The first 200 lines.
Devil Slayer Team present
Trans: Thuy Trang Luong - Edit: Tín
Dở
Quá
Đi
Dở Quá Đi
Đường Sumire khu phố mua sắm.
Dở tệ!
Không hợp chút nào…
Vị chúng chọi nhau…
Quán ăn Yukihara
…đến phát tởm!
Tua mực phết bơ lạc…
Không nhịn được cười…
Vị của nó thật kinh khủng.
Souma.
Bạn mày đến rồi kìa.
Ờ.
Nào, chiến thôi!
Xin mời thưởng thức!
Mời dùng thử!
Itadakimasu!
Đấu rồi kìa!
Trọng tài hôm nay là Mayumi à?
Cậu có nghĩ là…
…hôm nay cậu ấy sẽ…
Suỵt! Mayu đang suy nghĩ mà!
Bên đây thắng!
Có quyết định rồi!
Hôm nay lão già lại thắng!
Yukihira Souma (15) Sơ Trung Năm 3
Souma.
Yukihira Jouichirou (38) Chủ Quán ăn Yukihara
Mày vẫn cần luyện tập nhiều đấy!
Có vẻ hôm nay con thua bố một trận.
Thắng một trận đi rồi hãy nói câu đó nha con.
Hình như mày đã thua 500 trận liền rồi phải không con?
Hả?!
Đừng có ăn gian nhá! Chỉ mới 489 thôi!
Thì cũng gần gần vậy rồi còn gì.
Im đi, ông già!
Cơm chiên của chú ngon quá đi!
Cứ nghĩ mình thường được ăn món tuyệt thế này,
thật là may mắn!
Ngon không chịu nổi!
N-Nhưng món của Yukihara-kun cũng rất ngon!
Tớ chưa từng ăn món cơm chiên nào ngon như vậy!
Cám ơn cậu.
Tớ có món này mới làm xong lúc nãy.
Cậu có muốn ăn thử không?
Được hả? Tớ muốn thử lắm.
Tua mực nướng phết bơ lạc!
Hả?
Mayu!
A, lại nữa rồi!
Lại là mấy món kinh dị đó nữa!
Nào, ăn đi! Nó dở đến mắc cười luôn!
K-Không…
Quán ăn Yukihara
Không!
Vị của tua mực đã biến sang một chiều hướng khác.
Mùi vị của nó dở đến mức như bị sờ mó khắp cơ thể vậy.
Cô gái đó đã nói như vậy.
Nấu ăn là một vùng đất hoang lạc bất tận.
Một vùng đất được điểm tô bằng những hương vị ngon và dở.
Tôi muốn bước tới chân trời đó!
Im đi đồ ngốc! Muốn thì đi một mình đi!
Cố lên Ayu! Cậu không sao chứ?
Con mực… con mực đang…
Thằng Yukihara lúc nào cũng hý hửng bắt người ta ăn sản phẩm thất bại của mình.
Nếu không có cái thói đó thì nó đã là đầu bếp toàn diện rồi.
So với món đó...
món cá hồi khô với mứt dâu của tao còn tệ hơn nhỉ, Souma?
À cái món đó…
Cá hồi khô và mứt dâu.
….tệ đến tuyệt vọng luôn.
Đúng không?
Nhưng món tua mực phết bơ lạc vẫn dở hơn.
Không đời nào! Cá hồi với mứt dở hơn!
Tua mực bơ lạc dở hơn!
À, ông cha thế nào thì ông con y hệt.
Món của tao/con dở hơn!
Quán ăn Yukihara
Vùng đất hoang lạc bất tận
Suất cơm gan tỏi đây.
Cho tôi suất thịt với đậu hũ nhé?
Tôi muốn suất cơm đặc biệt hôm nay.
Có ngay.
Một thịt đậu hũ, một suất đặc biệt!
Biết rồi.
No quá.
Ngon quá.
Cám ơn bữa ăn ngon nhé.
Cám ơn quý khách!
Cám ơn quý khách!
Souma.
Làm xong bên đó thì dập lửa trong lò đi.
Món cơm chiên hôm nay…đáng lẽ mình nên hất chảo thêm 3 lần nữa…
Mình sắp tốt nghiệp trung học rồi.
Lúc đó mình sẽ có nhiều thời gian luyện nấu ăn hơn.
Mình muốn vượt qua ông già càng sớm càng tốt!
Sau đó mình sẽ tiếp quản quán với tư cách bếp trưởng!
Xin chào…
Xin lỗi nhé.
Hình như quán vẫn còn mở cửa,
Xin lỗi đã làm phiền.
Tôi là ban quản lý cuộc sống đô thị, Minegasaki.
