The first 200 lines.
Một linh hồn gia nhập cõi âm. Sẽ rơi vào 1 trong 2 giới.
Thiên sứ với sự hài hoà và hạnh phúc. Ma giới với tội ác và dã tâm.
Một thế giới trung gian là nơi cư ngụ của những linh hồn.
Đang chờ phán xét được đến giới nào. Thường được đề cập như 1 nơi để hối lỗi.
Trong nhiều thế kỷ, 7 thiên thần hồ quang, người bảo vệ ánh sáng.
Cùng 7 chiến binh bóng tối, đã âm thầm quyết chiến với nhau.
Để cân bằng sức mạnh cho những linh hồn vô danh.
Vấp ngã là điều đầu tiên ta cảm nhận được.
Những giọng nói xa xôi cứ vang lên trong đầu ta.
Mệnh lệnh của các con đã rõ, và những gì ta đang nghĩ là những người khác.
Remiel.
Uriel.
Amitiel.
Ithuriel.
Raphael.
Michael.
Mỗi người đã chọn 1 con đường.
Định mệnh của họ là gì?
Bên kia, cái gì đang chờ đợi ta?
Họ sẽ đến nơi ánh sáng bị nguyền rủa và bóng đêm bao trùm linh hồn.
Đây là nơi các thiên sứ rất e ngại.
Hãy tha thứ cho ta.
Tự do.
Có thể thử thách chính ngươi.
Vượt ra ngoài những gò bó, ép buộc của những qui định truyền thống.
Chúng ta có được sức mạnh từ đam mê.
Bị sự thèm khát điều khiển.
Ngay cả hận thù cũng cần có nếu gặp phải kẻ thù.
Thế nhưng, chúng ta được huấn luyện để quay lưng lại tất cả.
ý nghĩ, cảm xúc.
Những gì tạo nên con người chúng ta.
Nghe có vẻ như ngươi nghe nhầm tin.
Lúc trước là thế nhưng bây giờ thì không?
Ngươi không phục ta lắm đúng không, Baliel?
Hơi lạ, vì ta chưa nghe ai nói xấu gì về ngươi cả.
Ta đã làm gì sai sao?
Còn hơn thế nữa.
Vậy để ta giúp ngươi nghỉ ngơi.
Ngươi đã đưa được nó đến đây. Làm tốt lắm.
- Tôi không chắc những người khác đồng ý hay không. - Ồ, họ sẽ đồng ý thôi.
Để thể hiện sự trân trọng của ta, ta có món quà cho ngươi.
Ngươi còn nhớ Hồ quang không, Amitiel?
Ta biết con sẽ đến đây.
Gabriel. Nếu con đọc được những dòng này nghĩa là ta đã thất bại.
Chúng ta đã xa khỏi sự tha thứ.
Mà ta không thể tưởng tượng được.
Con sẽ cảm nhận những điều tác động đến phán quyết.
Kẻ thù rất mạnh và khó lường.
Hãy kềm chế cảm xúc, nếu không con sẽ thất bại.
Những người khác đã thất bại. Hãy học từ đó chứ đừng giẫm phải bước chân của họ.
Con là người cuối cùng. Michael ạ.
Molloch.
- Hãy im lặng. - Gabriel!
Khép tâm trí lại.
- Hãy kềm chế. - Hãy nghe ta.
Hãy tĩnh tâm.
- Chúng đang tới. - Gabriel...
Nghe ta nói không.
- Hãy tĩnh tâm. Làm ngay đi! - Hãy tĩnh tâm. Làm ngay đi!
Đang tìm ai à?
Thú vị đấy.
Anh cần gì?
Tôi đang tìm một người bạn cũ.
Tên là Uriel.
Không có ở đây.
Tôi có chuyện quan trọng cần nói với cô ấy.
Cô ấy có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Sự nguy hiểm duy nhất ở đây là những gì cậu mang theo.
Ít ra ông cũng cho tôi biết là cô ấy còn không hay không chứ?
