The first 200 lines.
Làm ơn đưa tôi đến bệnh viện!
Tôi không thể thở được.
Cô biết không? Nếu cô thông minh ra thì sẽ thôi không nói nữa.
Kệ tôi đi. Tôi chỉ biết rằng phụ nữ không bao giờ nên làm việc với sếp nữ.
Sao cô có thể nói thế?
Bởi vì sếp nữ luôn là hiểm họa.
Đặc biệt là nếu bạn thật đẹp, còn họ thì không.
Hay lắm! Thế cô không bao giờ đối đầu với sếp à?
Không bao giờ. Cô biết tại sao không?
Bởi vì sếp tôi là đàn ông.
Thôi dừng chuyện này nhé?
Em chỉ muốn về nhà và hôn thằng cu con, anh yêu ạ.
Thấy đó, cô vừa đề cập đến chuyện cô có một đứa con còn chúng tôi thì không.
- Luận điểm của tôi chính là ở đó. - Erit, tôi chẳng thấy có gì trong chuyện này.
Đừng xin lỗi, đó là do di truyền.
Phụ nữ luôn luôn ganh đua nhau.
Đó là lý do tại sao cô gặp vấn đề với sếp nữ.
- Bởi vì cô ta cũng là phụ nữ. - Chính xác.
Phụ nữ nên làm việc dưới quyền đàn ông, còn đàn ông dưới quyền phụ nữ. Vậy đó.
Thế đàn ông dưới quyền đàn ông thì sao?
Thế cũng tốt. Nghĩa là họ có thể dàn xếp được.
- Ta đi được chưa? - Có ai muốn làm một ly nữa không?
- Cũng đủ rồi. - Một choác? Hay đúp?
Phụ nữ có thể làm những chuyện tuyệt vời. Tôi là phụ nữ, tôi biết.
Nhưng dù có thế thì tôi cũng không bao giờ làm việc cho tôi.
Chúng ta có thể đồng ý về chuyện đó. Chúc ngủ ngon, Mick.
Chúng ta đang rơi vào tranh cãi rồi.
Cô ấy có quan điểm riêng, ông anh. Nhưng tôi thích làm việc cho anh hơn là cô ấy.
Tốt thôi. Tôi cũng thích làm việc cho anh ấy hơn.
Cô thích "làm việc" cho John hơn à?
Việc đó có vấn đề với cô à?
Không! Cái kiểu bóng gió về tình dục của cô đâu có thành vấn đề?
Hôm nay cô bị sao thế?
Thế tôi cứ ngồi đây xem trong khi cô cưa cẩm chồng tôi ngay trước mặt à?
Lara, nếu tôi thích chồng cô, thì một phát là xong, thế này này.
Bằng cách nào? Cô có thể cho anh ấy thấy gì hơn ngoài cặp bưởi đó?
- Cô có biết vấn đề của cô là gì không? - Được rồi...
Vấn đề của tôi là bộ não của cô bị phì đại như cặp bưởi kia.
- Em ơi, lỗi tại em đấy! - Hàng khủng, chính xác!
Là lỗi của...
Giá như cô có nửa trí khôn thì chuyện không đến mức này.
Em ơi, bỏ qua đi. Bỏ đi.
- Chúc ngủ ngon, anh giai thân yêu! - Chúc ngủ ngon!
- Cô ấy quá là tự đại. - Đừng nên cố ra vẻ đồng tình với em!
Anh thậm chí không nghĩ là cô ấy làm trong ngành nha khoa.
Thôi đi!
Cô ấy có lẽ còn không thể đánh vần chữ "bác sĩ gây mê".
- Người phụ nữ đó toàn là gian trá. - Chúng ta đã đến dạ tiệc công ty cô ấy, đồ ngốc!
Và anh tin rằng đêm đó cô ấy cũng đã khêu gợi anh.
Anh hoàn toàn ảo tưởng. Cô ấy chẳng khêu gợi anh gì cả. Chỉ là em không thích cô ta.
Anh hiểu quan điểm của em. Thật sự. Anh đồng ý với em.
Người kiểu như thế không được phép tới những chỗ liên quan đến phẫu thuật răng miệng.
Anh đúng là đồ đểu!
