The first 188 lines.
Cậu ấy bị cảm rồi.
Sếp, anh ấy không chơi cùng mà chị không thấy chán à?
Cũng không hẳn.
Hôm nọ bọn chị mới quậy ở gần biển rồi.
Thế nên tôi mới bị cảm đấy!
Hai đứa biến đi!
May mà mình tìm được cái giếng cũ ở khu nhà họ.
Giờ ra vào từ đây sẽ dễ ợt.
Này, ra khỏi đây thôi.
Sao lại lôi tôi theo thế?
Tôi còn chẳng muốn gặp sếp!
Ai bảo ngươi phải gặp?
Thế sao còn đưa tôi theo? Một mình cô đến là được mà.
Làm được thì ta đã làm rồi.
Ta sẽ thử đi một mình.
Mẹ ơi!
Có rất nhiều truyền thuyết kỳ bí về ma quỷ và linh hồn…
Nói cách khác là ma!
Có một bang hội đứng sau tất cả những chuyện đó.
Nó tồn tại là để khiến người ta sợ hãi và hoảng loạn.
Nó tên là… Nó tên là…
Kaikigumi!
BÍ ẨN SỐ NĂM
Shurako?
Vừa rồi là sao vậy?
Vì đây là điều xảy ra với ta.
Ở một mình là ta phát hoảng như mèo con lạc mẹ!
Ta chẳng dám đi một mình nữa!
Nghĩa là ngươi phải ở đây để ta khỏi thấy như mèo lạc, rõ chưa?
Cô như trẻ con lần đầu đi mua đồ vậy.
Này, Shurako,
thay vì bám theo sếp, sao cô không phá lời nguyền trẻ con đó?
Tự phá được thì ta phá rồi, đồ ngốc.
Con mụ đó dám nhốt ta trong cái thân xác ghê tởm này.
Hử?
Shurako kìa.
Đứa bé tí này là ai?
Cô thì hơn gì mà bảo tôi bé tí?
Tôi là búp bê của Sếp đấy.
Gì cơ? Là búp bê à?
Đợi đã! Chơi với chị đi!
Xin kiếu. Tôi ghét trẻ con.
Đợi đã!
Này, này!
Em đi đâu đấy?
Cô bám dai thật đấy.
Tôi bảo tôi ghét trẻ con rồi.
Gọi ai là trẻ con hả?
Chết tiệt, cơ thể mình lại tự cử động rồi!
Tự dưng cô giống như ông già vậy.
Đúng rồi, Sếp từng nói thế nhỉ?
Những lời nguyền của người tiền nhiệm đã khiến cô bị thu nhỏ lại.
Lời nguyền đàn ông lớn xác đó là của người tiền nhiệm à?
Thế cô không biết à?
Trong đống linh hồn xấu xa mà người tiền nhiệm phong ấn,
đó là đám linh hồn đáng ghét nhất.
Bảo sao ta chẳng làm gì nổi!
À, phải nói thế nào…
Hả?
Tôi vốn là búp bê của người tiền nhiệm đấy.
Tôi hơi quậy nên bị ông ấy phong ấn vào đây.
Nhưng hồi đó, tôi đã tiện tay chôm một món đồ của ông ấy để trả đũa.
"Cẩm Nang Đối Phó Linh Hồn Xấu Xa Vô Tình Được Giải Phóng".
Tôi tưởng thứ mình lấy chẳng có ích gì,
nhưng xem ra đây là hướng dẫn quý báu để xử lý các đối tượng nguy hiểm.
Đưa đây!
Tôi chả có lý do đưa cô.
Cô tưởng chạy nổi à?
Đuổi theo cô ta, Yêu Quái Giả Mạo!
Nó biến mất rồi! Nó biến đâu rồi?
Chết rồi. Thế này nghĩa là…
giờ mình đơn độc!
Sao nào? Định lấy nước mắt cá sấu để dụ tôi à?
Hừ, đây là lý do mình ghét trẻ con.
Hả?
Cái quái gì.
Úi.
Hả?
Cô đã làm gì…
Ý cô là sao?
Không biết đã xảy ra chuyện gì, búp bê nhỏ,
nhưng có muốn chơi với chị không?
Tôi bảo biến đi mà!
Chán thế thì đi dạo với con búp bê đó đi!
Sếp…
Đầu em bị giật bay rồi…
Tôi biết cậu đang cố không hét lên,
nhưng coi chừng vỡ mạch máu đấy.
Em đã mất cảnh giác với con nhóc đó.
Ý em là Shurako? Chẳng phải cô ta vẫn bé tí sao?
Có khi giờ cô ta trở lại bình thường rồi.
