The first 200 lines.
Ở phần trước ...
Sao chị lại nói với mọi người ta là một cặp?
- Rồi, coi này ... - Ta đã đồng ý
chị sẽ đối xử với em như những người khác.
Là giám đốc mới phụ trách các bác sĩ tâm lý nội trú,
các bạn sẽ tới phòng bệnh gặp bệnh nhân thật,
và tôi sẽ giám sát với vai trò là giáo viên của các bạn.
Cậu và bạn gái đã giải quyết xong chưa?
Rồi, nhưng vẫn còn vài chi tiết cần được làm rõ.
Anh muốn có người thay thế bác sĩ Sharpe.
Có thứ gì đó mách bảo tôi là bác sĩ Sharpe không thể thay thế.
Đừng để cô ấy đi.
- Anh tìm được người thay thế em chưa? - Anh sẽ đi cùng em.
Chúa ơi, em quên hỏi anh là Brantley đã nói gì
khi anh bảo bà ấy là anh sẽ rời đi.
Brantley? Anh xin lỗi, ai là Brantley nhỉ?
- Nghe không quen gì cả. - Max.
Anh sẽ nói với cô ấy. Chỉ là ...
Anh đang cố sắp thứ tự những ứng viên thay thế
vì anh không muốn làm bà ấy đau tim.
Wow.
Quan tâm tới nhịp tim của Brantley
chưa bao giờ là ưu tiên hàng đầu của anh.
Còn hơn là không bao giờ?
Đồng ý.
Còn ông bà của Luna thì sao?
Họ có biết không?
Anh sẽ nói.
Ta sẽ đi trong 6 tuần nữa.
Rồi, Helen, lại đây.
Anh sẽ nói cho họ, được chứ?
Anh sẽ nói cho tất cả mọi người. Nói cho cả người lạ luôn.
Có thể là ngày mai, nhưng không phải tối nay.
Vì tối nay, anh chỉ muốn ...
là ăn dim sum ...
trên giường ...
với em.
Anh sẽ đi mua dim sum ...
- Vậy hả? - Và ...
Ồ.
- Anh phải nói với mọi người. - Anh biết.
- Tạm biệt. - Một ngày tốt lành.
Hear ye!
Đến hẹn lại lên nào.
Tối nay, Lễ hội Thu hoạch tại vườn trên sân thượng.
Hãy tham gia để nhận đồ uống miễn phí.
Bông cải xanh nóng hổi đây.
Cô ấy từ chối thẳng thừng.
Casey, cậu đã bao giờ thấy những thứ chín mềm
nằm đè lên nhau như vậy chưa?
- Gì cơ? - Cái này, tối nay, anh bạn ạ.
Cậu sẽ tham dự chứ?
Tôi sẽ cho anh nghe tin đồn hay nhất từ trước tới nay,
tôi sẽ bỏ qua lễ hội nhé?
- Không. - Thôi nào!
Tôi phải nói với ai đó.
Quá hấp dẫn.
Tôi thấy Max và Helen quấn lấy nhau
ở chỗ đậu xe cứu thương.
Không ... Họ là bạn.
- Họ là bạn tốt của nhau. - Gương mặt đê mê.
Chỉ là giao tiếp quá mức về mặt thể chất.
- Họ nói chuyện bằng tay chăng. - Anh đang nói
là chẳng biết gì về chuyện giữa họ sao?
Casey, dù nó là gánh nặng của tôi,
nhưng phân tích hành vi là siêu năng lực của tôi, được chứ?
Nếu có bất kỳ khuynh hướng lãng mạn nào
giữa Max và Helen,
tôi sẽ đánh hơi thấy ngay.
Được chứ? Giờ thì im lặng.
Tối nay hãy tham dự. Ăn bông cải xanh.
Tôi ...
Cảm ơn vì đã cho đi nhờ, sếp.
Đừng cảm ơn vội.
Tối nay, Iggy tổ chức một lễ hội thu hoạch kỳ quặc,
với tư cách là bạn gái của em,
chị buộc em phải đi cùng chị.
- Nghe tuyệt lắm. - Vậy hả?
Chào buổi sáng, bác sĩ Malvo.
Chào buổi sáng, bác sĩ Reynolds.
Cười gì vậy?
Anh cho là ca mổ cột sống lúc 6 giờ sáng
khiến anh hạnh phúc.
Nghe có vẻ kỳ lạ,
nhưng đột nhiên em thấy phấn khích
về việc nội soi vùng chậu của em.
Ừm.
Tưởng anh đi cùng em.
Anh bỏ qua thang máy 30 giây trước.
Sẽ cố làm anh vui.
Đêm qua em đặt tiêu chuẩn cao quá.
Anh còn vượt quá sự mong đợi.
Em rảnh vài tiếng sau giờ làm việc,
và nếu anh cũng rảnh, có lẽ ta ...
Không thể khiến em thoã mãn nhỉ?
Chuyện gì vậy?
Ca mổ của em bị muộn rồi.
Anh biết nói gì bây giờ?
Không rõ anh biết chưa,
nhưng tôi là một bác sĩ phẫu thuật rất bận rộn.
Tôi có lời mời làm việc dành cho cô.
- Nhưng tôi đã nói không mà. - Không phải công việc
mà tôi đã đề nghị, xin được bật mí rằng,
nó là công việc tốt nhất từ trước tới nay.