Em nằm ra ghế, em cố gắng nằm yên,
và tự nhiên thấy mấy quả đó treo ngay trước mặt…
- Vậy là… hẹn gặp lại tuần sau, được chứ? - Vâng.
- Cảm ơn. - Chúc ngủ ngon.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Tạm biệt.
Ôi trời.
Nhìn này.
- Bây giờ con nói chạy. - Chạy.
Tan tành.
Được rồi, chụm lại nào.
Em không thể làm thế mỗi sáng. Kiểu này cổ lỗ quá.
Thôi nào, cười đi.
Chỉ đến khi nó 18 tuổi thôi.
- Quà đây. - Ôi, tuyệt vời. Cái gì thế?
Anh ghét đánh răng và nó sẽ đánh răng cho anh trong 30 giây.
Anh thích đánh răng. Đừng tin mọi thứ mẹ con nói nhé.
- Mấy giờ anh hết tiết cuối? - 3 giờ.
Nhưng anh còn phải chấm ít bài. Em có thể đón Luke được không?
Sau ngày hôm qua, có lẽ em cũng chẳng còn chỗ làm, nên...
Có phải em có lỗi khi đã gọi cô ta là một con bò vô dụng?
Anh nghĩ là các sếp ngưỡng mộ kiểu trao đổi thẳng thắn đó.
- Anh đã gọi cho bố anh chưa? - Lúc nào?
Sinh nhật, hôm qua!
Ừ, anh đã gửi một ít hoa mới cắt, một ít hoa hồng.
Anh gửi một tấm thiếp tự làm.
Và anh đã hoàn thành cái chăn anh bắt đầu may từ mùa xuân.
Anh thật là quá quắt.
Em có thấy những gì anh nhận được vào sinh nhật năm nay không? Lời cằn nhằn.
Mẹ nói, "Chúc mừng sinh nhật, con yêu", và cha thì "hừ"...
Nó đúng là... là khoảnh khắc hay ho trong đời anh. Anh đã khóc.
Có bao giờ nghĩ rằng ai đó cần phải người lớn hơn ở đây không?
Bây giờ bố muốn con nhớ điều này cho phiên tòa xử quyền giám hộ:
Mẹ luôn rầy la bố như thế. Được chứ?
Con có thể nhớ điều đó không?
Anh xem, anh sẽ thấy thế nào…
nếu Luke lớn lên và không gọi cho anh vào sinh nhật anh?
Còn bây mẹ còn đang cố gắng chia rẽ chúng ta đấy.
- Tôi đến chịu. - Và bây giờ lại bỏ rơi con.
Nào, anh bạn, có muốn chơi lần nữa không?
Sẵn sàng chưa? Vào vị trí.
- Vào vị trí và con nói chạy. - Chạy.
Nghe thấy rồi.
Cảnh sát Pittsburgh. Đây là lệnh bắt giữ Lara Brennan...
- Bắt vì cái gì? - và lệnh khám nhà.
- Từ từ! - Lara Brennan?
- Anh mà động vào tôi lần nữa thì bắt luôn anh đấy. - Từ từ!
- Ở yên đó đi! - Đây là nhà của tôi!
- Lara Brennan? - Vâng!
Tôi sẽ bắt cô.
Bạn bị bắt vì vụ án mạng Gesas Elizabeth.
- Bình tĩnh! - Tôi có thằng con trong bếp!
Các anh làm gì thế? Bắt vì tội gì chứ?
- Quay lại đi! - Mẹ ơi!
- John! John! - Cô có quyền gọi luật sư...
Vào với Luke đi. Vào với Luke đi.
-... biết các quyền của mình... - Luke!
Ổn rồi, anh bạn! Ổn rồi!
- Mẹ ơi! - Luke!
Được rồi! Ổn rồi!
BA NGÀY KẾ TIẾP Subtitle Team. blue_cat @ A4As dịch tặng FlowerCity
Bố ơi! Bố ơi!
- Bố ơi! - Có chuyện gì vậy? Chuyện gì thế, anh bạn?
Chuyện gì thế?
Con đây rồi.
Rồi, con có thể nằm đây,
cứ ngủ phía bên này giường, được chứ?
Con là chú rắn nhỏ.