Câu trả lời là Còn.
- Giờ tôi đã nói hết với cậu. - Vậy hãy cho tôi biết cô ấy ở đâu.
Tôi đã nói hết những gì tôi biết. Giờ cậu biến đi.
Cô ấy ở đâu?
Lần này, không nói dối nữa.
Tôi chắc là cậu không dám bóp cò. Cậu bị cấm.
Tại sao?
Cậu được lệnh tiêu diệt Những kẻ bị lưu đày và mang lại ánh sáng cho nơi này.
Cậu không thể giết người vô tội.
Luật cấm điều đó.
Vậy thì dẹp cái thứ vớ vẩn này đi.
Trước tiên, Uriel là 1 gã, chứ không phải cô nàng.
Thứ 2, không có cơ hội cho hắn trở về đâu.
Thế hắn đã đi đâu?
Ở đây.
Nơi những giọng nói và ý nghĩ quái quỷ hay bất kỳ gì không thể chạm tới hắn.
Sao hắn lại như thế?
Lần sau ngươi đến sẽ cảm nhận được.
Đó là gánh nặng thực tại.
Cái chết.
Chúng không cho ta biết, Gabe ạ, rằng nó sẽ ra sao.
Chúng không cho ta biết sẽ khó khăn đến dường nào.
Nếu ông là Uriel, vậy sao ta không thể cảm nhận được ông?
Vì ta đã học được cách.
im lặng với bản thân.
Vậy là ông đã quay lưng với mệnh lệnh. Ông đã phản bội lời thề.
À, vì dù sao thì ta cũng chỉ là con người.
Ông là một Hoả sứ và người phục dịch ánh sáng...
Dưới nhân dạng đi giữa đời thường, ta biết chứ.
Cậu có bao giờ thấy sợ hãi chưa, Gabriel?
Vì ta sợ lắm rồi.
Lúc nào ta cũng thấy sợ.
Ta ghét chỗ này.
Ta ghét chính ta.
Và trước khi ta tới, ta không hề biết cảm giác này.
Ông không thể đầu hàng nó.
Ông phải cảm nhận tình yêu và mãn nguyện về một sự tồn tại trong sáng.
Nó chính là nơi ông có được sức mạnh.
Vậy à, ở đâu? Cậu thấy nó không?
Những gì ta thấy chỉ là 1 thế giới chết, do Những kẻ bị lưu đày cầm quyền.
Cậu biết gì không? Họ dường như thích cuộc sống như ở đây.
Họ thật sự thích cuộc sống thế này. Vậy sao ta phải chiến đấu?
- Sao ta lại phải hi sinh cho họ? - Vì họ không biết ai ngoài ông.
Vậy nên chúng ta phải cho họ thấy 1 con đường khác.
Xứng đáng để chiến đấu.
Ta cho cậu 2 tuần.
Rồi cậu sẽ thấy.
Giờ, cậu nên biến khỏi đây.
Bởi vì, cậu thì có luật lệ, nhưng ta thì không.
Cậu biết có 1 điều rất hay mà họ đã không nói với cậu khi hạ giới?
Nếu cậu chết ở đây như một thiên sứ hay những kẻ bị lưu đày, cậu sẽ không bao giờ được tái sinh.
Ngay cả linh hồn đã chết. Và tôi không mạo hiểm cho chuyện đó.
Cậu cũng nên như thế.
Bóng tối đã bao trùm khắp nơi.
Ánh sáng không thể biết những gì đang diễn ra bên dưới.
Ông không thể trách họ.
Còn 1 chuyện tôi quên.
Tôi xin lỗi, Uriel. Tôi phải làm việc này.
Tôi cần ông chứng tỏ mình. Hãy làm lành vết thương.
Đồ khốn kiếp.
Làm ơn đi, Uriel. Hãy làm lành vết thương.
Ông không thể để cơ thể này chết.
Ông đã thề. Giờ, hãy làm đi!
Uriel?