Cô muốn dùng món gì?
Hả?
Món ăn đặc biệt hôm nay là cá mắt vàng...
Không, tôi đến đây hôm nay...
để giải thích lại kế hoạch chúng ta đã nói hôm trước.
Với tòa nhà chung cư đô thị tiện nghi và sang trọng
thiết kế theo khái niệm “Garden Residence”, khu phố này sẽ…
Nè…
Tóm lại các người đi quy hoạch đất,
để đuổi chúng tôi khỏi đây chứ gì.
Tôi cũng nghe nói rồi.
Về đi.
Chúng tôi không hề có ý định đóng cửa quán ăn này đâu.
Vậy thì…
Minegasaki Yaeko
Tôi sẽ để lại danh thiếp.
Hãy liên lạc với tôi bất cứ lúc nào cậu muốn.
Nhưng mà chú này, thời buổi hiện nay...
những tiệm kinh doanh nhỏ thế này sẽ ngày càng khó khăn hơn.
Tôi nghe nói có nhiều quán ăn ngày nào cũng phải đau đầu vì bảo quản kho đó.
Ở đây không có chuyện đó.
Vậy ư?
Yukihira chịu trách nhiệm...
cung cấp những món ăn theo mong muốn của khách.
Ồ, tuyệt quá!
Cậu đúng là điển hình của người làm phục vụ.
Nhưng nếu không đưa ra được món mà khách yêu cầu,
thì cậu sẽ chịu trách nhiệm thế nào?
Nếu có chuyện đó…
...chúng tôi sẽ vui vẻ đóng cửa quán ăn và ngừng việc kinh doanh.
Cậu sẽ không nói hai lời chứ?
Ờ!
Vậy lần sau tôi lại đến.
Ông già! Muối! Rải muối đi!
Phí muối làm gì hả con?
Hôm nay chúng ta sẽ làm gì đây?
Ưm… Đi karaoke không?
Vậy chơi thế nào đây?
Mayu!
Vâng, ông già?
Ừ. Mày về chưa?
Chưa. Con đi mua nguyên liệu cho bữa sáng.
Có chuyện gì sao?
Tao ra ngoài lo chút việc.
Hê. Lạ à nha.
Mai tao sẽ về,
nên mày không cần phải mở cửa quán ăn đâu.
Con biết rồi.
Này,
Mày tính làm gì sau khi tốt nghiệp trung học?
Quá rõ rồi còn gì. Con sẽ luyện nấu ăn ở quán.
Vậy à.
Có chuyện gì vậy trời?
Mà…
Chuyện gì mà khiến ông già đóng cửa quán ăn vậy nhỉ?
Ông già ít khi nói về chuyện của mình.
Nghĩ kỹ lại thì ngoài chuyện là đầu bếp...
thì mình chả biết gì về ổng cả.
Hả?
Thịt bị phá hư rồi ư?
Mọi thứ trong tủ lạnh…
Trộm ư? Trộm nào mà làm trò này.
Ôi trời!
Quang cảnh hôm nay nhìn khá hơn hôm qua ấy nhỉ.
Chắc là do tấm bảng ngứa mắt đã bị che lại.
A… không hiểu sao mình lại muốn ăn thịt.
Món bít tết mà mình hay ăn ở Roppongi vẫn là ngon nhất!
Nước thịt tràn ra rồi lan tỏa khắp nơi trong miệng.
Nè, cậu nhóc…
Làm cho tôi một món đi. Món thịt mọng nước đẳng cấp nhất ấy.
Hả? Lẽ nào cậu không làm được?
Khách hàng muốn ăn thịt đó.
Cậu không phục vụ được sao?
Cậu nhóc này, hôm qua cậu đã nói rồi mà…
…nếu cậu không đưa ra được món ăn, cậu sẽ ngừng kinh doanh quán.
Bảng hiệu nhìn cũng khá hơn rồi.
Đúng lúc lắm.
Cậu nên tự đóng cửa quán ăn đi.
Món thịt mọng nước à?
Vậy là cô gọi món sao?
Nếu tôi đưa ra được món ăn khiến cô hài lòng,
cô phải thề là không bao giờ bước chân vào đây nữa!
Chiến nào!
Này…
Đã dọn sạch những thứ trong tủ lạnh đúng theo kế hoạch chưa?
V-Vâng!
Tôi đã dọn không chừa một mẩu thịt nào hết.
Tôi đã gọi món thịt mọng nước!
Cậu ta đang tính làm gì khi không còn chút nguyên liệu nào chứ?!
Tại sao?!
Làm thế quái nào…
mà nó làm ra được món…
…thịt nướng này?!
No comments yet. Be the first to leave one.