Không biết tại sao bố vẫn cứ mắc lừa cái mánh cũ đó.
Con có nhiều mánh, phải không?
Nào, ngủ đi.
Ngủ đi.
- Nhưng Sam là bạn con, đúng không? - Không phải vào giờ ăn trưa.
- Tại sao, nó ăn cắp đồ ăn của con à? - Không.
- Nó nói bậy gì à? Về mẹ chăng? - Vâng.
- Con đã đánh nó? - Vâng.
Tốt. Con đánh nó ở đâu?
Ở sân chơi.
Chà! Chắc phải đau lắm.
Đứng lại, con trai.
Đó là đồ chơi.
Cảm ơn.
Nào, được rồi.
Tay kia nào.
Đừng lo về chiếc xe. Khi nào về ta sẽ lấy lại, được chứ?
Chào anh!
Chào con yêu!
Này.
Con không hôn mẹ một cái à?
Có thể ban cho mẹ một nụ hôn không?
Chuột túi. Hãy cho mẹ một nụ hôn.
- Bố có đọc thư mẹ cho con không? - Mỗi tối trước khi đi ngủ.
Thế à?
Con thơm quá.
Hôm nay con sẽ xây gì nào?
Con sẽ xây dựng một pháo đài à?
Một cánh cổng? Hay một lâu đài?
Này.
Nó có sợ phải đi học không?
Không, anh dẫn nó tới lớp, hôn nó, rồi nó vào lớp luôn.
Thậm chí chẳng quay lại vẫy tay chào.
Xem bạn nó nào!
Và bàn nó nữa.
- Ngày đầu của anh thế nào? - Tuyệt vời.
Một nửa lớp không ngủ gật, em biết đấy.
- Anh đã nói chuyện với mẹ em. - Khi nào mẹ đến?
Mẹ có rất nhiều rắc rối với công việc kinh doanh, cho nên...
Vâng, chỉ vài ba năm nữa thôi, em tin là mẹ sẽ hoàn thành việc đó.
Anh có nghe ngóng được gì không?
Về việc kháng cáo?
Ừ, anh vừa định không nói gì với em.
- Hãy nhớ những gì Meyer nói. - Không.
Có thể mất hàng tháng để tòa án ra phán quyết.
Em đã thấy người phụ nữ đó. Cô ta đã ở đó. Cô ta không thể tự nhiên biến mất.
Meyer đang kiếm một điều tra viên mới.
Áo của cô ta mắc vào ví em, em cảm nhận được cái cúc đứt ra,
và họ bị mù nếu không thể tìm thấy nó.
Anh ta sẽ xem lại tất cả các vật chứng một lần nữa.
Tuyệt vời, bởi vì chúng ta chưa hoàn toàn phá sản.
Chúng ta vẫn ổn.
Sao anh cứ nói dối và nói mãi dối thế.
Nhưng anh rất đẹp trai.
Anh có thể làm cho em một việc được không?
Anh không biết, anh là dạng bận rộn.
Em cần anh tranh cử thống đốc.
Anh có thể làm việc đó.
Anh có thể sửa luật về khoản không quan hệ vợ chồng khi thăm hỏi,
vì em không nghĩ là em có thể chịu được thêm 20 năm nữa.
Này.
Em không sao.
- Em không sao. - Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.
Anh hứa.
Anh nghĩ là nó có bao giờ hôn em nữa không?
Đề nghị cô đứng lên.
Đuổi đi nào.
Luke! Đi nào, ngồi mãi thế.
Nào.
- Vui chứ? - Vâng.
Con bé đó như con điên ấy nhỉ?
Đến lúc đi rồi, Carrie!
Không!
Ông ta thậm chí không đọc gì. Một nửa thời gian, tôi nói với mọi người... Chúng ta phải kéo ông ta vào.
Nếu chúng ta tìm thấy người phụ nữ đã rời khỏi bãi đậu xe thì sao?
Việc xem xét giảm nhẹ đã bị từ chối.
Không thể đưa ra bằng chứng mới nữa. Không được nữa rồi.
Đó là một vụ cướp.
Nếu chúng dùng thẻ tín dụng của cô ấy, thì ta mới có thể kết luận thế.
No comments yet. Be the first to leave one.