Còn thứ gì hay hơn vị trí trưởng khoa ung thư?
Giám đốc y tế bệnh viện New Amsterdam.
Ồ!
Không.
- Không. - Không?
Nếu biết trước lý do anh muốn gặp lại tôi,
tôi đã cứu anh khỏi những rắc rối.
Có lẽ ... cô bị sốc
khi được đề nghị một vị trí cấp cao
như là giám đốc y tế
của bệnh viện công đầu tiên tại Mỹ?
Tôi khá bình thản về chuyện đó.
Có thể nói cho tôi tại sao được không?
Vì tôi sẵn sàng chết vì công việc này. Ý là, tôi quá yêu nó.
Công việc tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Trường hợp khẩn cấp, Max!
Đó là câu trả lời của cô, một cách ngắn gọn.
Có lý.
Làm ơn bỏ quá cho
và cứ nghĩ về nó nhé,
rồi một hai ngày tới quay lại chỗ tôi?
- Có thể không? - Max!
Rồi! Đi đi.
- Có hả? - Đi đi. Tôi sẽ suy nghĩ.
Cảm ơn.
- Chuyện gì thế? - Tôi chả rõ nữa.
Max, sao cậu không nói với tôi?
Tôi không biết nữa.
Tôi đang tìm thời điểm thích hợp ...
Đơn vị điều trị tích cực, ICU, Max ạ. Nếu thiếu nhân lực,
tôi cần được biết trước khi có chuyện xảy ra.
Rồi. Bà đang nói về đơn vị điều trị tích cực, ICU.
Rất có lý. Tôi hoàn toàn đồng ý.
Chúng tôi đang thiếu nhân lực.
Ta nên có 5 người mỗi ca.
Giờ hầu như chỉ có 2 người.
Và hai người đó, bác sĩ Perez và bác sĩ Agata,
- đang bị ngộ độc thực phẩm. - Ồ.
Không có người dự phòng, không có ai hỗ trợ.
Bà đang nói là không có ai điều hành ICU?
Đó là lý do tôi luôn nhắc lại chuyện ta cần thêm bác sĩ, Karen.
Kiệt sức bởi Covid là có thật.
Chẳng phải họ nên có trách nhiệm với bệnh viện
hơn là rời đi sao.
Không chỉ là nghĩa vụ với bệnh viện.
Những người đó đối mặt với mọi loại căng thẳng,
họ có quyền đòi hỏi sự ưu tiên,
và những giá trị đáng lẽ họ phải có.
Một số người còn đang yêu.
Cuối cùng thì họ đặt tình yêu lên trên hết
thay vì trì hoãn nó ...
tôi chả rõ nữa.
Ta cần thêm bác sĩ. Tôi đang muốn nói vậy.
Ta có 22 bệnh nhân, 2 ca chuyển viện đang tới,
ít nhất 9 thủ tục tồn đọng trong danh sách cần làm ...
- Và, không có bác sĩ nào. - Vậy thì dừng hoạt động đi.
Gửi bệnh nhân tới các bệnh viện khác.
Không. Họ quá yếu.
Vài người còn chẳng sống nổi trên đường vận chuyển.
Không thể chăm sóc họ ở khoa khác sao?
Chỉ có ở đây họ mới nhận được sự chăm sóc đặc biệt.
Nếu ICU sập, cả bệnh viện sẽ sập theo.
Ta phải làm cho bằng được.
Bằng cách nào? Ai sẽ tiếp quản?
Tôi.
- Có ai giúp với. - Chuyện gì vậy?
Chúng tôi đi câu cá để mừng anh ấy nghỉ hưu.
Cá xanh, cá sọc dưa, một ít cá ngừ.
Terry, họ không quan tâm tới cá.
Anh chả bao giờ biết cái gì là quan trọng.
- Chúng tôi đi hàng năm. - Chúng tôi chuẩn bị đầy đủ cả.
- Mọi thứ ... - Terry, lạy Chúa lòng lành.
Khi chúng tôi tới bến tàu, đột nhiên
Joe ngừng nói.
- Được rồi. - Điều đáng báo động là,
Joe chưa bao giờ im lặng.
Như thể ông ý sống để nói.
- Không có ý xúc phạm đâu, bạn tôi. - Anh ấy sẽ ổn chứ?
Này, Joe, làm ơn giúp tôi. Anh nâng tay phải lên được không?
Có tê không? Nó có ngứa không?
Rồi, có vẻ như anh ấy bị đột quỵ.
Đưa anh ấy đi chụp cắt lớp.
Anh có bán những thứ mình trộm được?
- Không. - Vậy sao lại ăn trộm?
Tôi không biết.
Những thứ tôi lấy, tôi còn chả muốn có chúng.
Nghe có vẻ điên rồ, nhưng đầu tôi bảo đó không phải ăn cắp.
Nhưng Kevin, sự đồng cảm ở đâu?
Anh đang trộm cắp.
Thử tưởng tượng nếu đó là người anh yêu quý.
Sẽ ra sao nếu anh ăn cắp của bố mình?
Rồi, tôi phải dừng hai người lại.
Miguel, rất thú vị.
Việc mang Klepto Kevin vào đời thực thật tuyệt vời.
Chúa ơi, quả là một vai diễn tuyệt vời.
Anh sinh ra là để diễn.
No comments yet. Be the first to leave one.