô thất vọng về nó?
Chẳng phải ta nên tới buổi gặp mặt sao?
Ta còn thời gian. Vài tiếng nữa cơ.
Gì cơ?
Tôi nghĩ ta nên tạt qua Triển lãm Nghệ thuật.
Có một buổi triển lãm về lịch sử dân da màu...
Khoan đã. Gì thế này?
Gì chứ? Tôi không biết.
Trên danh nghĩa,
đó là một câu hỏi mang tính hiện sinh, Michelle.
Buổi gặp mặt thì sao đây?
4 giờ mới bắt đầu,
nên tôi nghĩ ta có thể đi xem tranh, ăn chút gì đó.
Ta không nhất thiết phải làm vậy.
Barack, có vẻ anh là một người ngọt ngào.
Nhưng tôi phải nói với anh bao nhiêu lần nữa?
Ta sẽ không hẹn hò.
Michelle, cảm ơn vì đã nói ra.
Cô có vẻ là một người ngọt ngào,
nhưng tôi phải sửa lại một chút.
Sự thật là chúng ta đang hẹn hò.
Không phải hẹn hò. Đây không phải là hẹn hò.
Không nhất thiết phải như vậy.
Barack, tôi không muốn như vậy.
Thường thì những phụ nữ tôi gặp sẽ nhìn phớt qua
vẻ ngoài xấu xí của tôi và muốn biết con người thật của tôi.
Nếu tôi nghĩ anh xấu xí,
tôi sẽ không giới thiệu anh với Gina.
Gina rất hấp dẫn.
Câu đó thì đúng. Gina rất hấp dẫn.
Đây không phải là một buổi hẹn hò.
Đồng ý. Tôi sẽ bước đi cạnh cô vậy.
Barack, không có đi cạnh gì hết
vì ta không còn gì để nói.
Tôi là trợ lý của anh ở công ty luật.
- Không hề phù hợp. - Cô cứ nói đi nói lại câu đó.
- Còn anh cứ phớt lờ nó. - Vì lý do chính đáng.
Cô là trợ lý của tôi, đến mức...
cô giới thiệu tôi khắp nơi vào ngày đầu tháng,
và cô chỉ cho tôi cách dùng máy photo.
Điều mà tôi vẫn không hiểu tại sao.
Trợ lý đấy.
Vấn đề thứ hai.
Không phải là công ty của chúng ta. Của cô thôi.
Tôi chỉ ở đây đến hết mùa hè.
Và khi anh ở đây, như vậy là không phù hợp.
Vậy là cô nghĩ tôi đủ hấp dẫn
để ghép đôi với cô bạn xinh nhất của cô...
Anh nghĩ cô ấy xinh vậy sao?
Cô và tôi có chung sở thích.
- Tôi không biết đấy. - Ta đều yêu Chicago.
Tôi hiểu rồi. Anh nghĩ ta có nhiều điểm chung.
Có thể là thế, ta có thể làm bạn.
Nhưng nếu anh không hiểu chuyện này, anh sẽ không hiểu được tôi.
Quá đủ khó khăn cho một phụ nữ ở một công ty luật khổng lồ.
Những buổi nói chuyện về bình đẳng, về hạn ngạch điền,
tôi bị vây quanh bởi toàn đàn ông.
Nên tôi phải làm việc chăm chỉ hơn
để được mọi người tôn trọng.
Tôi phải làm việc chăm chỉ hơn để được công nhận.
Thêm vào đó, tôi là dân da màu.
Tất cả những công việc phụ tôi làm để bù đắp cho việc tôi là phụ nữ?
Mọi cố gắng sẽ về số 0 vì tôi là dân da màu.
Tôi làm việc gấp đôi
chỉ để chứng minh tôi là ai và tôi đại diện cho cái gì.
No comments yet. Be the first to leave one.