The first 200 lines.
TÌNH YÊU và CÁI CHẾT
Làm sao tôi lại lâm vào cảnh ngộ bi đát này, tôi sẽ không bao giờ biết.
Thật không thể tin nổi.
Bị tử hình vì một tội ác tôi không hề phạm phải.
Dĩ nhiên, phải chăng cả nhân loại đều ở trong cùng một con thuyền?
Cả nhân loại kết cuộc đều bị tử hình vì một tội ác họ không phạm phải?
Khác biệt là ai rồi cũng phải ra đi,
còn tôi thì ra đi vào 6 giờ sáng mai.
Đúng ra là 5 giờ, nhưng nhờ tôi có một luật sư giỏi, nên được châm chước.
Tôi có một khát vọng lớn lao được trẻ lại.
Một cậu bé. Thật nhiều kỉ niệm hạnh phúc ở ngôi nhà nghỉ hè của chúng tôi.
Bác Nikolai với giọng cười đã đời của ổng.
Lạy Chúa, ổng thật đáng tởm.
Rồi có Ông nội và Bà nội, những người đã lấy nhau được 50 năm
và tình cảm vẫn còn sâu đậm như cái ngày họ mới gặp nhau.
Và cha tôi, một người đàn ông đẹp trai và hào phóng.
Nói thêm về gia tài mùa hè và đông của chúng tôi, ổng sở hữu một mảnh đất rất giá trị.
Sự thực thì, nó nhỏ xíu. Nhưng đi đâu ổng cũng na nó theo.
Dimitri Pietrovich! Tôi muốn mua mảnh đất của ông.
Mảnh đất này không phải để bán.
Một ngày nào đó, tôi sẽ cất nhà trên nó.
Ổng bị leng keng. Nhưng tôi yêu ổng.
Còn mẹ nữa chứ, người làm ra những cái bánh kếp tuyệt nhất trần đời.
Dĩ nhiên, không thể thiếu Gregor Già, và con trai lão, Gregor Trẻ.
Con trai của Gregor Trẻ già hơn Gregor Già.
Không ai có thể lí giải nổi điều đó.
Hai người anh của tôi, Ivan và Mikhail, hay chơi mấy trò chơi nhỏ thú vị.
Nhưng tôi có một khái niệm dị biệt về bản thân mình lúc nhỏ.
Trải nghiệm đầu tiên của tôi về cái chết là với một trong những nông nô của chúng tôi, Lão Nehamkin.
Lão Nehamkin đang ở trên mái nhà, đặt cột thu lôi, khi cơn bão nổ ra.
Sau khi lão vắng mặt trong bữa ăn chiều, Mẹ đi tìm lão.
Gì thế này, Lão Nehamkin? Trông lão không ổn tí nào.
Lão không sao chứ? Lão thấy khỏe không?
Chúng tôi đưa Lão Nehamkin về nơi an nghỉ,
và tối hôm ấy tôi có một giấc mơ kì quặc và sống động.
Tôi biết sau giấc mơ ấy mình sẽ không thể trưởng thành như một người bình thường được nữa.
Tôi thường nói chuyện với Cha Nikolai,
người luôn mặc đồ đen và để râu đen.
Suốt mấy năm trời tôi cứ ngỡ ổng là một người Ý góa bụa.
Mọi hành động đều có nguyên do. Vũ trụ tồn tại, ắt phải có nguyên do.
Chúa đã tạo ra vũ trụ, vì thế Người tồn tại.
Ấy thế mà Spinoza không tin vào Chúa Ba Ngôi.
- Spinoza là người Do Thái. - Người Do Thái là gì?
Con chưa từng thấy người Do Thái à? Đây. Ta có vài bức phác họa.
- Đấy là người Do Thái. - Giỡn hoài.
- Tất cả họ đều có sừng? - Không, đây là Do Thái Nga.
Do Thái Đức có mấy vệt vằn này.
Tôi nhớ lại ảo ảnh thần bí đầu tiên của mình.
Tôi thơ thẩn trong rừng, nghĩ về Chúa Ki Tô.
Nếu Người là thợ mộc, tôi tự hỏi Người sẽ tính giá bao nhiêu cho những kệ sách?
Bất thình lình...
- Ông là ai? - Thần Chết.
Chuyện gì xảy ra sau khi ta chết?
Địa ngục? Hay Chúa Trời?
Ta có sống trở lại không?
Thôi được. Cho tôi hỏi một câu then chốt.
- Có con gái ở đó không? - Cậu là một thiếu niên thú vị.
Chúng ta sẽ còn gặp lại.
- Đừng phiền nhé. - Có phiền gì đâu.
Tôi đến thì trưởng thành. Thực ra là cao 5 bộ 6,
chính xác thì nó chưa phải thì trưởng thành ở Nga, nhưng bạn được có tài sản riêng.
Trên 5 bộ 3, bạn có quyền sở hữu đất. Dưới 5 bộ 3, bạn cần sự cho phép từ Sa hoàng.
Chúng tôi là ba chàng trai khỏe mạnh.
Anh Ivan của tôi.
Anh Mikhail của tôi.
Và tôi.