Hãy ra canh cửa.
Chúng có thể đến.
Bơm như máu chảy khắp thành phố này.
Chắc ngươi tự hào lắm.
Giá như chúng ta có thể chợp mắt.
Ngài ở đây vì ma thuật. Ta nghĩ Molloch chết rồi.
Có vẻ như chúng đã gửi người khác đến.
Theo tin tức thì đó là thiên sứ Gabriel.
Ngài biết tất cả.
Michael chết rồi, những hi vọng của chúng giờ dồn lên người bạn mới của chúng ta.
Không may cho chúng, Michael luôn là người mạnh mẽ hơn.
Cả 2 ta đều biết chuyện gì xảy ra với hắn.
Ta vẫn ngửi thấy cái gì đó ở gã thiên sứ mới ở chốn này.
Đó là lý do chúng ta phải chờ.
Hãy để hắn cầu nguyện những gì tốt đẹp cho thành phố này.
Và nếu, hắn sẵn sàng chiến đấu.
Thì chúng ta sẽ tiếp đãi hắn ân cần.
Ta chán phải chờ đợi lắm rồi!
Thành phố này là của chúng ta.
Hãy hạ hắn và về nhà!
Kiên nhẫn nào, Ahriman.
Cứ xem đây như 1 trò chơi.
Chúng động thì ta động.
Đến khi nào tất cả đều rơi.
Ta không thích trò chơi.
Ngươi phải tin rằng đây là chọn lựa an toàn nhất cho tất cả chúng ta.
Đây mới là an toàn.
Và đây cũng là an toàn.
Vậy à, thế ngươi có biết điều an toàn nhất cho ngươi lúc này là gì không?
Là ngồi xuống.
Và ngậm miệng lại.
Tối nay, ngài hơi vui tính đấy, thưa ông chủ.
Ta chỉ mong chuyện này kết thúc.
Không tranh cãi nữa.
- Cho ta điếu thuốc. - Ông thật sự muốn hút?
Chỉ vì ta là thiên sứ nên không có nghĩa ta không hút.
Khi tôi trở lại thành phố, ông đã cảnh báo cho tôi.
Sao ông biết tôi ở đó?
Cùng cách ngươi biết ta ở đây.
Đó là tạo kết nối đến trung tâm.
Cậu tập trung sức mạnh từ ánh sáng để lắng nghe.
Vấn đề là, nó cũng sẽ làm lộ thân thế cậu.
Và ông biết cách che giấu điều đó.
Bọn Những kẻ bị lưu đày chỉ có thể phát hiện nếu ta ở gần chúng.
Đó là lý do tại sao ta chọn sống ở đây.
Nếu cậu dùng sức mạnh từ trung tâm.
Cậu sẽ báo hiệu cho chúng biết.
Và cậu sẽ nhận đủ mọi thứ từ chúng.
Vì thế cậu phải che giấu thân phận và phải xa chúng.
Nhưng không xa quá để còn có thể trở về.
Đó là những gì đã xảy ra với ông?
Không hẳn vậy.
Nhưng ít nhiều cũng ảnh hưởng.
Ta muốn cậu nhắm mắt lại.
Giờ mở mắt ra.
Bây giờ, cậu là một thiên sứ trong nhân dạng.
Ta cần phải giấu điều đó.
Để mọi người bên ngoài xem cậu như 1 người bình thường.
Ta muốn cậu tìm trong tâm tưởng, tập trung tinh thần.
liên kết và cảm nhận tất cả là 1.
Giờ, nhắm mắt lại.
Như vậy đấy.
- Vậy sao? - Bởi vì nó thế, tao đưa chúng vào.
Còn tiếp hay không là tuỳ chúng mày.
Tao nói rồi, hãy ngẩng cao đầu mỗi đoạn đời.
Này, Jadey, sao thế? Dạo này không thấy cô em chào anh.
À, thế hút điếu thuốc của anh nhé cưng?
No comments yet. Be the first to leave one.