Đừng ngồi trên người anh.
Cuối cùng cũng lấy được nó!
Cuốn cẩm nang này là của ta!
Cuối cùng ta cũng có thể chiếm Kaikigumi,
và tạo ra một thế giới nơi loài người chìm trong sợ hãi!
Kỷ nguyên của Shurako-sama bắt đầu!
Mắt mình mỏi hay gì à? Thấy chữ mờ quá.
Không, khoan!
Mình vẫn nhìn rõ mà.
Có điều mình hoàn toàn mù chữ rồi!
Lão người tiền nhiệm chết tiệt…
Lẽ ra lão phải vẽ vài biểu đồ hay gì chứ?
Phải làm cho ai cũng hiểu được chứ…
Gì vậy, tờ giấy à?
Mà thôi, không biết Shurako đi đâu rồi.
Tôi không chịu trách nhiệm đâu, chết tiệt!
Cháu gái, cháu tên gì?
Cháu biết nhà mình ở đâu không?
Cô bé được cảnh sát tìm thấy.
TAI, GIÁM ĐỐC BỆNH VIỆN
Cháu nói tai cháu bị ù à?
Vâng.
Có phải do cháu nhịn hét khi bị cảm nặng không?
Sao cháu lại làm thế?
Bác thấy cháu không bị sao cả.
Bác giải thích thế nào về chuyện xảy ra với cháu hôm qua?
Cháu nghe rõ tiếng "bù" ngay sát tai.
Cháu nghe thấy thế lúc đang nằm đúng không?
Có khi trong phòng cháu có thứ gì phát ra tiếng đó.
Hả?
Bác bảo "thứ gì" là sao?
Cháu biết đấy.
Kiểu như ma hay gì đó.
-Nhỏ tiếng thôi, đây là bệnh viện. -Cháu xin lỗi!
Mà tạm thời cứ theo dõi thêm đã.
Có gì bất thường thì quay lại ngay nhé.
Vâng!
Tối qua nó cũng xuất hiện.
Này!
Cậu thấy nó, sao không nói với tôi?
Vì cậu đang ngủ.
Nó là ma kiểu gì?
Ờ thì…
Là cái gì nhỉ?
Tôi hỏi cậu mà!
Có cái gậy dài thế này.
Cậu vẽ ra ngoài giấy rồi!
Đại khái thế này.
Tôi chưa nói nhưng nhà này là nhà thuê đấy!
Mà tôi cũng chẳng biết nó là gì.
Chắc là tối nay nó lại xuất hiện.
Có lẽ lúc đó cậu tự xem đi.
Là trục truyền động rỗng, loại nhẹ.
Ra vậy…
Chỉ là tiếng gió vọng trong lòng trục…
Cái quái gì vậy?
Phụ tùng xe go-kart!
Tôi cứ tưởng nó là dụng cụ tra tấn.
Sao thứ như vậy lại thành ma được?
Cuộc đời cậu đã xảy ra chuyện gì?
Ai mà biết!
Giờ tôi chẳng nghĩ ra gì cả!
Vì nó là đồ chơi nên cứ để em.
-Ừ. -Em nói chuyện được với nó à?
Đại khái vậy.
Hử? Giá sách à?
Có gì rơi đằng sau đó.
Ai quan tâm?
Có vẻ đó là nguyên nhân.
Biết đâu nó vẫn luôn ở đó?
Tôi để nguyên mà dùng giá sách người thuê trước để lại.
-Này! -Sao thế?
Không dịch giá sách thì không lấy được đồ.
Đã bảo đây là nhà thuê mà!
Nhẹ tay với sàn chứ!
Cậu khỏe như khỉ đột thì nhấc nó lên là xong mà.
Bảo chị ấy là khỉ đột là xúc phạm đấy.
Cái quái gì? Xúc phạm khỉ đột thì đúng hơn.
Là cái đó à?
Cái thứ mắc tít trong kia ấy?
Em sẽ lấy giúp anh.
Sau đó anh nhớ xin lỗi Sếp đàng hoàng là được.
Hử?
Em kẹt rồi.
Đáng sợ quá!
Có lẽ mình vẫn phải dịch cái này thôi.
Em vẫn y hệt như tối qua!
Chứ còn gì nữa, Sherlock.
Em chỉ là búp bê thôi.
Em bất lực…
Đừng nguyền rủa anh. Đừng!
Cắt tóc cũng tốn tiền đấy!
Mau gọi Sếp đi…
Mà,
có lẽ đã đến lúc làm người lớn cho hợp với mái tóc dài.
Mechako thân mến, tôi sai rồi.
Tôi nói năng hồ đồ quá.
No comments yet. Be the first to leave one.