Sau cùng, là cô em họ Sonja.
Không những là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy,
nàng còn là một trong số ít người tôi có thể chuyện trò tâm đắc.
Boris, nhìn chiếc lá này xem. Nó thật hoàn mỹ phải không?
Cái này nữa? Nhìn xem.
Em tin rằng đây là thứ tuyệt diệu nhất của mọi thế giới có mầm sống.
- Nó chắc là thứ đắt nhất. - Thiên nhiên không tuyệt diệu sao?
Với anh, thiên nhiên là... gì nhỉ, nhện và sâu bọ
và cá lớn ăn cá bé.
Thực vật ăn thực vật và động vật ăn...
Nó giống như một quán ăn khổng lồ vậy.
Ừ, nhưng nếu Chúa đã tạo ra nó, nó phải tươi đẹp chứ,
kể cả khi kế hoạch của Người không hiển hiện trước chúng ta lúc này.
Sonja, lỡ như không hề có Chúa?
Boris Dimitrovitch, anh đùa đấy à?
Lỡ như chúng ta chỉ là một đám người ngớ ngẩn
cứ chạy luẩn quẩn mà không có vần điệu hay nguyên cớ gì sất?
Nhưng nếu không có Chúa, cuộc sống là vô nghĩa.
Sao phải sống tiếp? Sao không tự tử quách đi?
À, đừng kích động quá thế. Anh có thể sai mà.
Anh ghét phải bắn vỡ óc mình ra, để xem thử họ tìm thấy gì.
Boris. Để em chỉ anh thấy quan điểm của anh ngớ ngẩn thế nào.
Giả sử không có Chúa, và mỗi người được tự do làm đúng những gì họ chọn,
Điều gì ngăn anh khỏi việc giết một ai đó?
- Giết người là phi luân. - Phi luân là đánh giá chủ quan.
Đúng, nhưng chủ quan là đánh giá khách quan.
Đó đâu phải cấu trúc có lý của tri giác.
Tri giác không có lý. Nó ngụ ý điều sắp xảy ra.
Nhưng sự suy xét của bất kì mặt nào của hiện tượng tồn tại trong
bất kì mâu thuẫn có lý, có tính siêu hình hay có tính nhận thức luận nào
cho một khái niệm thực tiễn được rút ra chẳng hạn như những gì đang có, hoặc có, hoặc nảy sinh
trong bản chất sự việc, hoặc thuộc bản chất sự việc.
Phải, anh đã nói vậy nhiều lần.
Boris, chúng ta phải tin vào Chúa.
Giá như anh có thể thấy một phép màu, chỉ một thôi.
Nếu anh có thể thấy một rừng cây bốc cháy, hoặc biển cả tách rời, hoặc...
Hoặc Bác Sasha của anh thanh toán một hóa đơn.
Chúng ta xuống nhà dưới thôi.
Lúc này đây những dải vàng cuối cùng của hoàng hôn
đang tan biến sau những rặng đồi phía tây.
Bức màn đen tuyền của đêm sẽ chớm phủ lên tất cả chúng ta.
Em đang học trường nữ quý tộc đấy ư.
Nè, em có đang hẹn hò với chàng người Nga nào mà anh biết không?
À, Minskov vừa ngỏ lời cầu hôn.
Và ổng rất ngọt ngào và giàu có.
Nhưng khác biệt tuổi tác quá lớn. Em 21 còn ổng 81.
- Ồ, cũng lớn thật. - Khi em 50, ổng sẽ lên 103.
Đó là độ tuổi tồi tệ với một người đàn ông. Họ trở nên nặng nề.
Và Voskovec cũng đã thổ lộ tình ý.
Nhưng ổng bán cá trích, và ổng luôn bốc mùi cá trích.
Ổng thậm chí còn mua cho em nước hoa hương cá trích.
Hèn gì lũ mèo cứ bám theo em suốt.
Tình yêu là tất cả, Boris.
Em muốn gặp một người đàn ông nào đó và leo đến tột cùng đam mê.
Một người nào biểu trưng cho ba diện mạo đẹp nhất của tình yêu.
Thông tuệ, cao thượng và gợi tình.
Hờ, không có nhiều người bọn anh quanh đây lắm, nhưng chuyện đó có thể.
- Nhiều phụ nữ chịu yên bề theo cách thật rẻ tiền. - Anh biết. Thật đáng buồn.
- Họ cưới vì tiền. - Tiền! Ái chà, tiền...
Nhưng em cảm thấy như cuộc đời mình sẽ bị hoang phí
nếu em không yêu tha thiết một người có tâm hồn mà em kính trọng,
người có phẩm chất tinh thần ngang ngửa em,
người có chung nỗi thèm khát
hướng đến sự đê mê nhục dục khiến em điên dại.
Em là một cô gái phức tạp kinh khủng.
Anh có thể nói em có nửa thánh thiện, nửa tà dâm.
Hi vọng anh nhận được cái nửa có khả năng ăn.
- Boris. - Ừ?
Em có một điều cần thú nhận.
Từ hồi anh với em còn thơ bé,
Em đã phải lòng anh Ivan của anh.
Cũng tự nhi...
Ivan? Giỡn hoài! Ổng mới biết viết tên mình lên đất bằng một que củi.
Chàng có sức hấp dẫn thú tính đúng nghĩa.
Cả bài diễn văn về tình yêu hoàn hảo và rốt cục là Ivan sao?
- Chàng đã hôn em. - Có ở nơi nào anh biết không?
- Nó sưởi ấm những nếp cuộn của trái tim em. - Tuyệt. Không gì bằng bánh cuộn nóng.
Em nghĩ chàng sắp cầu hôn em.
Nhưng ổng là một con bạc và một ma men, với trí lực của một người Neanderthal.
Anh mến ổng như một người anh. Chỉ là không phải anh của anh.
Anh có nghe sự chấn động đó không? Chuyện gì ở nhà dưới vậy nhỉ?
Chú nghe tin gì chưa? Napoleon vừa xâm chiếm Áo.
- Tại sao? Ổng hết rượu Courvoisier rồi ư? - Cơ hội để nếm trải sự vinh quang của chiến trận.
Tới gặp tôi khi đánh đấm xong xuôi nhé...
- Không, Boris. Chú sẽ chiến đấu. - Anh nên khám lại đầu mình đi.
- Chúng ta sẽ khởi hành vào ngày mốt. - Các anh, tôi theo chủ nghĩa hòa bình.
- Tôi không tin vào chiến tranh. - Chú ấy không tin vào chiến tranh.
Napoleon, hắn tin vào chiến tranh đấy.
Chú sẽ làm gì một khi những tên lính Pháp cưỡng hiếp chị em chú?
- Tôi đâu có chị em. - Đó không phải câu trả lời.
- Họ sẽ không hiếp Ivan đâu. Họ sẽ nôn mất. - Đừng lăng nhục tôi trước mặt bạn bè tôi.
Chiến tranh có gì hay? Ta giết người Pháp, họ giết người Nga, rồi lại đến Lễ Phục sinh.
Boris, anh đang nói về Người Mẹ Nga đấy.
Bả đâu phải mẹ anh. Mẹ anh không đời nào để con út của bà dính đạn vào nướu răng.
- Tránh xa tao ra. - Tôi không thể tin những gì tôi đang thấy.
- Nó có một cái đuôi thỏ đế cụp sau lưng. - Đâu, nó chĩa ngang ra.
- Boris, anh là kẻ hèn nhát. - Đúng, kẻ hèn nhát cho chiến tranh.
Boris. Mề đay... Chúng ta sẽ có những chiếc mề đay.
Bình tĩnh, Ivan. Anh cần bớt ăn thịt tươi đi.
Nó sẽ đi và nó sẽ chiến đấu.
Và tôi hi vọng họ sẽ xếp nó lên tuyến đầu.
Cảm ơn nhiều lắm, má mi. Mẹ tôi đấy, các bạn.
Chuyện này điên thật. Anh không thể bắn súng. Anh tính làm nhà thơ mà.
Sonja, anh đâu phải kiểu người quân đội. Anh để đèn sáng khi ngủ tới năm 30 tuổi.
Anh không thể tắm chung với những cha nội khác.
Bằng hữu. Các bằng hữu của tôi.
Trước thời khắc bước vào sự kiện vinh quang này, tôi có một điều cần tuyên bố.
Bởi chúng tôi dấn thân vào cuộc chiến, có thể không bao giờ gặp lại những người yêu dấu nữa,
Tôi muốn tuyên bố tôi định kết hôn vào ngày mai.
Cô dâu của tôi là một cô gái mà tôi đã lớn lên cùng.
Anna Ivanova.
Ivan.
Xin lỗi nhé. Đáng lẽ anh nên nói em biết.
Tôi cũng muốn tuyên bố một điều.
Ngày mai, tôi cũng sẽ kết hôn.
Tôi đã được cầu hôn và đã ưng thuận lấy
Sergei Ivanovich Minskov.
Đúng rồi... ý tôi là Leonid Voskovec, nhà buôn cá trích.
Anh kia! Bước lên đây!
Anh là người lính tồi nhất tôi từng thấy.
- Anh là đồ đần độn! - Đần độn, thưa ngài.
- Anh có muốn giấy xuất ngũ trong ô nhục không? - Có ạ. Hoặc giấy nghỉ phép.
Tổ cha anh! Anh có yêu nước Nga không?
- Thưa có. - Lớn lên!
- Anh có thích nơi này không? - Thưa có!
- Anh có muốn làm nên sự nghiệp trong quân đội? - À, đừng nên đi xa quá.
Đi lau dọn phòng ăn tập thể và nhà cầu ngay!
Thưa vâng. Làm thế nào tôi phân biệt được?
OK.
Một, hai! Một, hai! Một, hai!
Ba là số kế tiếp, nếu ngài gặp khó khăn.
Lẽ dĩ nhiên, chiến tranh tác động tới ngành buôn cá trích.
Các cửa cảng bị phong tỏa.
Việc lấy được những kiện hàng cá trích tươi trở nên khó khăn hơn nhiều.
No comments yet. Be the first to leave one.